Sáng sớm hôm sau. Tạ Trầm Uyên đã bắt đầu xử lý chính vụ, còn ta vẫn đang say giấc nồng.
Hệ thống tạm thời rút linh hồn ta ra, xách ta băng qua trùng trùng cung khuyết, thâm nhập vào tẩm điện của Tạ Trầm Uyên.
Vị mưu sĩ họ Liễu hôm qua lại đến cầu kiến. Hắn vốn là mưu sĩ thân tín nhất của Tạ Trầm Uyên, nay đã là vị Thượng thư trẻ tuổi nhất triều đình.
Liễu Thượng thư chau mày:
"Bệ hạ, dù Lâm Thư Yểu và Vũ Dương huyện chủ có vài phần tương đồng, nhưng chung quy vẫn không phải là nàng ấy.
Trước đây cũng có người dâng lên những kẻ còn giống hơn, tại sao Ngài lại nhất định chọn nàng?"
Ta và hệ thống trao nhau một ánh mắt:
"Kẻ nói hộ lòng ta" đến rồi đây.
Tạ Trầm Uyên lật một tờ tấu chương:
"Ngươi không hiểu đâu. Da thịt chỉ là lớp vỏ bọc, Trẫm không bận tâm."
Hệ thống trêu ta:
"Uổng công ta nặn cho cô xinh đẹp thế kia."
Nào có uổng, ta tự nhìn cũng thấy vui mắt mà. Phương pháp loại trừ đã gạt đi được một nguyên nhân.
Lúc này, "kẻ nói hộ lòng ta" lại hỏi tiếp:
"Chẳng lẽ là vì tính cách giống nhau?"
Tạ Trầm Uyên nhìn hắn, có chút bất lực:
"Đừng đoán nữa. Trẫm chỉ cần người này thôi."
Liễu Thượng thư đầy vẻ không thể tin nổi:
"Chỉ cần nàng ấy? Vậy nếu Huyện chủ vẫn chưa c.h.ế.t thì sao?"
Hắn nhanh ch.óng nhận ra mình lỡ lời, định quỳ xuống tạ tội.
Tạ Trầm Uyên không để hắn quỳ:
"Bùi Thù Yểu sẽ không quay lại nữa. Thế gian này chỉ có một Yểu Yểu mà thôi."
"Hết giờ rồi."
Hệ thống nhét ta trở lại thân xác. "Lâu hơn chút nữa người ta lại tưởng cô c.h.ế.t rồi đấy."
Ta còn chưa kịp suy nghĩ, đột ngột bị đưa trở lại xác phượng, đầu óc rơi vào hỗn độn chốc lát, rồi vô tình ngủ thiếp đi tiếp.
Tạ Trầm Uyên lại bước vào giấc mộng của ta.
Đó là năm trước khi hắn bức cung.
Giữa đông, tuyết rơi trắng xóa. Tạ Trầm Uyên khi ấy đã được phong Vương, ra ở riêng tại phủ.
Hắn may một chiếc áo choàng lông cáo gửi đến phủ ta. Lúc đó ta đang thử giá y .
Nghe tin Tạ Trầm Uyên tới, ta tung khăn trùm đầu, xách váy chạy vội ra ngoài, băng qua sân viện phủ đầy tuyết trắng.
Bóng dáng rực rỡ sắc đỏ ấy in hằn trong đồng t.ử của Tạ Trầm Uyên.
Hắn khẽ cong môi với ta. Ôm lấy món quà trong lòng, ánh mắt hắn bỗng chốc đượm vẻ ưu sầu.
"Nhất định phải là Thái t.ử sao?"
Ta do dự một hồi, rồi nhỏ giọng nói với hắn:
"Cũng không hẳn, ta vốn dĩ chẳng thích hắn ta."
"Nhưng người ta gả cho, nhất định phải là bậc chủ tể thiên hạ."
Đó là khí vận chi t.ử của thế giới này. Lúc bấy giờ, ta vốn chẳng hiểu thành hôn có nghĩa là gì.
Hệ thống đối xử với ta cực kỳ tốt, chưa từng để ta phải chịu khổ sở.
Mọi cuộc công lược, nó đều bảo ta hãy cứ coi như đang trải nghiệm một vở kịch mà thôi.
