Trương Nha giơ ngón tay chỉ thẳng vào tiểu cô nương, hừ lạnh:
“Mau giao nha đầu đó cho ta!”
Tiểu cô nương càng ra sức níu chặt vạt áo thiếu niên. Hai bên má của nàng đỏ tươi, những vết xước rướm máu hằn trên da, mắt ngập nước:
“Đừng mà! Ca ca! Họ đánh ta rất đau!”
“Thứ nhất, ai là ca ca của ngươi?”
Trần Nhất Sinh xụ mặt:
“Thứ hai, ngươi bị đánh thì liên quan gì đến ta?”
Trước vẻ đáng thương này, có lẽ là một ai khác sẽ mủi lòng chăng? Trần Nhất Sinh thì không. Ít nhất thì từ những điều nghe ngóng được từ nãy đến giờ, hắn xem như đã biết được túi tiền của mình vì cớ gì đột nhiên mất tích.
Trần Nhất Sinh vừa cười, vừa tháo mười đầu ngón tay nhỏ đang bám dính trên áo mình:
“Ba vị đại ca, oan có đầu, nợ có chủ. Xin các vị đừng quan tâm đến ta, ta chỉ là người qua đường mà thôi.”
Hắn xoay mũi chân, cả người quay ngoắt một vòng. Vừa đi được một bước, con sam trên áo càng thêm rúc vào, đu trên người thiếu niên, rưng rức:
“Hức! Ca ca…”
“Tiểu nha đầu, buông ra.” Trần Nhất Sinh nhe răng trợn mắt.
“Ta đếm từ một đến ba! Nếu không buông thì đừng trách!”
“Một!”
“Hức!”
“Hai!”
“Hức!”
“Ba!”
“Hức!”
Trần Nhất Sinh tối sầm mặt, một tay túm cổ áo của tiểu cô nương, mạnh mẽ giật ra. Rõ ràng là sức vóc của một tên thiếu niên trai tráng, nhưng trước chiêu thức gấu ôm cây trong truyền thuyết, cái đùi của thiếu niên chính thức đổi chủ.
Bên này, Trương Nha giật giật mí mắt, bước chân tiến tới rồi chùng xuống. Do dự mất một hồi, hắn nghiến răng ken két: “Tiểu nha đầu, coi như ngươi may mắn!”
Trương Nha lùi lại, xua xua tay: “Rút!”
Vừa dứt câu, hắn quay người đã chạy, lộ ra cái gáy trọc chi chít sẹo. Hai tên A Mục và Mã Tử cũng dè dặt nhìn Trần Nhất Sinh, thế rồi cũng bỏ chạy theo đại ca của mình.
Trên con đường vắng, thiếu niên và tiểu cô nương cuối cùng cũng dừng lại cuộc đấu trí đấu dũng. Đến khi đám côn đồ mất dạng trong sương, một nắm tay nhỏ nhắn lặng lẽ buông ra vạt áo. Tiểu cô nương âm thầm lùi về sau. Một bước, một bước nữa. Trốn đi.
Trần Nhất Sinh nhún vai, giơ ra cánh tay của mình, chộp tới chính xác cổ áo của nàng, nhàn nhạt nói:
“Đi đâu?”
Tiểu cô nương ngoái đầu, nở nụ cười thơ ngây, môi nhếch cao lộ ra chiếc răng khểnh:
“Đa tạ ca ca đã cứu mạng. Muội về nhà.”
“Muốn về nhà cũng được…” Trần Nhất Sinh hờ hững: “… nhưng ngươi không cảm thấy mình quên cái gì sao?”
“Quên?” Tiểu cô nương chớp chớp đôi mắt: “Quên cái gì vậy?”
“Haha!” Trần Nhất Sinh cười, năm ngón tay càng ra sức giữ chặt, tiểu cô nương vừa mới vùng vẫy, chưa trốn thoát được thì đã bị giật ngược về:
“Tiểu nha đầu, trộm tiền là phạm pháp. Biết khôn thì mau mang tiền trả cho ta… bằng không thì…”
Hắn gằn từng chữ, mắt long lên sòng sọc, cố ý lộ ra dáng vẻ đáng sợ nhất:
“Ta thuộc phe bình đẳng giới, vậy nên đừng nghĩ ta nương tay.”
“Ta… ta…” Tiểu cô nương yếu ớt nói, song sức thì mạnh mẽ cự quậy: “Ta đâu có trộm tiền của ca ca…”
Một vệt gân xanh nổi dọc trên trán thiếu niên:
“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Được thôi! Để ta thay cha mẹ ngươi dạy dỗ đứa trẻ hư hỏng này!”
Hắn nói rồi, tay càng giằng cổ áo của tiểu cô nương, dự định đến lúc nào nàng chóng mặt xin tha thì mới thôi.
Vừa giật được mấy cái, Trần Nhất Sinh dừng động tác, tỏ ra nghiêm túc:
“Dù ta ủng hộ bình đẳng giới, nhưng từ trước đến giờ nổi tiếng là kính già yêu trẻ…”
Hắn nở một nụ cười thân ái:
“Thôi, tha cho ngươi đó.”
