Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 142: Tướng công



Tịch dương tắt lịm. Màn sương trắng xóa nhuốm màu đen thẳm. Nền trời đêm thưa thớt ánh sao, trăng soi ánh nhạt nhòa xuống thế gian.

Trần Nhất Sinh đứng trước ngôi miếu nhỏ. Tường miếu nứt nẻ xanh rờn màu rêu, mái ngói chỗ nguyên chỗ thủng. “Rắc”, một ngói gạch vỡ vụn, rơi xuống mặt đất vỡ tan tành.

Thiếu niên co giật khóe miệng, quay sang thận trọng nói:

“Cô nương, đây là nhà của ngươi?”

“Đúng.”

Nữ tử nhấp nháy đôi mắt:

“Công tử… có vấn đề gì sao?”

Trần Nhất Sinh nghĩ thầm trong đầu, nơi này thậm chí còn chẳng tính là nhà, chỉ là một ngôi miếu nhỏ hoang phế đã lâu.

“Mà thôi, ngủ ở miếu còn tốt hơn là ngủ ngoài trời.”

Hắn nở nụ cười tùy ý:

“Đêm nay quấy rầy cô nương rồi.”

Hai người tiến vào ngôi miếu nhỏ. Vừa vượt qua ngưỡng cửa, mùi ẩm mốc và mùi gỗ mục xông thẳng vào mũi. Ngôi miếu nhỏ chỉ ngang một gian phòng, nơi nơi đều là bụi mốc. Ở góc tường đặt một bức tượng Phật mất đầu, thân tượng chằng chịt tơ nhện, phía trên là một tấm màn trướng rách rưới bạc màu.

Âm thanh mềm mại của nữ tử vang lên giữa tĩnh lặng:

“Thật xin lỗi, công tử…”

“Ta cũng vừa mới đến nơi này, nên chưa thể chuẩn bị cho ngươi chỗ ngủ chu đáo.”

Trần Nhất Sinh gỡ tơ nhện dính trên tóc mình:

“Ngủ trong miếu, có Phật che chở. Vừa thoải mái vừa an tâm.”

Nữ tử cười dịu dàng: “Công tử thích là được.”

Nhìn nụ cười giai nhân, thiếu niên trong lòng chợt động: “Gặp nhau từ sáng đến giờ, ta vẫn chưa biết tôn tính đại danh của cô nương.”

“Tên ta là…” Nữ tử cúi mặt, nhỏ giọng: “Tô Huyền Trân.”

“Tên rất đẹp.” Trần Nhất Sinh tán thưởng: “Tên đẹp như người.”

Một vệt đỏ thấp thoáng trên vành tai nữ tử, đầu nàng càng cúi thấp. Trông thấy dáng vẻ thẹn thùng này, thiếu niên miên man.

Nghĩ đến nàng vậy mà chủ động mời mình về nhà, trong tình cảnh cô nam quả nữ như thế này… chậc…

Hắn vừa nghĩ đến đây, trái tim vô thức đập nhanh một nhịp, vội vàng dời ánh mắt. Thiện tai, thiện tai…

Để ý đến vẻ mặt quỷ dị của thiếu niên, Tô Huyền Trân ôn nhu nói: “Trần công tử, đợi ta một chút. Ta sẽ mang đồ ăn ra cho ngươi.”

Nói rồi, nữ tử chậm rãi tiến ra sau miếu, để lại thiếu niên một mình ở nơi này.

Bên ngoài, gió đêm thổi rì rào, miếu nhỏ chỉ được thắp sáng nhờ một ngọn nến nhỏ. Ánh đỏ mông lung giữa đêm đen, sương mỏng bủa giăng nơi miếu hoang.

Trần Nhất Sinh tùy tiện tìm một nơi ngồi xuống, tựa người vào cột gỗ mục. Nơi đây yên tĩnh, đến mức có thể nghe thấy tiếng thở. Một ngày nay trải qua đủ thứ vấn đề, tinh thần thiếu niên đã sớm suy cạn, thân thể mỏi mệt. Vừa tìm được chỗ tựa, mí mắt nhanh chóng nặng trĩu.

Hắn nhắm mắt lại, dần dà chỉ còn nghe được tiếng hô hấp đều đặn của mình.

Bỗng…

“Leng keng.”

