Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 31: Tâm ý tương thông



Những ngày tiếp theo, Trần Nhất Sinh từ sáng sớm đã ghé qua ngôi nhà tranh, nhưng ngày qua ngày mà chẳng thấy bóng dáng thiếu nữ đâu, chỉ có một lão nhân lạnh nhạt ngồi tại nhà.

Hắn và lão trò chuyện được đôi câu thì bầu không khí giữa cả hai đã như đỉnh tuyết sơn. Bất đắc dĩ đành cáo lui…

Đứng trước mái nhà tranh, Trần Nhất Sinh thõng vai, mặc cho nắng gắt chiếu trên người, vẻ mặt tràn ngập đắng chát.

Hắn đã làm gì sai sao?

Con cổ trùng trong thân thể đếm ngược ngày phát tác.

Một toà Hoàng An Thành rộng lớn, dân chúng trăm vạn, thế mà giờ đây Trần Nhất Sinh thân cô thế cô, tự sinh tự diệt giữa thế gian.

Rốt cuộc thì, cái thế giới này muốn trêu ngươi ta đến chừng nào!?

Hắn nản lòng thoái trí rời đi…

Trần Nhất Sinh đi trên đường phố đông đúc, dòng người tấp nập nhưng một chỉ một người lẻ loi.

Bấy giờ, một thân ảnh quen thuộc đứng trước mặt.

Đây là một thiếu nữ xinh xắn đáng yêu, vừa gặp gỡ đã nở một nụ cười tủm tỉm, để lộ ra cặp má đồng tiền chúm chím. Nàng cúi người chào:

“Trần công tử.”

Hắn ngừng lại, ngạc nhiên:

“Tiểu Thuý cô nương?”

Thiếu nữ này chính là vị thị nữ của Vương Diệu Chân đã cho Nhất Sinh và Yên Đan trú mưa cách đây ít ngày trước.

Vương tiểu thư gọi nàng là Tiểu Thuý, thật chẳng nghĩ là song phương có duyên như thế, ra đường cũng tình cờ gặp gỡ.

Trong đầu suy nghĩ như thế, nhưng cái ý nghĩ hữu duyên gặp gỡ này rất nhanh như gió thoảng qua. Tiểu Thuý nhẹ giọng:

“Ta tìm công tử nãy giờ!”

“Tìm ta?”

Trần Nhất Sinh càng ngạc nhiên. Nàng cố ý tìm ta?

Tiểu Thuý cười rất tươi:

“Tiểu thư của ta muốn mời công tử ghé qua nơi của nàng uống trà!”

Trần Nhất Sinh giật mình.

Những ngày trước ngẫu nhiên gặp gỡ Vương Diệu Chân, nàng cũng có mời nếu rảnh rỗi thì có thể đến cổ viện làm khách. Vốn tưởng rằng đó chỉ là lời xã giao, ai ngờ vị tiểu thư tiếp tục mời?

Hắn tỏ ra dè dặt: “Tiểu Thuý cô nương, Vương tiểu thư mời ta đến có chuyện gì sao?”

Vẻ tươi cười của Tiểu Thuý vẫn y nguyên, đáp:

“Ta cũng chẳng rõ nữa, tiểu thư chỉ bảo ta đi mời công tử. Vậy thôi à!”

Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh chỉ cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Chẳng lẽ trong cổ viện mất trộm thứ gì? Ta hôm trước lỡ miệng mạo phạm nàng sao?

Hắn trong tâm lo sốt vó, ngoài mặt thì cười cười ôn nhã gật đầu:

“Được thôi! Nhờ cô nương dẫn đường!”

Đường đường là Vương Gia đại tiểu thư, người ta đã nhờ thị nữ tự mình đi mời, Trần Nhất Sinh mà từ chối thì quả thực là chẳng nể nang mặt mũi.

Huống chi, ôm một tí xíu tư tâm, tên nào đó tự thú nhận là mình cũng rất muốn gặp lại vị thiếu nữ nhan sắc tựa thiên tiên ấy.

Thế nên là… sá chi long đàm hổ huyệt!

“...”

Theo chân thị nữ, Trần Nhất Sinh rốt cuộc một lần nữa đứng trước cổ viện.

