Nợ Em Một Lời Hồi Đáp

Chương 1



Cuối tuần tháng Tám, tiết trời đã chạm ngõ mùa thu, nhưng cái oi nồng của hạ vẫn còn quẩn quanh nơi thành phố rộng lớn này.

Ngày hôm qua, Hướng Noãn theo mẹ là Hướng Lâm rời khỏi trấn nhỏ Hưng Khê để chuyển đến nhà họ Cận ở Thẩm Thành.

Từ hôm nay trở đi, cô có thêm một người cha dượng và một người anh trai cùng tuổi.

Khác với Thẩm Thành náo nhiệt, Hưng Khê ở phương Nam sau khi vào thu thường chìm trong những cơn mưa dầm triền miên, hơi lạnh len lỏi trong không khí ngày một rõ rệt. Thế nhưng Thẩm Thành lại vẫn mang theo cái nóng hầm hập của mùa hè. Hướng Noãn vừa mới đến đây, cơ thể nhất thời không thích nghi kịp, cuối cùng phát sốt.

Buổi sáng chỉ thấy người mệt mỏi lơ mơ, đến lúc hoàng hôn phủ xuống thì cả thân thể đã nặng nề đến khó chịu. Cô nóng ran, nhưng sâu trong da thịt lại lạnh buốt như có hơi lạnh đang thấm dần vào từng mạch m.á.u. Đầu óc quay cuồng, Hướng Noãn tắt điều hòa, cuộn mình trong chăn, mơ màng thiếp đi.

Ngoài khung cửa sổ, tầng mây đỏ rực của chiều tà chậm rãi trôi ngang nền trời xanh thẫm. Ánh nắng cam nhạt xuyên qua lớp kính, phủ lên gương mặt trắng trẻo của cô gái nhỏ, càng làm gò má đỏ ửng vì sốt trở nên nổi bật hơn.

Cô nhắm mắt, dáng vẻ suy yếu khiến người ta vô thức sinh lòng thương xót.

Không biết đã mơ màng bao lâu, một giọng nam bỗng vang lên ngoài cửa khiến Hướng Noãn giật mình tỉnh giấc.

“Các cậu đến nhà tớ chơi đi, tối nay nhà họ Cận đãi cơm.”

Là Cận Ngôn Châu.

Không biết đầu dây bên kia nói gì, rất nhanh sau đó Hướng Noãn lại nghe thấy giọng cậu ta đầy ngạo nghễ và khinh thường.

“Tớ họ Cận chứ có phải họ Hướng đâu. Muốn ầm ĩ thế nào thì ầm ĩ, liên quan gì tới hai người họ Hướng kia?”

Không những không hạ thấp giọng, trái lại còn cố ý nói lớn hơn.

Hướng Noãn không cần mở cửa cũng biết cậu ta đang đứng ngay bên ngoài phòng mình. Những lời kia rõ ràng là cố tình nói cho cô nghe.

“Đừng nói nhảm nữa. Sáng nay Cận Triều Vân đi công tác rồi, tớ còn gọi Khâu Chanh với anh Hạ đến nữa. Tối nay phải chơi cho đã, không thì tuyệt giao!”

Nói xong, Cận Ngôn Châu dường như đã hài lòng, quay trở về phòng. Tiếng đóng cửa vang lên rất mạnh, giống hệt tính cách ngang ngược của cậu ta.

Hướng Noãn khẽ nhắm mắt lại, lười biếng cuộn mình trong chăn.

Nếu không phải đang sốt, cô nhất định sẽ là người đầu tiên tránh đi. Chỉ cần không phải ngồi cùng bàn ăn với bọn họ, cô ăn tạm ở đâu cũng được, tiện thể đi dạo quanh thành phố cho quen đường.

Nhưng hiện tại cô thật sự chẳng còn chút sức lực nào.

Bạn bè của Cận Ngôn Châu muốn tới thì cứ tới đi.

Cô không xuống ăn cơm là được rồi.

Dù sao… cô cũng không muốn ăn.

