Nhu Hòa Vạn Sự Hưng

Chương 10



Ban đầu ta tưởng nàng gặp chuyện khó xử.

Lại vì có cung nữ ở bên nên không tiện mở lời.

Thế là ta cho tất cả lui xuống.

Ai ngờ nàng lại nhắc tới chuyện đó.

“Đại tỷ không biết sao?”

“Bây giờ bên ngoài đồn ầm lên rồi.”

Ta thật sự không biết.

Gần đây Dao Dao ngoan ngoãn ở bên cạnh học nữ công.

Hiếm khi con bé chịu ngồi yên như vậy.

Ta cũng vui vẻ chỉ dạy.

Nghe Mộ Hòa nói xong, ta chợt hiểu.

Có lẽ Dao Dao đã biết từ lâu, con bé sợ ta lo lắng nên mới cố tình ở bên cạnh mấy ngày nay.

Cũng không cho ai nhắc chuyện này trước mặt ta.

Nói cho cùng vẫn là ta quản lý không nghiêm.

Chuyện lớn như vậy mà chẳng có ai bẩm báo.

“Tỷ tỷ…”

“Chuyện này phải làm sao đây?”

“Có khi nào bị quy thành tội khi quân không?”

“Đừng hoảng.”

Ta nắm lấy tay nàng.

“Phụ thân nói thế nào?”

“Phụ thân đương nhiên c.ắ.n c.h.ế.t không nhả, nhất quyết khẳng định tỷ mới là cô nương của phủ Ninh Quốc Công.”

“Nhưng…”

Mộ Hòa vẫn vô cùng hoang mang.

“Mẫu thân vì chuyện này mà sức khỏe cũng không được tốt.”

“Tỷ tỷ…”

“Muội sợ lắm.”

Sau khi trấn an Mộ Hòa xong, ta suy đi nghĩ lại, cảm thấy vẫn nên dò xét thái độ của Hoàng đế một chút.

Dù sao chỉ cần hắn không nghi ngờ.

Vậy chuyện của chúng ta sẽ không thành vấn đề.

Ngày nào hắn cũng ở Dưỡng Tâm Điện.

Nghĩ không thể tay không tới gặp, ta liền sai người chuẩn bị vài món điểm tâm.

Đúng lúc ấy, Dao Dao dẫn theo Sửu Sửu tới.

Nghe nói ta muốn đi gặp Hoàng đế.

Dao Dao lập tức có chút luống cuống.

“Mẫu hậu, người…”

Ta đưa tay gõ nhẹ lên trán con bé.

“Nhỏ xíu thế này mà đã biết tự mình quyết định rồi sao?”

“Bọn họ toàn nói bậy.”

“Nữ nhi không muốn mẫu hậu phải phiền lòng.”

“Nhưng con cũng phải nói cho mẫu hậu biết chứ.”

“Con mới bao lớn?”

Dao Dao lập tức ưỡn n.g.ự.c.

“Con đã là đại cô nương rồi!”



Đây là lần đầu tiên ta chủ động đến Dưỡng Tâm Điện, nhưng vẫn thuận lợi gặp được Hoàng đế.

Lời khách sáo còn chưa kịp nói.

Hắn đã trực tiếp mở miệng:

“Có chuyện gì thì nói.”

Ta chỉ đành nhắc đến việc thiên kim thật giả đang gây xôn xao khắp kinh thành.

Hoàng đế nghe xong chỉ cười nhạt.

“Chẳng qua là một đám tiểu nhân thôi.”

“Phủ Ninh Quốc Công chẳng lẽ ngay cả con gái mình cũng nhận không ra?”

Nghe thì hoang đường.

Nhưng quả thật…hắn nói đúng.

Ta phối hợp gật đầu.

Ai ngờ hắn bỗng đặt b.út xuống.

Rồi đứng dậy đi đến trước mặt ta.

“Hoàng hậu.”

“Nói thật với trẫm.”

“Rốt cuộc nàng có phải nữ nhi của phủ Ninh Quốc Công hay không?”

Ta giật mình.

“Bệ hạ có ý gì?”

“Trẫm nhìn thế nào cũng thấy Hoàng hậu không giống Triệu nhị phu nhân.”

“Ngược lại dưỡng nữ của phụ mẫu nàng lại có vài phần tương tự.”

Hắn bình thản nói.

“Bệ hạ đừng đùa nữa.”

Ta cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.

“Nếu A Hòa thật sự là nữ nhi của phụ mẫu thần thiếp.”

“Vậy sao nàng ấy lại gả cho một người bình thường đến thế?”

