Đường vắng tịch mịch, một thân ảnh thục mạng xuyên qua màn đêm.
“Hộc!” “Hộc!”
Trần Nhất Sinh dựa người một góc tường đổ nát, nhờ vậy mới có thể trụ vững thân thể.
Hắn thở hồng hộc, vầng trán nhễ nhại mồ hôi lạnh. Mất một lúc lâu sau, nhịp tim dần chậm xuống, ý thức thanh tĩnh mới có thể quay về, thiếu niên ngoái đầu nhìn ra sau.
Trên con đường vắng lặng, sương giăng mờ ảo, Trần Nhất Sinh thở phào.
Cứ tưởng mình rốt cuộc tỏa ra được một chút hào quang nam chính, ai ngờ là vực sâu vạn trượng. Nghĩ đến thứ đáng sợ vừa rồi, Trần Nhất Sinh lạnh toát cả người.
Rốt cuộc nó là thứ gì? Yêu thú? Quái vật? Cương thi?
Dù là gì đi chăng nữa, thiếu niên thề sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ đặt chân về ngôi miếu ấy một lần nữa. Vừa nghĩ như thế, đột nhiên đằng sau lưng truyền đến cảm giác nhoi nhói.
Trần Nhất Sinh run như cầy sấy, nhảy dựng về sau:
“Ahhhh!”
Hắn ngồi xổm trên đất, tay ôm đầu:
“Vô lượng thiên tôn! A Di Đà Phật! Chúa Giê-su! Thánh Allah! Tà ma tránh xa! Tà ma tránh xa!”
Im ắng.
Mãi cho đến tiếng niệm ngày một nhỏ dần, Trần Nhất Sinh mới dám mở mắt ra. Chẳng lẽ là yêu ma đã rời đi?
“Thụp.”
Trên đầu vang một tiếng gõ nhẹ thanh thúy. Thoáng chốc, thiếu niên càng cụp đầu, cả người càng co lại. Tiếng niệm một lần nữa dồn dập trên con đường vắng:
“Vô lượng thiên tôn! A Di Đà Phật! Chúa Giê-su! Thánh Allah! Tà ma tránh xa! Tà ma tránh xa!”
“Ngươi sao rồi?”
Trần Nhất Sinh đang run rẩy đột nhiên ngưng trệ. Tiếng nói này… thật quen thuộc.
Hắn tháo tay ra khỏi đầu, mang theo vẻ dè chừng nâng tầm mắt. Một đôi hài xanh ngọc, váy xanh phiêu diêu trong cơn gió nhẹ. Nữ tử chầm chậm thu lại thanh trúc, giữa màn sương đêm, dung nhan như thực như ảo.
Thiếu niên chuệnh choạng đứng lên, sắc mặt trắng nhợt, mừng như điên túm tay áo của nàng:
“Tỷ tỷ, gặp lại ngươi ta mừng quá!”
Nguyễn Thanh Trúc nhướng nhẹ mày: “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Ta…”
Trần Nhất Sinh nói giữa chừng thì im lặng, sau cùng chỉ có thể thăm thẳm thở dài:
“Tóm lại là, từ nay về sau ta xin thề sẽ chuyên tâm tu đạo, tránh xa nữ sắc.”
Đối diện, người trẻ tuổi lộ ra dáng vẻ tịch mịch như lão niên, nữ tử nghiêng đầu, trầm mặc.
Buông ra tay áo của nàng, Trần Nhất Sinh do dự một chốc, cẩn trọng nói: “Tỷ tỷ, sáng nay ngươi đi đâu vậy?”
“Nơi này có vài điều dị thường…” Nguyễn Thanh Trúc nhìn ánh trăng nhàn nhạt trên trời đêm: “… nên ta muốn xem thử.”
“Dị thường?” Trần Nhất Sinh thay đổi sắc mặt: “Tỷ tỷ có điều tra ra được gì không?”
Nữ tử cau lại đôi mi thanh tú, nghĩ mãi một lúc lâu mới cho ra một đáp án:
“Tạm thời là chưa.”
Trông thấy vẻ nghiêm nghị trên gương mặt nàng, Trần Nhất Sinh thầm ngạc nhiên.
Từ cái đêm gặp nhau, người tỷ tỷ này cứ như thiên nhân, dường như lúc nào cũng ngẩn ngẩn ngơ ngơ, xem mọi chuyện thế gian như là gió thoảng mây trôi. Bây giờ đột nhiên tỏ ra nghiêm túc như thế, sự tình này tuyệt đối là không đơn giản.
