Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 141: Màn thầu



Trời chiều, nắng cam.

Trần Nhất Sinh ngồi tại một góc đổ nát ven đường. Ròng rã một ngày, cuối cùng chẳng thể tìm ra thứ gì ăn được. Bụng đói. Tiền mất. Hắn nở nụ cười khổ:

“Đêm nay chỉ sợ là nhịn đói qua đêm.”

Thiếu niên ngả người, nằm thẳng, nhìn trời nhìn mây. Nắng chiều rọi vào mặt, áng mây trôi lãng đãng. Bỗng, một cái đầu xuề xòa thò vào tầm mắt, che mất thái dương:

“Huynh đệ, đi chỗ khác nằm được không? Đây là nơi kiếm ăn của ta.”

Trần Nhất Sinh nhìn sang, chỉ thấy một người đàn ông ăn mặc quần áo chắp vá, tóc tai luộm thuộm, trong tay cầm một cái bát vỡ.

Người đàn ông rách rưới ấy ngồi xuống cạnh thiếu niên, nói:

“Mọi khi ta ngồi chỗ này mới xin được nhiều đồ ăn, phiền huynh đệ đi nơi khác rồi.”

“Đồ ăn?” Trần Nhất Sinh dựng lỗ tai, sáp đến gần: “Đại ca, ngồi ở đây có thể xin được đồ ăn sao?”

Người ăn mày nhìn thiếu niên trước mắt, để ý đến tay áo trái rỗng tuếch của đối phương.

Hắn vỗ vỗ cái bát vỡ: “Thì ra là đồng đạo…”

“Nhìn dáng vẻ của ngươi có lẽ là mới nhập môn, còn phải gọi ta một tiếng đại ca.”

Hắn trút trút cái bát trống trơn:

“Thường thì ta ngồi đây sẽ được cho nhiều đồ ăn, nhưng trải qua thú triều mấy ngày trước, gần như cũng chẳng ai cho nữa.”

“Vậy sao.” Đầu thiếu niên vừa ngẩng cao đã cụp xuống, một lần nữa nằm thẳng.

Người ăn mày đứng dậy:

“Thôi, nể tình ngươi gọi ta một tiếng đại ca, để A Cẩu ta chỉ cho ngươi vài đường sinh tồn ở tòa thành này.”

Hắn nói rồi, cà nhắc rời đi. Trần Nhất Sinh dõi theo, đắn đo một chốc cũng bật người dậy. Tịch dương dần tàn, để lại hai bóng người trải dài trong sương.

Băng qua một vài con ngõ, Trần Nhất Sinh cùng A Cẩu đi đến vùng ngoại thành.

Nơi này cách xa trung tâm, xung quanh là vô số mái nhà tranh mục nát. Bùn đất đặc quánh níu đôi chân, mỗi bước hằn trên đất những dấu lõm sâu. Mùi ẩm mốc nồng nặc. Hàng người ngồi ven đường, ai nấy cũng lam lũ khắc khổ.

“Tiên tử đến rồi!”

Bỗng, một tiếng reo vui sướng vang lên.

Ngay sau tiếng reo này, một đám người đang gục mặt đột nhiên ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng ngời. Họ vội vã đứng dậy, sau đó như ong vỡ tổ xông về màn sương.

Ồn ào.

Hỗn loạn.

Nhìn đám người như ăn tươi nuốt sống nhào đến nơi mình đứng, Trần Nhất Sinh đang thở dốc chợt sững người, theo bản năng muốn quay đầu chạy. Tuy nhiên, tay áo đã bị một bàn tay lem luốc giữ lại, A Cẩu thúc giục:

“Nhanh! Đồ ăn đến rồi!”

“Rầm rập!”

Đám đông di chuyển tạo ra âm thanh rung động, nền đất bùn rung lên từng nhịp. Một vài người trượt ngã tụt lại đằng sau.

