Niệm Niệm Bất Trụ

Chương 7



Tạ Trầm Uyên khẽ nói:

 "Ta đã từng thấy ánh sáng, là nàng ban cho."

 "Đêm đó, sau khi nàng dẫn ta bước ra khỏi bóng tối, ta đã nhìn thấy luồng sáng trên người nàng."

Đó chính là Hệ thống của ta. Tạ Trầm Uyên lẩm bẩm:

 "Nó nói với nàng về cái gì mà khí vận, về Thái t.ử. Ta đều ghi nhớ kỹ cả rồi."

 "Hóa ra, nàng vì những thứ đó mà đến."

Hệ thống cũng chạy lại góp vui. Nó ngồi xổm bên giá nến, giả vờ làm ánh lửa, nhỏ giọng nói với ta:

 "Hắn lừa cô đấy."

 "Ngày cô c.h.ế.t, hắn đau lòng khôn xiết, thổ ra tận hai ngụm m.á.u lớn. Giờ cô về rồi, hắn mới có tâm trạng ngồi đây nói đạo lý thôi."

Tại sao lại có hai phía cùng lúc nói chuyện với ta thế này? 

Âm thanh đa chiều làm ta mụ mẫm cả đầu, sắp loạn đến nơi rồi. 

Ta gian nan chắt lọc suy nghĩ, hỏi một câu mà cả hai đều có thể trả lời: 

"Làm sao Ngài nhìn thấy vầng sáng bên cạnh ta?"

Hệ thống nhanh nhảu đáp: 

"Thật ra hắn chỉ thấy ta vài lần thôi. Lần đầu tiên là khi hắn nảy ra ý định thay thế đối tượng công lược trước đó của cô.

 Những lần sau, hắn đoạt được đại lượng khí vận, mượn sự d.a.o động của khí vận mà nhìn thấy ta.

 Hiện tại khí vận đã bình ổn, hắn không còn thấy ta, cũng chẳng nghe thấy ta nói gì nữa."

Hệ thống nói một tràng dài như vậy, Tạ Trầm Uyên quả nhiên không có phản ứng gì. 

Hắn định mở miệng nói tiếp, ta liền chặn lời: 

"Được rồi, Ngài không cần nói nữa, ta đã biết đáp án chính xác rồi."

 Nói thêm nữa là đầu ta nổ tung mất.

Tạ Trầm Uyên định nói lại thôi, ánh mắt lộ vẻ ủy khuất. 

Hắn khẽ thốt: "Ta làm được rồi." 

Ta nhất thời chưa phản ứng kịp: "Cái gì?"

Tạ Trầm Uyên đặt khối Ngọc tỷ nặng trịch vào lòng bàn tay ta:

 "Trở thành chủ tể thiên hạ." 

Đồ tốt đây! Hay là trộm đi nhỉ? Rồi tự phong mình làm nữ hoàng luôn. 

Ta nâng khối ngọc lạnh lẽo lên: "Cho ta sao?"

Tạ Trầm Uyên khẽ cười một tiếng:

 "Nàng cầm chơi cũng được. Yểu Yểu, nàng từng nói nàng muốn gả cho thiên hạ chi chủ." 

Hắn thân hành mở cuộn lụa là giấu trong ống tay áo ra. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đó là đạo phong Hậu chiếu thư rất dài, lời lẽ đầy rẫy sự ngợi ca, trông chẳng khác gì một bức tình thư hắn tự tay viết.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Tờ chiếu thư vẫn còn vương hơi ấm từ người hắn. 

Bàn tay hắn phủ lên mu bàn tay ta, hơi thở nóng hổi vờn quanh cổ ta: 

"Nàng tự mình đóng dấu có được không?"

Gần quá rồi! Ta đỏ mặt tía tai, tay run lên một cái, con dấu cứ thế bất cẩn ấn xuống.

 Tạ Trầm Uyên nhanh như chớp thu hồi chiếu thư, như thể sợ ta đổi ý: 

"Yểu Yểu, nàng đã đáp ứng rồi. Hôn kỳ định vào mùng tám tháng sau nhé, tháng sau có ngày lành." 

Thật đúng là vị hoàng đế nóng vội.

Ta và Tạ Trầm Uyên đã quen biết nhiều năm, nhưng trong lúc chờ đợi hôn kỳ, lòng ta vẫn không khỏi thấp thỏm.

 Hệ thống ở bên cạnh trò chuyện cùng ta: 

"Không sao đâu. Nếu cô không hài lòng với hắn, ta lại dẫn cô đi là được."

Cũng không hẳn là chuyện đó. Trong đầu ta cứ nảy ra những ý nghĩ kỳ quặc. Ta đưa tay che mắt mình: 

"Ta làm Hoàng hậu của hắn? Làm sao ta làm Hoàng hậu của hắn được chứ?" 

"Chúng ta đã quá đỗi thân thuộc rồi."

Hệ thống: "... Sao lại thế này, chẳng lẽ cô coi hắn như huynh đệ vào sinh ra t.ử sao?" 

Ta buông tay xuống: "Cũng không hẳn."

Suốt một thời gian dài, bên cạnh ta chỉ có Hệ thống.

 Về sau, thân phận chuyển biến, ta trở thành Bùi Thù Yểu. 

Phế Thái t.ử luôn bắt nạt ta, người ngoài nhìn sắc mặt hắn mà cũng lạnh nhạt với ta. 

Chỉ có Tạ Trầm Uyên là làm bạn với ta. Hai chúng ta cùng bị ức h.i.ế.p, cũng coi như là đôi bạn cùng cảnh ngộ .

Ta lại hỏi Hệ thống: "Ngươi có muốn ta thành hôn với hắn không?" 

Nó đáp: "Về lý trí thì muốn, về cảm tính thì không nỡ." 

Chao ôi! Hai chúng ta ôm nhau khóc ròng.

Hệ thống đột nhiên lên tiếng:

 "Cô có biết không, một vài vấn đề có tính di truyền đấy. Anh trai hắn có, rất có thể hắn cũng có..."

Ta nhất thời ngẩn người. 

Việc phế Thái t.ử tâm trí có vấn đề vốn là chuyện ai nấy đều biết. 

Hắn bạo ngược, khát m.á.u, tính khí thất thường, lại hay phát điên. Tạ Trầm Uyên lẽ nào cũng sẽ như vậy sao?

Hệ thống nói: "Cô không biết sao? Xem ra hắn che giấu cô quá tốt rồi." 

"Tất nhiên ta không phải nói xấu hắn, ta cũng chẳng thường xuyên để mắt đến hắn đâu, cô có thể tự mình đi xem thử."