“Ca ca nói thật sao?” Tiểu cô nương điềm nhiên.
“Dĩ nhiên!” Trần Nhất Sinh gật mạnh đầu, ý cười trên môi càng rạng rỡ:
“Muội muội thân yêu, mau về nhà đi! Đừng để người thân trông chờ!”
“Đa tạ ca ca!”
Tiểu cô nương đáp, thuận tay thu hồi con dao nhỏ đang ghim mũi nhọn sát hông thiếu niên. Thoắt một cái, dáng người nhỏ nhắn đã biến mất trong sương.
Trên hông, cơn nhoi nhói nơi da thịt còn chưa tan, dù cách một tấm áo cũng có thể cảm nhận được độ sắc và lãnh ý của mũi dao. Nụ cười của thiếu niên đông cứng tại chỗ.
“...”
Trần Nhất Sinh nặng nề bước đi như thây ma vất vưởng. Cứ tưởng sẽ đòi được túi ngân nguyên của Yên Đan, nào ngờ suýt chút nữa thất thủ trong tay một tiểu nha đầu vắt mũi chưa sạch.
Hắn chán chường thở dài, còn đâu Đệ Nhất Thiên Tài Hoàng An Thành, còn đâu danh dự đệ tử Đại Tông Môn. Bây giờ đến cái bụng nhỏ cũng chẳng thể nào chiều chuộng được, nghĩ chi xa vời đến tu chân cầu đạo?
Trần Nhất Sinh đang sầu não, bước chân theo phản xạ chững lại.
Một thân ảnh quen thuộc đang quỳ trên con đường. Vẫn với tử y rộng thùng thình, nữ tử mang trên vai chiếc gùi trúc to.
Xung quanh nàng, đốm trắng vương vãi. Nữ tử rối rít cúi người nhặt từng chiếc màn thầu rơi trên đất.
Chiếc gùi trúc trên vai trút xuống, cứ thế một chiếc màn thầu vừa được cho vào trong, ba chiếc khác rơi ra ngoài.
Nàng nhặt mãi, nhặt mãi. Bánh rơi trên đất chỉ càng chất cao.
Trần Nhất Sinh đưa tay nâng trán, chần chừ một chốc rốt cuộc đành tiến đến gần. Hắn ngồi xổm xuống, nhặt một chiếc màn thầu, thảy thảy nó trên tay:
“Cần ta giúp không?”
Tô Huyền Trân ngước mặt, một áng mây đỏ thoáng qua trên tú nhan:
“Trần… Trần công tử!”
Nàng cuống quýt đứng dậy, đôi hài tím chưa đứng thẳng đã giẫm vào chân áo choàng dài. Tà áo tức thì căng ra, theo ngay sau chính là một tiếng hô hốt hoảng:
“Á!”
Ánh mắt cá chết của thiếu niên đờ đẫn nhìn nữ tử ngã xuống, nửa số màn thầu trong gùi văng tứ tung, một lần nữa nằm lăn lóc trên đường.
Hắn thở dài một tiếng, đặt vững chiếc gùi vừa rơi ra, sau đó nhặt từng chiếc màn thầu ném vào trong:
“Để ta.”
Đến khi bánh cuối cùng cũng đã ngoan ngoãn nằm trong gùi, Trần Nhất Sinh thuận tay nhét một chiếc vào trong vạt áo của mình, rồi tiếp tục cầm một chiếc khác.
Hắn cắn một ngụm, màn thầu trắng tinh chỉ còn nửa chiếc:
“Cô… Ừm, phu nhân, sáng nay ngươi vẫn đi phân phát cho bánh mọi người nữa sao?”
“Phu… phu nhân?” Tô Huyền Trân mím nhẹ đôi môi: “Ta thích công tử gọi ta là cô nương hơn.”
Trần Nhất Sinh sững sờ, song cũng gật đầu: “Được thôi, Tô cô nương.”
Nữ tử cúi mặt, nhỏ nhẹ nói: “Đúng vậy.”
Trần Nhất Sinh cẩn thận nhìn chung quanh vài vòng, màn sương trắng xóa mịt mờ, ngập ngừng:
“Ừm, ta có một câu hỏi tế nhị…”
Hắn rụt rụt cổ, âm thanh càng ngày càng nhỏ:
“Tướng công… của cô nương… có ở đây không?”
“Ta… ta… không có ý gì đâu… chỉ là… ừm… hỏi cho biết thôi ấy mà…”
“Tướng công của ta ghét những nơi quá nhiều ánh sáng và ồn ào.”
Tô Huyền Trân vén ngọn tóc mai qua vành tai: “Thế nên hắn đang ở lại trong miếu.”
“Vậy à.”
Trần Nhất Sinh âm thầm thở ra, toàn thân đang căng cứng cũng chậm rãi buông lỏng.
Tô Huyền Trân ngần ngừ:
“Trần công tử… có vẻ sợ tướng công của ta?”
“Hả? Ta có sao?”