Nơi này vẫn yên ả và thanh nhã, có chăng giảm đi vẻ u tịch trong cơn mưa tầm tã, nhường chỗ cho nét an nhiên giữa nắng vàng, chim ca thánh thót, cổ thụ xanh rờn, trăm hoa đua sắc.

Trần Nhất Sinh tiến vào cổ viện, vừa vào liền trông thấy một mỹ cảnh rạng ngời.

Tại quãng sân nhỏ, thiếu nữ đứng giữa muôn hoa, nhưng chẳng có nổi hoa nào toả sắc được như nàng. Ánh nắng mai chiếu rọi trên nước da trắng ngần, tựa ngọc trai óng ánh.

Trong cơn mưa, giai nhân u tĩnh như giọt mưa đọng trên nhành dương liễu.

Dưới ánh nắng, giai nhân rực rỡ tựa nắng vàng vương trên cánh thuỷ tiên.

Thiếu nữ vẫy nhẹ gáo nước, cả vườn cây vươn mình đón nhận sức sống, hoa cỏ nhảy múa hân hoan.

Đoạn, nàng nhẹ xoay người, nhận ra có người đang tiến đến, đôi thu thuỷ thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh toát ra ý cười:

“Trần công tử.”

“Vương tiểu thư.”

Trần Nhất Sinh ôm quyền lễ độ chào một tiếng, tiếp đó cười nói:

“Hôm nay mạn phép quấy rầy rồi!”

“Công tử đại giá quang lâm đến đây làm khách. Tiểu nữ xem đó là vinh dự, nào dám xem đó là quấy rầy?”

Vương Diệu Chân đưa gáo nước cho Tiểu Thuý, ôn nhu đáp.

Trên trời, mây thong dong trôi, từng áng mây trắng ngần đến rồi lại đi…

Vương Diệu Chân cùng Trần Nhất Sinh đến một mái đình nhỏ tại góc sân, nơi nhìn ra có thể thấy cả một vườn hoa đua sắc thắm, gió mát thổi vi vu, nắng rải rác trên mái ngói.

Vừa ngồi xuống, nàng đã chủ động châm trà:

“Công tử, mời.”

“Đa tạ tiểu thư.”

Hắn nhận tách trà, nhấp một ngụm, tâm tình xung động như lửa thiêu suốt những ngày qua, theo nước trà ấm và thơm cũng dần dần nguội đi.

Bên cạnh, Vương Diệu Chân để ý sắc mặt thiếu niên đã có một tia hồng nhuận, cũng chẳng còn vẻ xám trắng như những ngày trước, quan tâm lên tiếng:

“Nhìn dáng vẻ của công tử, có lẽ bệnh tình cũng đã được giải quyết?”

"Tạm gọi là đỡ một chút đi!” Trần Nhất Sinh cười khổ.

“Rất mong công tử sẽ sớm ngày hồi phục!”

Vương Diệu Chân chân thành nói. Đoạn, nàng quay sang nhìn chiếc ghế trống cạnh thiếu niên, môi đỏ thoáng cong:

“Hôm nay công tử không đi cùng phu nhân sao?”

“Phu nhân?” Trần Nhất Sinh sững sờ, nhưng rất nhanh lúng túng gãi gãi ót:

“À ừm… do nương tử của ta hôm nay thân thể có chút bất tiện, nên là ta đã cho nàng ở nhà nghỉ ngơi…”

Mắt thấy thiếu niên lúng túng, Vương Diệu Chân ra vẻ chợt hiểu, nụ cười mang theo một tia ý vị:

“Trần phu nhân bụng mang dạ chữa, đi lại chắc chắn có điểm gian nan, là tiểu nữ đường đột. Xin công tử gửi lời vấn an của tiểu nữ đến phu nhân.”

“Haha” Trần Nhất Sinh cười, ngoại trừ cười, có thể làm gì nữa đây?

May mắn là Trịnh Yên Đan vắng mặt, nếu không để nàng nghe thấy có lẽ sẽ trực tiếp ngượng đến ngất xỉu cũng nên?

Dù sao trước đó vì để thoát được đám Trần Gia Bảo, cả hai đã diễn một màn uyên ương tình thâm, cốt nhục lâm ly…

Trần Nhất Sinh nhấp một ngụm trà nữa, im lặng vài giây, rốt cuộc thận trọng lên tiếng:

“Tiểu thư tìm ta là có điều chi chỉ giáo?”

