“Tách”
Một giọt nước óng ánh rơi xuống con đường, nắng chiều tà vàng rực chiếu trên vũng nước mưa. Vũng nước phản chiếu vô số dấu chân người qua lại tấp nập.
Trải qua một cơn mưa tầm tã, Hoàng An Thành một lần nữa quay về với nhịp sống vốn có.
Bấy giờ, một thân ảnh nhỏ nhắn thấp thoáng giữa dòng người vội vã.
Nàng luồn qua một người, lại lách qua một người nữa, tựa một chú sóc nhỏ trèo qua cành cây.
Rất nhanh đã để lại đằng sau đám đông nhộn nhịp, quẹo vào một góc đường nhỏ, nơi có một mái nhà tranh xơ xác đang rủ xuống vì cơn mưa xối xả.
“Sư phụ, ta về rồi!”
Trịnh Yên Đan vừa tiến vào nhà đã reo lên, thoáng chốc ngôi nhà yên tĩnh vang vọng âm thanh thiếu nữ, thắp lên tại nơi này một tia sức sống vui tươi.
Ngồi nhập định trên giường, lão nhân mở mắt, ánh mắt rỗng tuếch nhìn thiếu nữ, giọng trầm đục:
“Hôm qua suýt chút vào tù, nay lại tiếp tục đi đâu nữa?”
“Hì hì, ta đi hái dược liệu nha!” Trịnh Yên Đan tháo giỏ thảo dược trên vai, cười cong mắt.
Đoạn, nàng vươn vai, nhàm chán nói ra: “… mà mưa cả ngày nên là cũng chẳng hái được gì cả!”
“Nha đầu ngươi chớ có ngày nào là ngồi yên một chỗ, toàn ra ngoài chạy loạn!” Phạm lão nhức đầu xoa xoa mi tâm, chỉ cảm thấy tuổi già gian nan.
Trịnh Yên Đan nghẹo đầu:
“Người trẻ tuổi thì nên xông xáo, sư phụ thường dạy ta như thế mà!”
“Haha” Phạm lão cười:
“Người trẻ tuổi thì nên xông xáo, chỉ tội mỗi đám mạng già sắp xuống lỗ như lão phu!”
Đoạn, ông ngẩng mặt, hỏi:
“Từ sáng giờ ngươi đi chung với tên tiểu tử kia?”
“Nhất Sinh?” Trịnh Yên Đan gật gật đầu nhỏ:
“Đúng vậy! Hắn lúc sáng đến nhà tìm sư phụ, nên sẵn tiện đệ tử rủ đi chung luôn!”
“Muốn đi đường tắt sao?”
Phạm lão cười lạnh một tiếng, đôi con ngươi toát ra u quang, đen càng thêm đen, phảng phất như triệt tiêu một tia ánh sáng sau cùng:
”Vốn dĩ lão phu chẳng có hứng thú can dự vào chuyện của đám trẻ các ngươi, nhưng tiểu tử ấy là một tên xúi quẩy đại phiền phức, tiếp xúc sẽ làm ngươi nhiễm luôn cả vận rủi. Tốt nhất là nên tránh xa ra!”
“Xúi quẩy!?” Trịnh Yên Đan vô thức thốt lên: “Chẳng lẽ Tam Niên Thực Tâm C…?”
Thiếu nữ thốt giữa chừng, vội vã giơ tay che miệng.
Định nói rằng Tam Niên Thực Tâm Cổ ngoại trừ ăn tim ra, chẳng lẽ cũng có thể mang lại xui xẻo sao?
Thế nhưng nhớ đến Trần Nhất Sinh đã từng dặn dò tuyệt đối đừng tiết lộ chuyện cổ trùng với ai, lúc đó nàng thậm chí vỗ ngực cam đoan sống để bụng chết mang theo.
Bây giờ thì tốt rồi…
Trịnh Yên Đan thầm cầu nguyện, sư phụ già cả nên lãng tai!