Khi Thái t.ử bắt nạt ta, hệ thống sẽ giúp ta che giấu cảm giác đau đớn.
Ta chưa từng coi việc công lược một ai đó là chuyện gì đao to b.úa lớn.
Tạ Trầm Uyên trầm giọng đáp: "Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năm đó, Thái t.ử ngã ngựa gãy chân, hôn kỳ bị trì hoãn.
Về sau, những tội ác của mẫu tộc Thái t.ử bị phanh phui, chịu cảnh tịch thu gia sản, tru di cửu tộc.
Người giám sát cuộc hành hình chính là Tạ Trầm Uyên.
Hắn ngồi trên cao đài, vận huyền y, mặt không cảm xúc mà ném xuống lệnh tiễn màu đỏ thắm.
Thủ cấp rơi xuống đất. Máu tươi tuôn trào, nhuộm đỏ cả lớp tuyết dày.
Hắn, căn bản chẳng hề ôn lương như vẻ bề ngoài.
Ta chậm rãi mở mắt. Tạ Trầm Uyên đang ở ngay trước mặt ta.
Đôi bàn tay hắn vừa mới rời khỏi trán ta.
"Yểu Yểu ngủ lâu như vậy."
"Ta cứ ngỡ nàng lâm bệnh rồi."
Ta ngượng ngùng cười một tiếng:
"Ta chỉ là... thuần túy thấy buồn ngủ thôi."
Tạ Trầm Uyên giúp ta vén lại góc chăn:
"Vậy thì cứ ngủ tiếp đi."
Hắn cứ thế đăm đăm nhìn ta. Làm sao ta ngủ cho nổi chứ?
"Sao Ngài lại tới đây?"
"Tới nhìn nàng."
Tạ Trầm Uyên buông một câu vô thưởng vô phạt. Hắn mang theo cả tấu chương đến đây.
"Ta phải trông chừng nàng mới thấy yên tâm."
Ta ngẩn ngơ nhìn lại hắn:
"Tại sao phải trông chừng ta mới yên tâm?"
Hắn đáp: "Sợ nàng lại rời đi."
Hắn biết. Hắn biết ta và Bùi Thù Yểu chính là cùng một người!
Ta đột ngột ngước mắt, trong ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc.
Từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c Tạ Trầm Uyên bật ra một tiếng cười khẽ:
"Hóa ra Yểu Yểu vẫn còn nhớ rõ. Lúc trước, là nàng giả vờ quên đó sao?"
Nói lời gì vậy chứ. Ta đã thay hình đổi dạng rồi, lẽ nào ta lại tự đi "vạch áo cho người xem lưng", thừa nhận mình là Bùi Thù Yểu sao?
Ta ngồi bật dậy: "Làm sao Ngài nhận ra được ta?"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Tạ Trầm Uyên cúi người, kéo tay ta áp lên gò má hắn.
Hắn cao hơn ta, tư thế này mang lại cảm giác áp chế cực lớn, như thể hắn đang bao trùm lấy ta trong vòng tay mình.
Thế nhưng ánh mắt hắn lúc này lại như đang yếu thế, sương mù vây kín, chứa chan tình ý.
"Bởi vì ta quá nhớ nàng."
"Mỗi ngày, trong mộng đều là nàng. Chỉ cần nàng xuất hiện, ta liền nhận ra ngay."
"Yểu Yểu, ta không bao giờ dám dùng kiếm nữa."
Tay ta như bị bỏng, định rụt về nhưng lại bị hắn nắm c.h.ặ.t lấy.
"Nhưng lúc chúng ta tương phùng, ở ngay bên cạnh thi hài của ta..."
Tạ Trầm Uyên nghiêm túc đính chính lời ta:
"Đó không phải thi hài."
"Đó là thân xác nàng từng dùng qua, từng chứa đựng linh hồn nàng, vương vấn hơi thở của nàng."
"Ta đã bảo quản thân xác ấy thật tốt. Ta nghĩ, nhỡ đâu nàng vẫn muốn dùng lại, nàng có thể trực tiếp trở về."
Thật là... càng nói càng thấy nhuốm màu quái dị. Thi hài đột nhiên bật dậy, chẳng lẽ không đáng sợ sao?
Hắn khẽ mơn trớn cổ tay ta: "Ta biết nàng sẽ trở về."