Trong lúc đầu óc lại bắt đầu mê man, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên.

Hướng Noãn bị kéo tỉnh lần nữa. Cô mở mắt đầy mệt mỏi, cầm điện thoại lên rồi ấn nghe.

Giọng Hướng Lâm ở đầu dây bên kia có vẻ rất gấp gáp.

“Noãn Noãn, con giúp mẹ đến phòng làm việc lấy tài liệu mang qua đây được không?”

Hướng Noãn chống tay ngồi dậy, cổ họng khô khốc khó chịu.

“Là tài liệu nào ạ?”

Trong lúc nghe mẹ dặn dò, cô chậm chạp xỏ dép đi ra ngoài.

“Vâng, con biết rồi.”

Sau khi cúp máy, Hướng Noãn đến phòng làm việc tìm tập tài liệu mẹ cần, sau đó quay về phòng khoác thêm áo rồi xuống lầu thay giày.

Biết mẹ đang cần gấp nên cô bắt taxi đi thẳng đến tòa cao ốc văn phòng.

Khi tới nơi, Hướng Lâm đang đứng bên ngoài đầy sốt ruột. Nhận lấy tài liệu xong, bà lập tức quay người định đi vào trong.

Hướng Noãn bỗng gọi khẽ:

“Mẹ… hay tối nay mẹ dẫn con ra ngoài ăn nhé?”

Hướng Lâm hiện tại căn bản không có thời gian nghĩ đến chuyện đó, chỉ cau mày đáp:

“Đợi mẹ làm xong rồi nói sau.”

Nói xong, bà lại vội vã bước vào tòa nhà.

Chỉ còn Hướng Noãn đứng lại bên ngoài.

Khoảng sân trước cao ốc rộng lớn và vắng vẻ đến mức chỉ còn lại một mình cô. Dáng người mảnh mai ấy đứng dưới ánh chiều tà, trông yếu ớt như thể chỉ cần một cơn gió cũng đủ thổi ngã.

Ánh hoàng hôn dịu dàng phủ quanh người cô, càng khiến vẻ cô đơn ấy trở nên rõ rệt hơn.

Hướng Noãn đứng ngẩn ra một lúc mới chậm chạp xoay người.

Cô định đến tiệm t.h.u.ố.c gần đây mua t.h.u.ố.c hạ sốt.

Nhưng ngay khoảnh khắc vừa bước đi, ba chiếc xe đạp đột ngột lao vụt qua bên cạnh.

Một thiếu niên trong số đó bất ngờ lượn vòng ra sau lưng cô. Tốc độ xe mang theo một trận gió nhẹ, thổi tung mái tóc mềm của Hướng Noãn. Vài sợi tóc lướt qua da cậu, nhẹ đến mức đối phương hoàn toàn không nhận ra.

Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng cậu trai ấy đã hòa vào dòng người đông đúc phía trước.

Hướng Noãn đứng sững tại chỗ.

Làn da nóng vì sốt lại bất ngờ cảm nhận được chút mát lạnh ngắn ngủi vừa lướt qua.

Đến khi cô hoàn hồn nhìn lại, người kia đã sớm biến mất giữa phố xá tấp nập.

Sau khi đi ngang tòa cao ốc, Dư Độ đạp xe tới cạnh Lạc Hạ, cười cợt:

“Anh Hạ vừa làm gì thế? Biểu diễn kỹ thuật trước mặt em gái Hướng à?”

Lạc Hạ bật cười vì tức.

“Em gái cái đầu cậu.”

Nếu không phải tên này đột nhiên đẩy cậu lệch sang một bên, cậu sợ đ.â.m trúng người nên mới phải vòng xe ra phía sau cô gái kia, chứ ai rảnh khoe khoang.

Lạc Hạ dùng bánh xe va nhẹ vào xe Dư Độ, cảnh cáo:

“Tránh xa tớ ra.”

Sau khi mua t.h.u.ố.c hạ sốt, Hướng Noãn đi vào cửa hàng tiện lợi 711.

