Nhu Hòa Vạn Sự Hưng

Chương 9



Có lẽ thấy ta quá lo lắng.

Dao Dao chạy tới an ủi:

“Mẫu hậu đừng lo.”

“Phụ vương nói rồi, sau khi con vào cung muốn chơi thế nào thì chơi.”

“Dù sao Hoàng tổ phụ cũng là tổ phụ của con, không ai dám bắt nạt con đâu.”

Không.

Nghe xong câu ấy ta càng lo hơn.

So với Dao Dao.

Sửu Sửu thật sự quá ngoan.

Đến mức sau khi Dao Dao vào cung, ta cảm thấy trong nhà yên tĩnh hẳn đi.

Nhưng khoảng thời gian yên ổn ấy chẳng kéo dài bao lâu.

Rất nhanh bên ngoài lại nổi sóng gió.

Tĩnh Vương thất thế.

Khang Vương cũng tổn thất không nhỏ.

Hai người này đều là ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị hoàng đế suốt mấy năm qua.

Một người có danh tiếng hiền vương.

Một người tuy còn trẻ nhưng thế lực nhà ngoại cực mạnh.

Thật ra trước đây ta từng không hiểu.

Tranh giành làm gì chứ?

Một tướng công thành, vạn cốt khô.

Huống hồ là tranh ngôi cửu ngũ chí tôn.

Nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ chính vì vậy.

Ai cũng chỉ cách chiếc ghế ấy, không ai cam lòng từ bỏ.

Ở những gia đình bình thường.

Đích trưởng t.ử sẽ kế thừa phần lớn gia sản.

Vậy mà hoàng gia, nơi được xem là coi trọng quy củ nhất thiên hạ, lại là nơi không có quy củ nhất.

Chỉ cần ngồi được lên vị trí ấy.

Ai còn quan tâm đã dùng cách gì?

Dù sao cũng không ai phục ai cả.

Trận phong ba lần này tuy không ảnh hưởng đến phủ của chúng ta.

Nhưng lại liên lụy đến phủ Ninh Quốc Công.

Thế gia ở kinh thành quá nhiều.

Quan hệ thông gia cũng chằng chịt phức tạp.

Có những người thoạt nhìn chẳng liên quan gì đến nhau.

Nhưng nếu tính toán kỹ, ít nhiều vẫn có dây mơ rễ má.

Phủ Ninh Quốc Công chính là bị vạ lây như thế.

Nói cho cùng cũng chỉ là do tâm trạng của Hoàng đế.

Rõ ràng tham vọng của đám hoàng t.ử ngày càng lớn khiến ông không vui.

Cuối cùng bá phụ cáo lão lui về.

Tước vị được truyền lại cho đại đường ca.



Qua năm mới.

Sức khỏe Hoàng đế ngày càng suy yếu.

Đầu năm ấy.

Tiểu hoàng t.ử được ông yêu thương nhất những năm gần đây cũng nhiễm phong hàn rồi qua đời.

Khi tin tức truyền đến.

Dao Dao còn khóc rất lâu.

“Thập lục hoàng thúc tốt lắm.”

“Lần nào cũng giúp con gánh tội.”

Thập lục hoàng t.ử bằng tuổi Dao Dao.

Đúng là đáng tiếc.

Rốt cuộc là thiên ý hay nhân họa? 

Ai mà biết được.

Chỉ cần người kế vị chưa được xác định.

Thì những chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc.

Hiện giờ Vương gia cũng không có nhiều việc phải làm.

Vì sức khỏe Hoàng đế không tốt, cho nên hắn không còn dẫn Dao Dao chạy khắp nơi như trước nữa.

Mộ Hòa cũng thường xuyên vào cung trò chuyện với ta.

Hai chúng ta rất hợp tính.

Giống như một đôi tỷ muội ruột thịt thân thiết.



Hoàng đế băng hà.

Vương gia đăng cơ.

Nghe thì đơn giản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng đêm trước đó lại là một phen binh hoang mã loạn.

Vũ Vương vốn luôn an phận.

Không ngờ lại dẫn quân tạo phản.

Đáng tiếc chỉ sai một nước cờ.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Âm mưu bị Hoàng đế nhìn thấu.

Cuối cùng hai bên đều tổn thất nặng nề.