Đáng tiếc, mắt sư phụ của nàng đã mù, nhưng tai thì vẫn rất thính. Ông nhăn mặt:
“Tên tiểu tử ấy vậy mà dám mang cả chuyện này nói với ngươi!?”
“Đáng chết!”
Phạm lão nổi giận: “Đợi sáng mai lão phu sẽ đem xác của hắn treo ngược trước cửa thành!”
Trịnh Yên Đan giật nảy cả mình, vội vàng chạy đến đấm lưng cho lão nhân, cười làm lạnh:
“Sư phụ, đừng giận! Thực ra là chuyện này do đệ tử buộc Nhất Sinh nói ra, cũng chẳng phải là hắn chủ động tiết lộ!”
“Hừ” Phạm lão hừ lạnh:
“Mở miệng một câu Nhất Sinh, hai câu cũng Nhất Sinh, tên tiểu tử đó tính ra cũng có tài! Mới một ngày mà đã làm thân với ngươi như vậy rồi!”
Trịnh Yên Đan gãi gãi ót cười trừ.
Sau một thoáng im lặng, ánh tà dương cuối cùng vụt tắt, nhường chỗ cho đêm đan giáng lâm.
Nàng rốt cuộc lên tiếng:
”Sư phụ, vì sao ngươi lại từ chối giúp Nhất Sinh? Đệ tử cảm thấy giải cổ đối với sư phụ chỉ là tiện tay thôi mà?”
Phạm lão vuốt vuốt chòm râu, lạnh nhạt đáp:
“Vì sao ngươi muốn ta giúp tên tiểu tử ấy?”
“Hắn đã giúp đệ tử…” Trịnh Yên Đan nghĩ nghĩ chốc lát:
“… nên là đệ tử rất mong sư phụ sẽ thương tình giúp đỡ hắn. Sư phụ thường dạy đệ tử, ân oán nhất định cần sòng phẳng với nhau!”
“Ta đã giúp ngươi trả xong ân tình!”
Ánh mắt lão nhân nhìn ra trời đêm thăm thẳm, trong đêm đen nhạt nhòa ánh sáng:
“Bảo ta giúp tên tiểu tử ấy vì thương tình? Đáng tiếc, tu chân giới chưa bao giờ vận hành như vậy!”
“Yên Đan, ngươi sắp sửa đặt chân vào tu chân lộ! Một ngày này đến, ngươi cần tự mình đi, ngay cả lão phu cũng chẳng thể dìu dắt ngươi mãi mãi!”
Trong con mắt đen ngòm của lão nhân lộ ra một tia tang khốc:
“Vẫn nhớ lão phu từng dạy ngươi trước đây như thế nào?”
“Đệ tử nhớ…” Trịnh Yên Đan mím mím môi: “… tiên đạo vô tình, nếu mang quá nhiều tình cảm vào tu chân lộ, thì sẽ…”
“Chết.”
Tiếng âm trầm của lão nhân tựa như tiếng âm u vọng lên từ cõi vực.
Phạm lão nở nụ cười, một nụ cười vô cảm:
“Mang theo tình cảm, nó sẽ thành nghiệp hỏa đốt ngươi!”
“Mang theo chấp niệm, nó sẽ thành tâm ma ám ngươi!”
“Mang theo tình thương, nó sẽ thành mũi gươm đâm ngược vào yết hầu ngươi!”
“Nhân rồi quả, quả rồi nhân. Nha đầu ngươi cứu người, tất cả nhân quả của người đó sẽ tính trên đầu ngươi. Nha đầu ngươi giết người, oán nghiệp của người đó cũng sẽ tích tụ trên thân ngươi.”
“Thế sự rối rắm! Mạng ai người nấy giữ!”
“Nhắm mắt làm ngơ trước nhân quả của người khác chính là việc thông tuệ nhất tại tu chân giới!” Phạm lão lãnh đạm.
“Nhưng mà…” Trịnh Yên Đan ngập ngừng lẫn rối rít, rốt cuộc cũng chẳng cách nào đáp lại.