Cơn sốt khiến cô chẳng có chút khẩu vị nào, nhưng bụng trống rỗng thì không thể uống t.h.u.ố.c. Cô mua một phần oden cùng cốc nước nóng, tìm đại một chỗ ngồi xuống.

Cô ăn rất chậm, vừa ăn vừa chờ mẹ xong việc.

Sau khi uống t.h.u.ố.c, cơn buồn ngủ nhanh ch.óng kéo tới. Hướng Noãn mơ màng gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, bên ngoài trời đã tối.

Trên cửa kính sạch sẽ lấm tấm vài hạt mưa nhỏ. Thành phố trong màn đêm sáng rực ánh đèn, tựa như vô số vì sao rơi xuống nhân gian.

Điện thoại của mẹ lại gọi tới.

“Noãn Noãn.” Giọng Hướng Lâm xen lẫn áy náy. “Mẹ vẫn còn bận, không đi được. Đợi chú Cận của con công tác về rồi cả nhà mình đi ăn nhé.”

Hướng Noãn rũ mắt.

“Vâng.”

“Con chưa ăn cơm đúng không? Tự nói với anh con rồi giải quyết nhé.”

“Con biết rồi.”

Điện thoại cúp máy.

Câu “Mẹ cũng nhớ ăn cơm” còn chưa kịp nói ra đã nghẹn lại nơi cổ họng.

Hướng Noãn cầm điện thoại, khẽ đưa tay sờ trán mình.

Hình như đã hạ sốt rồi.

Cô nhìn bóng dáng phản chiếu trên cửa kính, ngẩn người thật lâu.

Đúng lúc ấy, cửa hàng tiện lợi bị đẩy mở.

Ba người chậm rãi bước vào.

“Thời tiết gì vậy trời.” Một cậu trai cằn nhằn. “Lúc ra khỏi nhà Ngôn Châu còn đẹp lắm mà.”

Cô gái bên cạnh bật cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Hôm nay Thất Tịch đó. Chắc Ngưu Lang với Chức Nữ gặp nhau nên mới mưa.”

Tiếng trò chuyện của bọn họ vang vọng khắp cửa hàng vốn yên tĩnh.

“Lạc Hạ, cậu đúng là nghiện Yakult thật đấy.”

Hướng Noãn vốn chỉ định lặng lẽ nghe, nhưng hai chữ “Lạc Hạ” lại khiến tim cô khẽ run lên.

Cô gần như theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Thiếu niên đứng phía ngoài kệ hàng, mặc áo thun trắng cùng quần jean xanh nhạt. Dáng người cao gầy, sạch sẽ và phóng khoáng như ánh nắng đầu thu.

Mái tóc đen ngắn gọn gàng.

Chỉ là một bóng lưng thôi cũng đủ khiến người khác rung động.

“Anh Hạ ngày nào cũng uống đó.” Dư Độ khoác vai cậu cười hì hì. “Đúng không?”

Lạc Hạ lười nhác đáp:

“Nghe như cậu hiểu tớ lắm vậy.”

Nói rồi cậu nghiêng người lấy một hộp kẹo cao su.

Khoảnh khắc ấy, Hướng Noãn cuối cùng cũng nhìn thấy gương mặt nghiêng của cậu.

Tim cô như ngừng đập.

Ánh đèn trắng trong cửa hàng phủ quanh người thiếu niên, làm làn da cậu càng thêm lạnh và sáng.

Lạc Hạ quay người đi tính tiền.

Hướng Noãn lập tức cúi đầu quay đi, tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi.

Là cậu thật sao?

Cô bỗng không dám chắc nữa.

Khi bọn họ đang đứng trước quầy thu ngân, Hướng Noãn giả vờ đi chọn đồ ở kệ hàng gần đó, lặng lẽ nhìn về phía bên kia.

Khâu Chanh phát hiện ánh mắt của cô, liền ghé sát tai Lạc Hạ cười nhỏ:

“Có cô bé đang nhìn lén cậu kìa.”