Nguyễn Thanh Trúc quét mắt một vòng:
“Con chim ấy đâu rồi?”
“Nông ca đưa ta vào thành, sau đó đã rời đi.” Trần Nhất Sinh bất đắc dĩ.
Nguyễn Thanh Trúc gật gật đầu, có vẻ cũng chẳng mấy để tâm, sau đó nói:
“Trong mấy ngày này, ngươi cứ ở lại đây, đừng nên ra ngoài thành…”
“Ở ngoài thành có…” Nữ tử vỗ vỗ trán: “Quên đi…”
Nói rồi, thanh y nhẹ xoay.
“Tỷ tỷ, ngươi đi nữa sao?” Trần Nhất Sinh thấy vậy, hỏi.
“Ừm.”
“Bảo trọng.”
Thiếu niên nhắn nhủ.
Hắn tuy rằng rất muốn rời thành, nhưng cũng biết tự lượng sức mình. Bản thân chỉ là một tên tu sĩ đã phế, đi cùng chỉ tổ vướng tay vướng chân. Huống chi nhìn dáng dấp này của nàng, có lẽ đại sự sắp tới, Trần Nhất Sinh chẳng có đủ tư cách để nhúng tay tham dự.
Bấy giờ, ngọc thủ giai nhân vươn tới, trong tay nâng một mảnh ngọc xanh thẳm. Mảnh ngọc chỉ nhỏ ngang một đồng xu, sắc ngọc trong suốt vô ngần, giữa đêm tối ánh nhẹ dạ quang:
“Hãy giữ nó…”
Thân ảnh nữ tử từ từ nhòe đi, ánh trăng rọi qua dáng hình, để lại một âm thanh nhàn nhạt:
“Nếu gặp nguy hiểm thì phá mảnh ngọc, ta sẽ tìm đến.”
Quanh con đường, giai nhân đã đi, song mùi thơm thoang thoảng còn đó. Trần Nhất Sinh nắm mảnh ngọc, chất ngọc lành lạnh vương lại trên những đầu ngón tay.
Thiếu niên thì thầm:
“Đa tạ tỷ tỷ.”
Hắn cẩn thận cất mảnh ngọc vào sâu trong vạt áo, ngước đầu nhìn ánh sáng lấp lánh trên nền trời đen tuyền.
Một người rời đi, tòa thành một lần nữa hoang lặng, thiếu niên cất bước. Thân ảnh gầy gò từ từ hòa lẫn vào màn sương.
“...”
Màn đêm từ từ thoái lui, nhường chỗ cho nắng mai vàng rực.
Những giọt sương sớm trong vắt đọng trên chóp lá. Tách. Một giọt rơi xuống, vừa đúng ngay mi tâm thiếu niên. Mi mắt của thiếu niên động đậy, vầng trán ướt đẫm sương mai.
Hắn mở mắt.
Trần Nhất Sinh xoa xoa cái mũi đỏ ửng của mình. Ánh nắng mặt trời rọi trên vai áo, thân thể lạnh lẽo rốt cuộc tìm lại được một tia ấm áp.
Hắn duỗi người một cái, thuận đà ngồi dậy. Một đêm ăn gió nằm sương, toàn thân giờ đây rã rời, xương cốt đau nhức, dạ dày thì sôi ùng ục.
Thiếu niên nắn nắn mi tâm của mình, tầm mắt xiêu xiêu vẹo vẹo. Cứ tiếp tục như vậy, e rằng có sống cũng chẳng thọ.
Trong hôm nay cần tìm được thức ăn và chỗ ở, Trần Nhất Sinh thầm quyết tâm, lững thững rời đi.
Tòa thành vẫn như ngày hôm qua, đường rộng nhưng người vắng. Những người dân cố thủ trong nhà, ngẫu nhiên gặp vài người ven đường, vẻ mặt ai nấy cũng như đưa đám.
Một vài người vừa gặp người lạ, đã vội vã cầm lên dao, xẻng, cuốc… Ở trong một tòa thành như rắn mất đầu, có lẽ yêu thú chưa hẳn là thứ đáng sợ nhất.
Trần Nhất Sinh ngừng lại, nép mình sau một góc tường đổ. Đằng xa xa, một thân ảnh nhỏ nhắn vừa vụt ngang. Đôi con ngươi thiếu niên ngờ vực, do dự một chốc rồi lặng lẽ đi theo sau.