Vương Diệu Chân một tay chống cằm, nghiêng đầu, để cho một sợi tóc mai vương trên má đào:

“Nơi này vắng vẻ, tiểu nữ cảm thấy cô quạnh nên muốn tìm người tâm sự mà thôi.”

“Tâm sự?”

Vẻ mặt Trần Nhất Sinh cổ quái. Một tiểu thư danh giá như nàng tìm đến một tên thiếu niên xa lạ, thuộc dạng củi mục như ta để tâm sự?

Một thoáng này, Trần Nhất Sinh căng thẳng, nội tâm nhanh chóng đề cao cảnh giác.

Một cao nhân từng nói rằng, nữ nhân xinh đẹp đột nhiên chủ động quan tâm đến ngươi, chỉ có hai khả năng.

Thứ nhất, lừa đảo!

Thứ hai, yêu quái!

Hắn âm thầm đề phòng, nhưng ngoài mặt thì tươi cười xán lạn:

“Tiểu thư tìm đúng người rồi! Ta rất giỏi trong việc cùng người tâm sự!”

“Tiểu thư muốn tâm sự cái gì? Đời sống? Sự nghiệp? Tình duyên? Vô luận là chủ đề gì, ta cũng sẽ phụng bồi tiểu thư đến cùng!”

Đôi mắt phượng của Vương Diệu Chân đặt trên thân thiếu niên, mềm giọng đáp:

“Trần công tử là thiếu gia Trần Gia, vốn dĩ cả ngày bận trăm công nghìn việc. Vậy mà vẫn chấp nhận ở nơi này nghe tiểu nữ tâm sự, thật là làm tiểu nữ rất cảm động!”

“Thật ra thì… ta cũng rảnh rỗi…”

Trần Nhất Sinh ngại ngùng.

Từ lúc nguyên chủ ngã ngựa cho đến nay, gần như đã trở thành một tên vô công rỗi nghề.

Địa vị thì thấp chạm đáy, quyền lực thì bị tịch thu, danh phận thì cũng chả ai quan tâm.

Cái danh thiếu gia Trần Gia này từ rất lâu đã hữu danh vô thực, rơi thẳng vào sọt rác.

Một câu vu vơ này của tiểu thư… rõ ràng là đâm một nhát vào vết thương lòng!

Tròng mắt đảo một vòng, Trần Nhất Sinh quan sát thiếu nữ trước mặt, cười trêu:

“Thân đại tiểu thư Vương Gia, đáng lẽ là tiểu thư cũng bận nghìn công vạn việc, nhưng ta cảm thấy ngươi cũng rất nhàn nhã nha!”

“Công tử đừng trêu tiểu nữ!”

Vương Diệu Chân giận trách, nhưng so với giận, càng giống như nũng nịu:

“Tiểu nữ cũng chẳng muốn trốn việc, chỉ là tính cách của tiểu nữ rất rụt rè, dễ ngại ngùng trước đám đông, nên là đành phải tá túc ở nơi cổ viện thanh vắng này mà thôi!”

“Vậy sao? Thế thì tiểu thư giống ta rồi!”

Trần Nhất Sinh thán thở: “Thực ra ta cũng rất nhút nhát, nên là nói chuyện với người khác rất dễ bị run…”

Hắn dừng một nhịp, lộ ra thần thái nghiêm túc vô cùng:

“... nhưng mà chẳng rõ tại sao, nói chuyện với tiểu thư thì ta lại không run. Chắc là do chúng ta đều là người rụt rè nên dễ nói chuyện với nhau?”

“Ồ, thật trùng hợp, tiểu nữ cũng thấy giống vậy đây?”

Vương Diệu Chân tỏ ra ngạc nhiên, sau đó ánh mắt cong lại thành nguyệt nha:

“Có lẽ nào tiểu nữ và công tử tâm ý tương thông, nên là chúng ta mới dễ nói chuyện được với nhau?”

Trần Nhất Sinh xoa xoa cằm đăm chiêu, gật gù:

“Đích xác là vậy rồi!”

Tại giây phút này, một nam một nữ nhìn nhau, cùng nở nụ cười.

“...”