Hướng Noãn bị bắt gặp liền hoảng hốt rụt người trốn về sau kệ hàng.

Cô tiện tay lấy một chiếc ô rồi quay lại quầy thanh toán.

“20 tệ.”

Hướng Noãn mở ví ra, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

Sau khi mua t.h.u.ố.c và đồ ăn, cô chỉ còn lại mười bốn tệ tám hào.

Cô lúng túng nhỏ giọng:

“Xin lỗi… tôi không…”

Chưa kịp nói hết, phía sau đã vang lên giọng nam nhàn nhạt.

“Thiếu bao nhiêu?”

Cả người Hướng Noãn cứng lại.

Thu ngân đáp:

“Năm tệ hai hào.”

Lạc Hạ đặt tiền lên quầy, thuận tay đưa thêm hai hào lẻ.

Thu ngân nhận tiền rồi đưa ô cho Hướng Noãn.

Cô cầm lấy, chậm rãi xoay người.

Cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt trước mắt.

Là Lạc Hạ.

Không chỉ là gương mặt quen thuộc trong ký ức, mà còn là nốt ruồi nhỏ bên tai trái kia dấu vết mà cô chưa từng quên.

Lạc Hạ bỏ ví vào túi, định quay đi thì Hướng Noãn bỗng lắp bắp hỏi:

“Tớ… phải trả cậu thế nào đây?”

Có lẽ vì cô nói quá nhỏ nên cậu không nghe rõ.

“Hửm?”

Lạc Hạ hơi cúi người sát lại, vẫn giữ khoảng cách lịch sự vừa đủ.

Trái tim Hướng Noãn gần như thắt lại trong nháy mắt.

Cô cúi đầu, vành tai đỏ bừng, lông mi run nhẹ.

“Tớ hỏi là… phải trả tiền lại cho cậu thế nào?”

Đôi mắt đào hoa của thiếu niên cong lên đầy lười biếng.

“Không bao nhiêu đâu, đừng để ý.”

Hướng Noãn thoáng thất thần.

Cô thậm chí còn nghĩ… liệu có phải cậu cũng nhận ra cô rồi không?

Nhưng chưa kịp hỏi, Lạc Hạ đã quay người bước về phía bạn mình.

Hướng Noãn mím môi, cầm ô đi ra ngoài.

Ngay lúc mở cửa, cô lại nghe thấy giọng Dư Độ vang lên phía sau.

“Anh Hạ làm gì vậy? Anh hùng cứu mỹ nhân à?”

Hướng Noãn vô thức chậm bước.

Qua lớp cửa kính, cô thấy thiếu niên lười nhác dựa vào ghế, ngửa đầu uống Yakult.

Sau đó cô nghe thấy giọng cậu vang lên, tùy ý đến lạnh nhạt.

“Cô ấy là con gái của mẹ kế Cận Ngôn Châu.”

Mưa ngoài trời bất ngờ trở nên dữ dội.

Gió lạnh tạt những hạt mưa lên mặt cô, lạnh buốt.

Cũng dập tắt toàn bộ chờ mong vừa mới nhen nhóm trong lòng.

Khâu Chanh kinh ngạc hỏi:

“Sao cậu biết?”

Lạc Hạ nhướng mày.

“Trong phòng khách nhà cậu ấy có ảnh chụp.”

hằng nguyễn

Đúng vậy.

Hôm qua vừa chuyển đến, người lớn đã kéo cô và Cận Ngôn Châu đi chụp ảnh gia đình rồi đặt ngay trong phòng khách.

Thì ra… chỉ là như thế.

Cánh cửa cửa hàng tiện lợi chậm rãi khép lại phía sau lưng cô.

Ngăn cách cô với tiếng cười nói ồn ào bên trong.

Trong thế giới của Hướng Noãn chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách cùng cảm giác hoảng hốt khó nói thành lời.

Hóa ra… từ đầu đến cuối chỉ là cô tự mình đa tình.

Cậu ấy vốn chẳng còn nhớ cô nữa rồi.