Nàng có thể nói gì đây?
Nàng chỉ là một đệ tử tập tễnh đi vào tu chân giới, sư phụ nàng đã đứng đó từ rất lâu! Nàng vốn dĩ chẳng đủ tư cách để đàm luận cùng sư phụ mình.
Ngoài cửa sổ, một con chim cú mèo sà xuống, nhanh chóng gắp đi một con động vật nhỏ trong vườn cây, mặc cho con động vật ấy giãy giụa, chim cú vẫn vút đi giữa màn đêm.
Trong đôi con ngươi lão nhân đục ngầu:
“Lão phu cứu tên tiểu tử ấy, thì sao? Tên nuôi cổ sẽ tìm đến! Ta giết tên đó, tên đó giết ta, giết qua giết lại, cuối cùng tất cả cùng chết!”
“Sư phụ…” Ánh mắt Trịnh Yên Đan tràn ngập dao động: “… ngươi mạnh như vậy, nhất định có thể dễ dàng hạ được tên nuôi cổ!”
Phạm lão gục cổ:
“Hắn cũng có sư phụ! Đến chừng đó sư phụ của hắn tìm lão phu trả thù! Vẫn là giết nhau vô tận mà thôi, có khác gì nhau?”
“Tam Niên Thực Tâm Cổ…” Ông trầm giọng: “… nguồn gốc phức tạp. Nếu nhúng tay vào vũng nước đục này… ai cũng có thể sẽ chết!”
Một thoáng này, mười đầu ngón tay của Trịnh Yên Đan đặt trên vai sư phụ cứng ngắc, vẻ mặt thoáng qua một tia tái nhợt.
Nàng thừa nhận mình muốn cứu Trần Nhất Sinh, nhưng cũng không có nghĩa là bất chấp mọi giá, nhất là khi cái giá ấy chính là an nguy của sư phụ nàng.
Đối với nàng, sư phụ vừa là ân nhân, vừa là người thân duy nhất trên đời!
Phạm lão nhướng mày, cảm nhận ngón tay thiếu nữ ngưng trệ, nhất thời dở khóc dở cười:
“Nhìn ngươi coi, mới doạ một tí mà đã sợ rồi! Sau này ra ngoài đừng có nhận là đệ tử của lão phu!”
Ông thì thầm:
“Đạo nghĩa cao siêu nãy giờ, thực ra thì tên tiểu tử ấy vô giá trị để lão phu cứu! Cứu xong cũng chả được cái tích sự gì!”
“Về ngươi…”
Phạm lão rủ xuống mí mắt: “… cứ ngẩng cao đầu mà sống! Ít nhất thì thân già này đủ cứng để cho ngươi tư cách đó!”
“Về sau… đừng tiếp tục thân cận tên tiểu tử ấy, sẽ phiền phức…”
Tiếng nói của lão nhân ngày càng nhỏ, ngày càng nhỏ, thẳng đến cuối cùng rơi vào trầm mặc.
Vẻ mặt Trịnh Yên Đan mông lung, nặng nề gật đầu:
“Vâng, sư phụ…”
“...”
Đêm đến…
Trần Nhất Sinh ngồi trên giường tre, thở ra từng nhịp nhẹ nhàng, chân mày nhíu chặt từ giãn ra, ánh nến chập chùng soi vào một trương gương mặt đỏ nhạt.
Một nén nhang trôi qua, Trần Nhất Sinh mở mắt, một ngụm trọc khí từ miệng đi ra.
Hắn xoay người, với tay chộp tới một tách nước thuốc nóng, ngẩng đầu uống cạn.
Nước thuốc tuy đắng, nhưng đi vào trong người lại tỏa ra bàng bạc nhiệt ấm, sưởi ấm và xoa dịu thân thể lạnh giá.
Mệt mỏi và đau đớn thoái lui, nhường chỗ cho cảm giác thư thái và dễ chịu, thậm chí hơi thở cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Trần Nhất Sinh nở nụ cười: “Xem ra có tác dụng!”