Đang thiu thiu, Trần Nhất Sinh mở mắt: “Ai?”

Tĩnh mịch.

Hắn cảnh giác nhìn quanh, chiếc chuông vỡ trong miếu rung nhẹ trong gió.

Thiếu niên nở nụ cười tự giễu. Dạo gần đây tâm trí thấp thỏm, cứ thích tự dọa dẫm mình, sớm muộn cũng có ngày chết vì yếu tim.

“Vù vù…”

“Leng keng.”

“Leng keng.”

Ngoài cửa, gió nổi mạnh.

Màn trướng vải đung đưa, cánh cửa sổ rung rinh. Trần Nhất Sinh rợn người, nổi da gà nhìn ra ngoài.

Đêm đen thăm thẳm, mịt mùng sương giăng.

Màn đêm ấy, có những đồng tử đen ngòm đang nhìn chằm chằm. Trong đầu, cảnh tượng về một đêm mưa gió ùa về, thiếu niên run cầm cập, vội đứng dậy đóng cửa.

Ánh nến chập chờn, thinh lặng.

Hắn ngồi trên nền gạch xám, xung quanh là bóng đêm lạnh lẽo. Bóng đêm theo cơn gió thoảng qua gáy, thiếu niên nổi gai ốc. Trái tim trong ngực càng đập càng nhanh, cũng chẳng thể nào xua tan cái lạnh của thân người.

“Leng keng.”

Trần Nhất Sinh co người. Nến tĩnh lặng, cửa đã đóng. Tại sao… chuông còn rung?

Hắn ngước cổ, dưới ánh sáng yếu ớt, chiếc chuông vỡ lặng như tờ.

Đột nhiên…

“Leng keng.”

“Thình thịch.” “Thình thịch.” “Thình thịch.”

Trần Nhất Sinh tái mặt, chuông im, nhưng… âm thanh…

Hắn quay ngoắt đầu. Ngoài cửa sổ, đêm đáng lẽ đen, giờ đây xen vào sắc đỏ. Thế rồi, ngọn nến yếu. Màu đỏ thôn phệ ánh nến, đỏ rực. Bàn tay đen sì nắm trên thành cửa. Đồng tử thiếu niên co rút mãnh liệt.

“Hô.”

Nổi gió, vạt áo rách phất phơ. Mũ áo tuột xuống, gương mặt quỷ nhăn nhúm nhìn qua cửa sổ, đôi mắt mở trừng trừng, hằn lên trăm ngàn tơ máu.

“Bịch.”

Trần Nhất Sinh quỳ rạp. Đột nhiên, vai động đậy.

“Ahhhh!”

Trong đêm, xé trời một tiếng thét to, thiếu niên điên cuồng vùng vẫy. Để rồi một cảm giác mềm mại truyền đến, nơi chóp mũi thoang thoảng hương thơm.

Bên tai, tiếng nức nở mềm mại, nến một lần nữa sáng lên, Trần Nhất Sinh trợn mắt. Tô Huyền Trân nằm dưới thân, chỉ cách nhau một gang tay nhỏ nhoi, thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ của nhau.

Ấm trà nóng và những chiếc màn thầu nằm vương vãi trên đất. Ánh nến rọi soi, nơi cổ ngọc trắng ngần của nữ tử, thấp thoáng sắc tím lạ lẫm. Một dấu ấn?

“Trần… Trần công tử…”

Đối diện với ánh mắt ngốc trệ của thiếu niên, Tô Huyền Trân nghiêng mặt, mười đầu ngón tay thon nắm chặt góc áo, giọng nhỏ đến mức thì thào: “Bánh và trà…”

Trần Nhất Sinh giật mình, vội vã chống người đứng lên, gấp gáp:

“Mau chạy!”

“Chạy?”

“Đúng!” Trần Nhất Sinh cố nén run rẩy, chỉ cảm giác toàn thân lạnh cóng. Rốt cuộc, thiếu niên cũng chẳng muốn giải thích nữa, thẳng thắn vươn tay ra, nắm tay áo nữ tử mà mạnh mẽ giật đi.

“Rầm!”

Hắn đạp cửa, vừa định nhào ra ngoài. Tuy vậy, mũi chân vừa chạm đến ngưỡng cửa đã ngừng lại, Trần Nhất Sinh thẫn thờ ngước cao cái cổ.