Thiếu niên mất tự nhiên quay mặt. Đồng thời âm thầm nói thêm một câu, tướng công của cô nương đừng nói là ta, mà e rằng tất cả người trong thiên hạ đều sợ. Rõ ràng là một nữ tử xinh đẹp… vậy mà có một ông chồng đặc biệt như thế.
Hắn mỉm cười: “Nhìn dáng vẻ tối qua, có lẽ tướng công đối xử với ngươi rất tốt nhỉ?”
“Ừm.” Tô Huyền Trân che miệng, từ những kẽ ngón tay truyền ra một tiếng cười ngọt ngào: “Hắn rất tốt với ta.”
Nàng nói rồi, ánh mắt sáng ngời nhìn thiếu niên: “Tựa như công tử vậy.”
“Ta?”
“Thình thịch.”
“Bốp!”
Tô Huyền Trân hoảng hốt: “Trần… Trần công tử?”
Trần Nhất Sinh xoa xoa cái má nóng rát của mình, nhịp tim trong ngực nhờ vậy mới an ổn, cười méo xệch:
“Ta đột nhiên thấy buồn ngủ, nên đánh một cái cho tỉnh ngủ mà thôi.”
Hắn nhún gối một cái, cả người đứng thẳng:
“Ta xin cáo từ, cô nương bảo trọng.”
“Trần công tử.”
Từ đằng sau, tiếng gọi nhẹ nhàng truyền đến, Trần Nhất Sinh cắn răng, mặc cho ý chí đang gào thét chạy ngay đi, nhưng thân thể thì rất tự nhiên quay đầu:
“Cô nương còn có chuyện gì sao?”
“Hôm nay công tử có bận không?”
“Bận?” Trần Nhất Sinh gãi gãi ót: “Thật ra thì… ta cũng rảnh.”
Trong ánh mắt của nữ tử thấp thoáng một tia ánh sáng: “Vậy công tử có muốn cùng ta trao bánh cho mọi người không?”
“Ặc!” Thiếu niên cười gượng: “Thật ra thì… ta… ta…”
Nữ tử im lặng chờ câu trả lời, chỉ giương cao ánh mắt mong đợi nhìn người trẻ tuổi.
Hắn đấu tranh nội tâm một hồi, đành thõng xuống đôi vai, giơ ba ngón tay:
“Cô nương cho ta xin thêm ba cái màn thầu nữa nhé!”
Hắn đang trong tình cảnh thiếu thức ăn trầm trọng. Cổ nhân có câu, có thực mới vực được đạo. Đi theo nàng may ra có cái ăn, nếu cứ tiếp tục nhịn đói, e rằng trước khi ngồi dự tiệc ở Hội Bàn Đào, hắn đã ngồi uống trà cùng với Diêm Vương.
“Được.” Tô Huyền Trân cười cong mi, đôi mắt vẽ nên một vầng trăng non: “Ta biết một người tốt như công tử sẽ không bao giờ từ chối việc này mà.”
“Người tốt?” Trần Nhất Sinh chột dạ.
“Chúng ta đi thôi.”
Tô Huyền Trân nhẹ giọng, đôi hài tím chậm rãi cất bước. Thế nhưng, vừa đi được một đoạn đường nhỏ, toàn thân nàng đã chao đảo, gùi trúc trên vai nghiêng sang này, ngả sang kia.
Mãi cho đến…
“Cô nương cẩn thận!”
Trần Nhất Sinh vội giơ tay. Trong khoảnh khắc ấy, đôi tay nắm được một vật mềm mại trơn nhẵn, thiếu niên trừng mắt. Đôi mi nữ tử rung rung. Hai người cách nhau chưa được một gang tay. Từ trên người có thể cảm nhận được nhiệt độ của nhau.
Tô Huyền Trân mở to mắt, nháy mắt một cái, cả gương mặt hồng nhuận.
Trần Nhất Sinh đờ đẫn, vòng eo giai nhân tinh xảo, gần trong gang tấc mặt đối mặt với dung nhan của nàng.
Hương hoa thoang thoảng nơi chóp mũi, da thịt tiếp xúc mang theo từng tia hơi ấm. Mỗi tia ấm áp truyền vào thân thể, tâm thiếu niên lại lạnh đi một phần. Trong đầu chỉ còn duy nhất một ý niệm:
“Xong.”
Thời gian cứ trôi, giữa con đường vắng, sương thẹn mây trôi.
“Trần… Trần công tử…”
Trần Nhất Sinh giật mình, như điện giật buông tay. Nữ tử cũng đứng thẳng người, chỉ có chiếc cổ là gần như vuông góc với mặt đất. Vài ngọn tóc mai của nàng rủ xuống, vành tai đỏ thấu:
“Chúng… chúng ta đi.”
Nữ tử đã gấp rút như trốn đi, chỉ còn lại mùi thơm dìu dịu và nhiệt ấm vương trên những đầu ngón tay thiếu niên.
Trần Nhất Sinh đờ người.
Trong tai, tiếng xiềng sắt và tiếng gầm gừ ngày một gần, ngày một gần.
Ta… rốt cuộc là gây ra tội nghiệt gì?