Hiện giờ phu quân của Mộ Hòa đã làm quan ngũ phẩm.

Nhưng ở kinh thành vẫn chẳng đáng là gì.

Lại không có gia thế chống lưng.

Mà đây cũng chính là bằng chứng thuyết phục nhất trong mắt người ngoài.

Ai lại không muốn nữ nhi mình gả vào nơi tốt đẹp hơn chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ai ngờ Hoàng đế bỗng bật cười.

“Danh tiếng của trẫm năm đó e rằng còn chẳng bằng Lục Trí Viễn đâu.”

Ta nhất thời nghẹn lời.

Bởi câu này…quả thật quá có lý.

Nhưng ta không thể thừa nhận.

Chỉ cần gật đầu.

Đó chính là tội khi quân.

May mà hắn đột nhiên cười lớn.

“Được rồi.”

“Hoàng hậu về đi.”

“Chuyện này trẫm biết rồi.”

“Vốn chẳng phải việc gì lớn, Hoàng hậu sợ cái gì chứ?”

Không hiểu vì sao nghe hắn nói như vậy.

Ta lại thấy yên lòng hơn rất nhiều.

Có lẽ vì…so với đám đại thần thích kiếm chuyện kia.

Hắn đối với ta vẫn tốt hơn đôi chút.

Dù sao ta cũng đã sinh cho hắn hai đứa con.

Hắn yêu thương Dao Dao và Sửu Sửu như vậy.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Sẽ không để ta quá khó xử.



Cuối cùng chuyện này vẫn được hắn giải quyết.

Mà cách giải quyết cũng đơn giản thô bạo như mọi khi.

Kẻ nào không chịu phối hợp.

Bãi quan.

Tịch biên.

Ta cảm thấy làm như vậy có hơi quá hay không.

Nhưng nghĩ lại, Hoàng đế đâu phải người mềm lòng vì tình cảm.

Nếu hắn ra tay như thế.

Vậy chắc hẳn những kẻ đó vốn đã có vấn đề từ trước.

Không lâu sau.

Sức khỏe mẫu thân khá hơn, lại vào cung thăm ta.

Đặc biệt nhắc đến chuyện này.

Nói tới cuối cùng bà chỉ thở dài.

“Là phụ thân con và mẫu thân có lỗi với con và A Hòa.”

Ý bà là chuyện phụ thân đứng giữa triều đình.

Thề sống thề c.h.ế.t khẳng định ta chính là nữ nhi của ông.

Nếu đổi lại là Mộ Hòa.

Nghe thấy những lời ấy.

Trong lòng hẳn sẽ có khúc mắc.

Nhưng ta biết Mộ Hòa không phải ta.

Nàng luôn lương thiện.

Không hẹp hòi như ta.

“Mẫu thân vẫn nên nói rõ với A Hòa.”

“Dù sao cũng là có lỗi với nàng.”

“A Nhu à, bây giờ con sống rất tốt.”

“Nhưng phụ thân và mẫu thân lo lắng nhất vẫn là con.”

“A Hòa ở ngoài cung, muốn gặp lúc nào cũng có thể gặp.”

“Chỉ là một cái danh phận mà thôi, con bé cũng hiểu được.”

“Hiện giờ con sống cũng rất tốt.”

“Bệ hạ đối với con cũng tốt.”

Mẫu thân thở dài.

“A Nhu.”

“Từ nhỏ con đã có chủ kiến.”

“Đó là chuyện tốt.”

“Nhưng cái tính chỉ báo tin vui, không báo tin buồn này…”

“Không biết là học từ ai nữa.”



Có lẽ vì bị thủ đoạn của Hoàng đế làm cho khiếp sợ.

Từ đó về sau không còn ai nhắc đến chuyện thân thế của ta nữa.

Dù thật hay giả.

C.h.ế.t vì chuyện này cũng chẳng vẻ vang gì.

Sau khi trở thành công chúa.

Dao Dao càng lúc càng buông thả bản thân.

Mà Hoàng đế lại hết mực cưng chiều.

Ta cũng chẳng làm gì được.

Con bé ấy dựa vào việc mình thông minh nên chẳng chịu học hành đàng hoàng.

Hễ bị nói vài câu là tìm cách lười biếng.

Một hôm ta cố ý trêu:

“Con như vậy coi chừng sau này chẳng ai thèm lấy.”

Dao Dao chẳng những không xấu hổ.

Ngược lại còn rất đắc ý.

“Sao có thể chứ?”

“Con là nữ nhi duy nhất của phụ hoàng mà.”

“Mẫu hậu cứ yên tâm.”

“Đến lúc đó chắc chắn là con chọn họ.”