Những đôi chân giẫm đạp nhau. Người sau xô người trước. Người trước đè người sau. Trong đoàn người nhung nhúc, vang lên một giọng nói yếu ớt của nữ tử:

“Mọi… mọi người… đừng tranh nhau… ai cũng sẽ… có phần… xin đừng chen nữa…”

Trần Nhất Sinh và A Cẩu nằm rạp trên đất, trườn dưới chân người, nhờ vậy mới có thể nhích được về trước. Nghe thấy tiếng nói quen thuộc, thiếu niên ngóc đầu. Tà áo choàng tím rủ xuống, nhuốm những đốm màu nâu sẫm của bùn đất.

Hắn giật mình, là nàng?

Xung quanh nữ tử, những đôi tay điên cuồng giành giật. Từng chiếc màn thầu trắng ngần trong gùi trúc nhanh chóng vơi đi. Từ tròn trịa trở nên méo xệch, vỡ nát. Bánh chẳng còn nguyên vẹn, mẩu vụn tứ tung.

“Bịch.”

Chiếc gùi trúc rơi xuống từ trên tay nữ tử, dưới sự giẫm đạp của vô số con người, tan tành.

Âm thanh can ngăn của nàng thì nhỏ đến đáng thương, gần như chẳng thể nào đả động được đến đám đông đang tranh nhau từng miếng màn thầu nát tươm.

Mãi cho đến khi tiếng nhốn nháo dần lặng xuống, những người cuối cùng cũng tản đi. Trên nền đất chồng chéo dấu chân người. Một số người tranh nhau được mẩu màn thầu sau cuối, ném vào miệng nhai ngấu nghiến. Họ xoa xoa bụng, rồi rời đi.

Tĩnh lặng.

A Cẩu chống gối đứng lên, cầm một chiếc màn thầu nhăn nhúm. Hắn xé nửa cái, quăng đến cho thiếu niên nằm cạnh:

“Đại ca đã làm mẫu, về sau cứ như vậy mà làm.”

Hắn quăng nửa cái màn thầu còn lại vào miệng, nhai tồm tộp, quay người. Dưới nắng chiều từ từ tan vào màn sương.

Trần Nhất Sinh chụp nửa chiếc màn thầu. Mùi thơm trong mũi, nhiệt ấm vương trên những đầu ngón tay, nóng hổi. Bụng nhịn đói một ngày trời reo inh ỏi, thiếu niên mở to miệng, một ngụm nuốt xuống, vừa nhai vừa tấm tắc:

“Đa tạ đại ca.”

“Trần… Trần… công tử…”

Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, trước mặt nữ tử chớp chớp đôi mi thanh tú: “… ngươi không sao chứ?”

Hắn chống mũi chân trên đất, dụng lực để đứng lên. Đưa tay quệt quệt gương mặt in vài cái dấu chân, thiếu niên thản nhiên đáp:

“Bình thường mà thôi.”

“Cô nương, chúng ta gặp nhau nữa rồi.”

Trần Nhất Sinh cười hì hì:

“Thật là hữu duyên nha!”

“Đúng…” Nàng mỉm cười, đỏ mặt: “Hữu duyên.”

“Đa tạ cô nương cho thức ăn.”

Trần Nhất Sinh tỏ ra nghiêm trang:

“Cô nương quả là có tấm lòng thiện lương, tế thế cứu dân, ta vô cùng cảm phục, ngưỡng mộ cô nương như là thao thao giang thủy!”

“Ột ột…”

Thiếu niên đang thao thao, đột nhiên một tiếng động nhỏ vang lên, xen ngang cuộc trò chuyện.

Một thoáng này, sắc mặt thiếu nữ càng thêm đỏ. Trần Nhất Sinh cúi thấp đầu, nhìn xuống cái bụng tác quái của mình. Hắn đột nhiên sinh ra một xúc động muốn mổ bụng tự sát. Xin nhờ, đừng có tiếp tục làm chủ nhân của ngươi mất mặt nữa có được không?

Đáng tiếc, người thì có thể nói dối. Bụng thì thành thật. Nửa cái màn thầu rõ ràng chẳng đủ để một đứa nhóc ăn vặt, càng đừng nói đến một tên trai tráng dùng để no bụng sau cả ngày đói lả.