Hắn đuổi theo thân ảnh ấy, mãi cho đến lúc nàng rẽ vào một con ngõ nhỏ. Trần Nhất Sinh đứng ngoài ngõ, nấp sau một gốc cây to, ghé tai:
“Bốp!”
Ba tên nam nhân trong ngõ chặn đường tiểu cô nương. Thiếu niên nheo mắt, thì ra tất cả đều là người quen. Ba tên côn đồ là nhóm Trương Nha. Tiểu cô nương mặc quần áo chắp vá, mái tóc rối xù là người đã đụng hắn trên đường.
Tiểu cô nương ngã trên đất, nơi khóe miệng lưu lại một vệt máu, gò má nhem nhuốc in rõ một dấu tay đỏ. Trần Nhất Sinh cau mày, quyết định tiếp tục im lặng theo dõi.
Trương Nha tiến đến gần, giơ nắm tay sần sùi nắm mái tóc của tiểu cô nương:
“Hôm qua có người nhìn thấy ngươi trộm được một túi ngân nguyên to…”
Hắn giật mạnh mái tóc rối, gương mặt tiểu cô nương nhăn lại:
“To gan! Trong địa bàn của lão tử mà dám ăn trên đầu lão tử! Mau giao túi ngân nguyên đó ra đây!”
Tiểu cô nương ngậm môi, vệt máu trên miệng rỉ ra, quay mặt đi chỗ khác.
“Bốp!”
Ngay sau một tiếng lanh lảnh, nửa bên má còn lại của nàng cũng hằn lên một dấu tay đỏ.
Tiểu cô nương quỳ trên đất, sặc sụa một tiếng, để lại trên nền đất những đóa hoa máu. Nàng cắn chặt môi mình, một tiếng cũng không kêu lên.
Cái đầu trọc của gã côn đồ nhăn nhúm, vết sẹo ngoằn ngoèo trên mặt vặn vẹo:
“Mẹ! Chỉ là một nha đầu thối cũng dám chống đối lão tử? A Mục! Mã Tử! Đánh, đánh chừng nào nó nôn tiền ra mới thôi!”
A Mục nhìn tiểu cô nương quỳ trên đất, tỏ ra ngần ngừ. Bên cạnh, Mã Tử phun phì phèo một vũng nước miếng, đi đến trước mặt tiểu cô nương, giơ cao đôi chân gầy guộc.
“Thịch!”
Một cước nặng nề giáng xuống, thân thể nhỏ nhắn văng ra ngoài đường. Tiểu cô nương ôm bụng mình, “răng rắc”, mười đầu ngón tay nàng siết chặt đến trắng tái. Đôi mắt trong trẻo thoáng hiện âm u, một cánh tay thò vào trong tay áo.
Đúng lúc này, ánh mắt nàng vô tình nhìn qua một gốc cây gần đó, cùng lúc ấy, một mũi giày vừa vặn lộ ra.
Tiểu cô nương ngẩn ra. Tên mặt ngựa cũng đang nhào đến. Nàng lồm cồm đứng dậy, tập tễnh đi vài bước rồi phóng thẳng đến gốc cây, tránh thoát một cước vừa đá tới.
Trần Nhất Sinh núp cả người sau thân cây. Trông thấy một màn này, nếu là toàn thịnh, thiếu niên có lẽ sẽ ra tay can ngăn, nhưng lúc này thì… anh hùng cần áo choàng, mà trên người giờ đây chỉ đang mặc áo rách.
Hắn đang định giả mù giả điếc, âm thầm rời đi. “Bịch” một tiếng, mái tóc rối đụng vào chân, mười ngón tay nhỏ nhắn ôm chầm ống quần, cùng lúc ấy, âm thanh nỉ non vang lên:
“Ca ca…”
“Ca ca?” Trần Nhất Sinh ngây người.
“Ưm ưm!”
Tiểu cô nương ngẩng đầu, thuận thế dụi dụi gương mặt vào vạt áo thiếu niên, để lại trên áo một vệt đỏ mờ nhòe và vệt lấm lem.
Ba tên nam nhân vừa chạy ra từ trong ngõ, trông thấy cảnh này, cũng trông thấy thiếu niên. Trương Nha vô thức lùi lại, mắt trợn trừng:
“Là ngươi!?”
“Haha, gặp nhau nữa rồi…”
Trần Nhất Sinh tựa tiếu phi tiếu:
“Thật là hữu duyên nha.”
“...”