Hoàng đế còn chưa kịp xử lý Vũ Vương thì hắn đã tự sát ngay trước mặt ông.

Hoàng đế tức đến mức không thở nổi, sau đó cũng qua đời.

Còn Vương gia lại vô cùng trùng hợp có mặt tại hiện trường.

Trong tay vừa hay cũng đang nắm binh quyền.

Ngôi vị ấy đương nhiên không thể rơi vào tay người khác.

Tất cả những chuyện này đều là ta nghe từ thị vệ thân cận của hắn kể lại.

Mọi thứ giống như một giấc mộng.

Chỉ đơn giản là nhặt được cơ hội còn sót lại.

Bây giờ Vương gia đã trở thành Hoàng đế.

Theo lệ phải phong thưởng công thần.

Chúng ta đương nhiên cũng có phần.

Không ngoài dự đoán, ta trở thành Hoàng hậu.

Dao Dao được phong Công chúa.

Còn Sửu Sửu…hắn trực tiếp phong nó làm Thái t.ử.

Người ngoài có lẽ cho rằng đó là vì hắn coi trọng ta.

Nhưng thực ra hắn vốn chẳng có hứng thú gì với nữ nhân.

Ta thậm chí cảm thấy sau này hắn cũng sẽ không sinh thêm mấy đứa con nữa.

Về phần Vương thị đi cầu phúc năm xưa.

Ta vốn định xin cho nàng một vị trí tần phi.

Dù sao cũng là người từ Vương phủ đi ra.

Ai ngờ hắn keo kiệt đến mức chỉ phong cho nàng danh vị Quý nhân.

Bình tâm suy nghĩ lại.

Ta cảm thấy người biết nhặt cơ hội nhất có lẽ là chính mình.

Ai có thể ngờ được cuộc hôn sự năm đó chẳng ai muốn nhận, lại thật sự là một mối nhân duyên trời ban.



Sau quốc tang.

Các đại thần liên tục dâng tấu xin tuyển tú.

Hoàng đế chẳng mấy hứng thú.

Từ chối hết lần này đến lần khác.

Ta chỉ coi đó là chuyện vui để xem.

Dù sao với địa vị hiện tại.

Nói ích kỷ một chút.

Ta thật sự không muốn hắn nạp thêm những cô nương trẻ đẹp vào hậu cung.

Không phải vì ta thích hắn.

Mà vì ta thích địa vị hiện giờ của mình.

Chỉ cần hậu cung vẫn là thiên hạ của riêng ta.

Thì đối với ta, đối với các con, thậm chí cả gia tộc đều có lợi nhất.

Đương nhiên bề ngoài ta vẫn là một hiền hậu.

Sẽ tượng trưng khuyên nhủ vài câu.

Dù sao hắn cũng luôn xem lời ta như gió thoảng bên tai.

Ta cũng quen rồi.

Chỉ là không ngờ đám đại thần ấy lại chuyển mũi nhọn sang ta.

Ta đúng là oan uổng vô cùng.

May mà lần này Hoàng đế cũng đứng về phía ta.

Hắn cảm thấy bọn họ đúng là rảnh rỗi sinh chuyện.

Trong mắt Hoàng đế, quan viên nên ngày đêm lo cho giang sơn xã tắc, cho lê dân bách tính.

Thành thành thật thật làm việc.

Chứ không phải suốt ngày chăm chăm vào hậu cung của hắn.



Ta vốn cho rằng sau khi Hoàng đế nổi giận, chuyện này sẽ chấm dứt.

Không ngờ có những người thật sự không đạt mục đích thì không chịu bỏ cuộc.

Điều không ai ngờ tới là ngọn lửa ấy cuối cùng lại đốt đến tận người ta.

Lần này họ không còn dùng cái danh “ghen tuông đố kỵ” nữa.

Mà lôi chuyện thân thế năm xưa của ta và Mộ Hòa ra ánh sáng.

Ta biết được chuyện này là nhờ Mộ Hòa vào cung kể lại.

Từ sau khi ta trở thành Hoàng hậu.

Số lần nàng vào cung cũng ít hơn trước.

Lần này gặp được nàng, ta còn rất vui.

Nhưng trong lúc trò chuyện ta phát hiện nàng nhiều lần muốn nói lại thôi.