“Trần công tử, ngươi đói sao?” Nữ tử nói, giọng nhẹ nhàng như gió du dương nơi đồng nội.

“Ừm thì…” Trần Nhất Sinh gãi gãi mũi: “… cũng có một chút…”

Nữ tử nhặt chiếc gùi trúc tan tành, thăm thẳm thở dài: “Tiếc là màn thầu đã hết…”

Đoạn, nàng len lén nhìn thiếu niên, chần chừ rồi mới nói: “Hay là… mời công tử về nhà của ta, ở nơi đó còn bánh.”

“Về nhà?” Trần Nhất Sinh như sét đánh ngang tai, suýt chút nữa chết trân tại chỗ.

Hắn đưa mắt nhìn qua, nữ tử vừa cảm nhận được ánh mắt đã gục cổ, đôi ngọc thủ xoa nhẹ góc áo. Nét mặt thiếu niên cổ quái cực độ, dời sự chú ý xuống thân thể mình. Vẫn như cũ. Đâu có thứ gọi là vầng sáng nam chính, để cho mọi mỹ nữ vừa gặp đã chủ động mời mọc.

“Thế… thế nào?” Dưới mái tóc đen như nhung, ánh trâm màu tử sắc lấp lánh dưới ánh chiều tà, tiếng nói của giai nhân ôn nhu.

Trần Nhất Sinh định từ chối, vừa nhận được giáo huấn từ A Mục, về nhà người lạ trong tình cảnh này thật sự mạo hiểm. Thế nhưng, một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn tà áo thiếu niên phất phới. Hắn nhảy mũi một cái, rùng mình.

Trên trời, thái dương đã tàn, những vệt tím đen loang lổ giữa những vì sao mới mọc. Tia nắng cuối ngày vụt tắt. Màn sương trắng dần đen tuyền. Trần Nhất Sinh thở dài:

“Quấy rầy cô nương rồi.”

Trời sắp tối, thân thể yếu. Ngủ ngoài đường chẳng may nhiễm gió lạnh thì tiêu đời.

Huống chi, một tòa thành vừa trải qua thú triều, đêm đến là thời gian đáng sợ nhất. Yêu thú nổi tiếng là thường đi săn đêm. Xui xẻo gặp chúng thì vong mạng. Vậy nên muốn an toàn, chỉ có thể tìm một mái nhà để tá túc.

Dĩ nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là vì trên người nữ tử này không hề toát ra ác ý giống như A Mục. Thân là tu sĩ, linh giác vô cùng nhạy cảm với thứ này. Nếu như nàng có dù chỉ là một tia ác niệm, Trần Nhất Sinh thà ngủ ngoài đường.

“Vậy… mời công tử.”

Nữ tử cong cong mi mắt, ôm trong tay chiếc gùi trúc, tiến lên một bước. Một bước này, vừa đúng giẫm vào một vũng nước sình trơn trượt. Thế là…

“Cẩn thận!”

Một cánh tay giơ ra, nắm lại ngọc thủ trắng ngần của giai nhân. Nữ tử nghiêng người, nhờ cánh tay của thiếu niên mà mới có thể trụ vững.

Nàng mở to mắt, nhìn năm đầu ngón tay chi chít sẹo đặt trên ngọc thủ của mình, vô thức rụt tay lại.

“Trần công tử, đi… chúng ta đi…” Nữ tử lí nhí nói một câu, vội vàng ôm gùi rời đi.

Trần Nhất Sinh đứng sững người, sau đó giơ tay nâng trán, ngẩng mặt nhìn trời chiều.

Hắn tuyệt nhiên chẳng để ý đến góc tường xa xa, đôi tay nhăn nheo nắm chặt vách tường. Răng rắc. Tường nứt.

Đồng tử đỏ thẫm, giữa sương trắng tựa cặp đèn lồng đung đưa trong gió.

“Leng keng.”

“...”