Đối diện, thân ảnh đồ sộ chặn ngang đại môn, cao đến mức cả cánh cửa chỉ ngang hông nó. Toàn thân ẩn trong một chiếc áo choàng tím rách rưới, để lộ đôi tay rúm ró và sợi xích đen sẫm.

“Grrừu…”

Từ trong miệng của nó, một luồng trọc khí toát ra, trắng xóa.

Trần Nhất Sinh nở nụ cười, chỉ có điều nụ cười khó coi hơn khóc, tay run run giơ cao: “Chào… chào nhé…”

“Rầm!”

Đóng sầm cửa.

Trong miếu, thiếu niên ngồi chắn ngang cửa, chắp một tay, miệng cuồng niệm: “Nam mô! Nam mô! Nam mô!”

Bên cạnh, Tô Huyền Trân nhìn thiếu niên run cầm cập, nhẹ nghiêng đầu: “Trần công tử, ngươi sao rồi?”

“Ta…” Trần Nhất Sinh tái mét mặt mũi: “… miếu… miếu này có quái vật…”

“Quái vật?” Tô Huyền Trân ngạc nhiên.

Trần Nhất Sinh nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng khô khốc: “Cô nương… có thấy thứ ở ngoài đó không?”

Đồng thời, thiếu niên điên cuồng cầu nguyện, nguyện cho tất cả những thứ mình thấy nãy đến giờ chỉ là ảo giác. Thế nhưng, câu nói tiếp theo của nữ tử, triệt để nghiền nát một tia mong mỏi nhỏ này.

Nàng gật gật đầu, thản nhiên:

“Ta thấy.”

“Nam mô! Nam mô! Nam mô!”

Ngay sau đó, ngôi miếu nhỏ càng truyền ra một tràng dài tiếng niệm.

Đúng lúc này, Trần Nhất Sinh chợt nhớ, vội vàng nói: “Đúng rồi, ở nơi này còn cửa nào nữa không? Chúng ta có thể thoát ra từ đó!”

“Cửa?” Tô Huyền Trân đi đến gần thiếu niên, từ từ nâng ngọc thủ.

“Cạch” một tiếng, cửa mở.

Thoáng chốc, một cánh tay to thò vào trong, nàng trả lời: “Miếu chỉ có một cánh cửa này mà thôi.”

Năm ngón tay nhăn nhúm như tử thi, những móng tay thụt sâu vào da thịt, quắt queo chầm chậm tiếp cận mái tóc nữ tử. Trần Nhất Sinh gầm to:

“Cẩn thận!!!”

Hắn xông đến, nhưng rồi chậm dần, chậm dần, thẳng cho đến cuối cùng, dừng lại giữa chừng.

Bàn tay đáng sợ ấy đã chạm vào tóc nữ tử, nhưng thay vì máu me, đó chỉ là một động tác vuốt ve, nhè nhẹ xoa đầu của nàng. Trông thấy cảnh tượng này, đại não thiếu niên nhất thời đình trệ, mặt tỏ rõ ngơ ngác.

“Tướng công…” Tiếng nói của nữ tử ngọt ngào đến tận xương tủy: “… ngươi lại như thế nữa rồi.”

“Oành!”

Tựa oanh minh nổ ầm, Trần Nhất Sinh nghệt mặt. Tướng công?

“Trần công tử, xin lỗi.” Tô Huyền Trân ngượng ngùng: “Tướng công của ta dọa ngươi rồi.”

Nàng nắm một ngón tay nhăn nheo, áp vào trên má mình: “Tướng công ta dù vẻ ngoài dữ tợn, nhưng thật ra rất hiền lành, sẽ chẳng làm hại người tốt như công tử.”

“Xoảng!”

Tiếng gì vỡ nát?

Thế giới quan!

Tô Huyền Trân nhìn màn thầu và ấm trà rơi trên đất, mím môi: “Đồ ăn đổ cả rồi, để ta chuẩn bị cho công tử một phần mới. Trong thời gian này, công tử cứ trò chuyện với tướng công của ta nhé!”

“Mặc dù là, tướng công của ta cũng chẳng thích nói chuyện cho lắm.” Nàng che miệng cười khẽ.

Một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống từ vầng trán thiếu niên. Ngươi sẽ nói chuyện gì với một tên tiểu tử mà nửa đêm ở chung nhà với nương tử của ngươi?