Trường Sinh chú trọng dưỡng dục sinh cơ, trau dồi sức sống.
Hắn vừa rồi thử nhập định điều tức theo chỉ dẫn của cuốn sách, cộng với uống thuốc dưỡng sinh trong sách, vậy mà có ích đến đáng ngạc nhiên!
Tuy rằng con cổ còn đó, nhưng những suy nhược trong ngày đã thuyên giảm rất nhiều, thậm chí lần đầu tiên cảm nhận được một tia sức sống căng tràn trong người, cảm tưởng cứ như thể quay về thời chưa ngã bệnh.
Đúng là thần!
Trời đã nửa đêm, ngọn nến cháy cũng sắp tàn…
Trần Nhất Sinh ngáp một tiếng, cẩn thận gấp lại Trường Sinh.
Hắn nằm gác tay trên giường nhìn trần nhà gỗ cũ.
Thời gian như một cái chớp mắt, vậy mà đến thế giới này được cả tháng trời, trải qua đủ thứ kinh tâm động phách, từ cái chết cho đến xuyên qua, tu chân giới cho đến cổ trùng.
Tất cả xảy đến quá nhanh, nhanh đến mức giờ này nghĩ lại, Trần Nhất Sinh cảm giác thật hoang đường!
“Hoang đường… sao…?”
Hắn cười cười, những chuyện hoang đường này xem ra chẳng có cái nào là tốt đẹp, làm ta suýt chút nữa tự sát theo nguyên chủ!
Rốt cuộc là tên quái nào đã viết ra tình tiết này đây?
Trần Nhất Sinh nghĩ nghĩ, bất tri bất giác nhớ đến một đêm nọ, tuyết rơi trắng xoá, mùi rượu nồng nặc trong chóp mũi.
Hắn ảo ảo mộng mộng gặp được tiên nữ, còn cùng nàng trò chuyện, cùng nàng ăn mì, giờ nghĩ lại cảm giác cũng thật hoang đường!
Có lẽ… đây là chuyện hoang đường tốt duy nhất đi?
Hắn chẳng nhớ nổi dung nhan của nàng, cũng chẳng nhớ giọng nói của nàng, càng chẳng nhớ nổi cuộc trò chuyện.
Trần Nhất Sinh chỉ nhớ rằng, nàng cười một tiếng, thế là hắn muốn sống!
Nghĩ đoạn, những ảo ảnh mờ ảo trong tâm trí bỗng chốc thay đổi.
Thế giới mờ nhoè dần dần rõ nét, tuyết rơi ngày càng dày, ánh đèn ngày càng sáng, vốn dĩ thân ảnh giai nhân như sương mù giữa trời đêm, từ từ vén sương hiển lộ.
Dung nhan của nàng.
Thanh âm của nàng.
Tiếng cười của nàng.
Từng giây trôi qua, một trương tiếu dung dần dần sáng ngời như minh nguyệt.
Một sát na, gương mặt Trần Nhất Sinh cổ quái vô cùng: “Vương Diệu Chân?”
Hắn vội vã bật dậy, liều mạng lắc đầu thiếu điều văng cả cái cổ.
Một Ngô Uyển Ngọc đã cho ngươi thê thảm, giờ tâm trí ẩn ẩn mê muội vị tiểu thư Vương Gia ấy, tuyệt đối là báo động đỏ!
Thiếu niên, tỉnh táo lại ngay!
Hắn tự tát mình một cái.
Đáng chết, tại sao nam chính trong tiểu thuyết gặp mỹ nữ đều là dáng dấp thong dong, ánh mắt thanh tịnh, ngạo ngễ nhếch miệng một cái nữ nhân đổ rạp!
Trong khi ta gặp ai cũng như nam sinh thơ ngây thầm thương trộm nhớ nữ sinh trong mộng? Này có khác nào nhân vật quần chúng?
Thảo nào… Hệ thống cũng mặc xác ta! Quá thiếu tiền đồ!