Hệ thống quả không ngoa, hắn thật sự là quá dễ công lược! Nhưng nghĩ kỹ lại, ta bỗng thấy phiền muộn lạ thường.
Chẳng lẽ chỉ cần một người dung mạo diễm lệ lại biết làm điểm tâm là có thể hạ gục được hắn sao? Thật là "rẻ rúng" quá đi mất.
Năm xưa ta đối xử với hắn cũng đâu có tệ. Vậy mà hắn nỡ để ta bị đ.â.m c.h.ế.t, rồi lại để t.h.i t.h.ể của ta cô quạnh nằm trong băng quan lạnh lẽo kia, chẳng màng đến chuyện ban cho ta một lễ đại táng long trọng.
Hai luồng suy nghĩ trong đại não ta bắt đầu giao tranh, ta uể oải cúi đầu.
Hệ thống từng nói ta có lẽ mắc chứng ADHD (rối loạn tăng động giảm chú ý), tư duy luôn nhảy vọt không ngừng.
Tạ Trầm Uyên nhìn ta, không ăn tiếp nữa, khẽ hỏi:
"Yểu Yểu đang không vui sao?"
May mà ta đã đổi lại tên rồi.
Nếu không, với cái tên cũ mà gọi theo kiểu thân mật này, hắn phải gọi ta là "Tiện Tiện" mất.
Nghĩ đến đó thôi đã thấy rùng mình.
Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, ta không còn phiền muộn nữa, ngước lên cười với hắn một cái:
"Không có chuyện đó đâu."
Tạ Trầm Uyên cũng mỉm cười với ta. Hắn đã cười, thì để cho lịch sự, ta cũng phải cười theo thôi.
Thế là hai kẻ trông như hai tên ngốc cứ thế nhìn nhau mà cười.
Ta thầm thắc mắc, một kẻ như thế này làm sao mà đ.á.n.h bại được phế Thái t.ử để giành lấy ngai vàng cơ chứ?
Ta ở lại thư phòng bầu bạn với Tạ Trầm Uyên một lát trong lúc hắn phê duyệt tấu chương.
Tiếng đồng hồ nước gõ nhịp đều đều, màn đêm đã buông xuống tự bao giờ. Ngồi mãi cũng mỏi, ta đứng lên cáo từ hắn.
Hắn đích thân khoác cho ta một chiếc áo choàng:
"Để ta tiễn nàng."
Trên áo choàng vương vấn mùi hương của hắn — hương tuyết tùng lạnh lẽo mà tĩnh lặng. Một mùi hương vô cùng quen thuộc.
Bước ra ngoài điện, đám đông đã lui hết, không gian vắng lặng không một tiếng động.
Hắn khẽ hỏi: "Ta có thể nắm tay nàng không?"
Ta sững người một chút. Câu hỏi hay đấy! Có được không nhỉ?
Ta là kẻ điên đi công lược, theo lý mà nói thì nắm tay là chuyện thường tình.
Nhưng lòng ta lại dâng lên một nỗi xót xa khó tả:
Chẳng lẽ hắn chỉ coi Bùi Thù Yểu là bạn bình thường thôi sao? Mới đó mà đã có niềm vui mới (là ta hiện tại) rồi.
Ta cúi đầu mải mê suy nghĩ. Áo choàng bị vén lên một góc, đầu ngón tay hơi lạnh của hắn khẽ chạm vào mu bàn tay ta, rất nhẹ nhàng, xoa nhẹ hai cái...
Toàn thân ta cứng đờ, quên cả việc né tránh.
Hắn chậm rãi phủ lòng bàn tay lên, ngón tay siết lại, cùng ta mười ngón đan xen.
Sao lại thế này? Ta ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt mở to kinh ngạc.
Tạ Trầm Uyên khẽ kéo tay ta về phía hắn, cổ tay kề sát:
"Nàng không lên tiếng, ta coi như nàng đã mặc định đồng ý."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gò má ta nóng bừng, không dám để hắn nhìn thấy, đành lại cúi gầm mặt xuống.
"Sao lại có thể như thế chứ."
Thật là bắt nạt kẻ thành thật như ta mà.
Ta cứ thế để hắn dắt tay, thong thả tản bộ suốt một quãng đường dài.
Đến trước cửa điện, hắn vẫn không chịu buông tay, khẽ cúi người hỏi ta:
"Yểu Yểu muốn phong hiệu gì?"
"Ngài định làm gì?"
"Lập Hậu." Hắn đáp.
"..."
Chuyện này chẳng phải là quá nhanh rồi sao? thấy ta im lặng, hắn rũ mắt, tự lẩm bẩm một mình:
"... Quả thực có chút vội vàng. Là ta quá nóng lòng rồi."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Tạ Trầm Uyên thở dài một tiếng, thu lại dáng vẻ vồ vập, hành lễ rồi rời đi một cách đầy chừng mực.
Ta ngồi bệt xuống bậc thềm trước điện, gọi hệ thống tới. Một vầng sáng vụt qua, dừng lại bên cạnh ta.
"Ta đã bảo hắn rất dễ công lược mà, hắn đã c.ắ.n câu rồi đấy thôi."
Ta ôm gối ngồi đó, ngước nhìn vầng trăng sáng, lòng thấy có chút ưu phiền:
"Hắn thật chẳng có giá trị gì cả. Chỉ cần xinh đẹp lại biết làm điểm tâm là được sao?"
Hệ thống: "?"
Nó bay lên, sát lại gần mặt ta, vầng sáng mở rộng như đang trừng mắt:
"Ký chủ không biết sao? Thân xác của Bùi Thù Yểu không lấy lại được là vì bị hắn ôm đi mất rồi.
Lúc đó, hắn đã rơi rất nhiều nước mắt. Đồ ngốc, hắn có lẽ đã thích cô từ lâu rồi."
Ta cũng trừng mắt nhìn lại:
"Ta không biết, ngươi đâu có bảo ta là hắn đã khóc."
Hai chúng ta mắt lớn trừng mắt nhỏ. Hệ thống ngập ngừng lên tiếng:
"Vậy là hắn coi cô là thế thân của chính cô sao?"
Ta sờ lên mặt mình:
"Không thể nào. Gương mặt hiện tại là bản Pro Max của lúc trước, cũng không giống đến mức đó."
Hệ thống bảo:
"Dung mạo giống sáu phần, thần thái giống mười phần, thế là đủ rồi."
Ta và hệ thống cùng rơi vào trầm tư. Tạ Trầm Uyên không thể nào nhận ra ta là Bùi Thù Yểu được.
Bởi lẽ đây là thời cổ đại, mà t.h.i t.h.ể của ta vẫn còn nằm trong tay hắn kia mà.
Hệ thống nói:
"Để ta gác lại mấy việc đang làm, đi xem xem rốt cuộc Tạ Trầm Uyên đang nghĩ gì."