Hắn vỗ vỗ trán, gượng gạo cười:

“Haha, đêm nay trăng thanh gió mát! Ta đột nhiên muốn ngắm trăng, chẳng dám tiếp tục quấy nhiễu gia đình các vị nữa.”

Hắn cúi người, nghiêm túc: “Hai vị, ta xin cáo từ.”

Nói rồi, thiếu niên cuống cuồng xông thẳng ra ngoài, mất dạng trong sương.

“Trần… công tử?” Tô Huyền Trân tròn vo mắt, muốn gọi nhưng thiếu niên đã sớm nhắm mắt nhắm mũi chuồn đi. Để rồi, tú nhan nữ tử tràn ngập vẻ não nề: “Chẳng lẽ ta đã làm sai điều gì khiến công tử phật ý sao?”

“Tướng công, ngươi nói sao?”

“Grừu…”

Đáp lại nàng, chỉ là một tiếng gầm gừ trầm thấp.

Con quái vật đang ngồi xổm đột nhiên đứng thẳng người, “leng keng”, “leng keng”, tiếng xích sắt nặng nề vang trong sương. Chỉ trong chớp mắt, thân ảnh đồ sộ đã tan vào màn đêm u tối.

“...”

Một góc tối gần miếu, một gã đàn ông to con nhỏ giọng: “Ngươi có chắc là người ở đây không?”

Bên cạnh, một gã đàn ông gầy gò chắc nịch đáp: “Chắc chắn! Hồi chiều ta đã đi theo nàng, tận mắt trông thấy nàng đi vào trong.”

Người còn lại, với gương mặt thường thường nghe vậy nhếch môi: “Trúng mánh!”

Nếu Trần Nhất Sinh có mặt ở đây, nhất định sẽ nhận ra những con người này. Ba người trong đám đông giành giật màn thầu vào chiều nay. Bấy giờ, cả ba tên đàn ông đều dùng ánh mắt sáng quắc nhìn về ngôi miếu nhỏ.

Một nữ tử có thể trao miễn phí thức ăn vào tình cảnh như vậy, trên người tuyệt đối sẽ mang thêm nhiều thứ giá trị.

“Tiểu nha đầu đó nhất định là có rất nhiều lương thực và ngân nguyên.”

Tên đàn ông với gương mặt thường thường cười tàn nhẫn:

“Giết rồi cướp đồ trước, sau đó tranh thủ xác còn ấm, huynh đệ ta vui vẻ một chút cũng chẳng sao!”

Tên gầy gò gật đầu thùm thụp: “Đồng ý!”

Hai người trao đổi ánh mắt với nhau, đồng thời lộ ra nụ cười dâm uế. Tên đàn ông gầy gò sau đó quay sang nhìn gã to con: “Ngươi thấy chủ ý này thế nào?”

“Tách…”

Hắn đang nở nụ cười, tức thì cứng ngắc.

“Leng keng.”

Tên to con trợn to mắt, cổ vặn xoắn quỷ dị, ngoặt về sau. Từ cổ, mắt, mũi và miệng của gã, máu tươi đổ ra sền sệt.

Trên đầu gã, năm ngón tay đen đúa dụng lực, “thụp”.

Máu tươi văng giữa trời đêm, vài giọt tóe ra trên mặt tên gầy gò.

“Bịch.”

Một cái xác ngã xuống trước mắt, tên gầy gò chết điếng. Xích sắt từ từ đến gần, thòng vào cổ và chân gã, chậm rãi giơ cao.

Đến khi cơn đau ập đến, gã mới tỉnh người, gào to: “Cứu…”

Âm thanh ngắt quãng, máu tươi rơi xuống như mưa, nhuộm đỏ mặt cỏ xanh.

Trong đêm, đôi mắt đỏ cúi xuống nhìn người cuối cùng. Tên đàn ông với gương mặt thường thường hoảng sợ thét to, nhào người chạy.

“Rắc!”

Hắn lê lết trên nền đất, dưới chân nhầy nhụa máu thịt, nước mắt nước mũi ròng ròng. Đột nhiên, tầm mắt tối đen. Hắn ngẩng mặt, nấc nghẹn. Bàn chân trần đẫm máu nâng cao.

“Thụp.”