Nợ Em Một Lời Hồi Đáp

Chương 2



 

Hướng Noãn bỗng thấy may mắn.

May vì ban nãy cô không bốc đồng mà gọi tên cậu. Càng may hơn vì cô chưa kịp nói với cậu rằng mình là Hướng Noãn.

Cô khẽ c.ắ.n môi, mở chiếc ô màu tím trong tay.

Có lẽ vì tâm trạng quá hỗn loạn nên lúc bung ô, ngón tay cái của cô vô tình bị cán ô cứa trúng. Vết thương không sâu, nhưng trong khoảnh khắc ấy, tim cô lại đau nhói dữ dội.

Đau đến mức khiến cô vô thức nhíu mày.

Hướng Noãn dùng móng tay ngón trỏ ấn mạnh lên đầu ngón tay bị thương vài lần. Cảm giác đau nơi da thịt dần dịu xuống, nhưng thay vào đó lại là một nỗi buồn âm ỉ lan khắp l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cô cầm ô, chậm rãi đi về phía ven đường muốn bắt taxi trở về.

Sau cơn mưa lớn, taxi trên đường ngày càng ít. Xe trống lại càng hiếm hoi hơn.

Dù đã khoác thêm áo ngoài, Hướng Noãn vẫn cảm thấy lạnh.

Gió đêm lùa qua, vài hạt mưa bị gió cuốn nghiêng, len vào dưới tán ô nhỏ hẹp. Có giọt còn rơi thẳng vào cổ áo cô, lạnh buốt.

Hướng Noãn khẽ run người.

May mà gần nửa tiếng sau, cuối cùng cũng có một chiếc taxi dừng lại trước mặt cô.

Cô đưa bàn tay đã lạnh cóng mở cửa xe, trước khi ngồi vào còn nhỏ giọng hỏi:

“Bác tài… bác có thể chở cháu về nhà rồi đợi cháu lên lấy tiền được không ạ?”

Ngập ngừng vài giây, cô lại vội vàng bổ sung:

“Hoặc… bác có thể đi cùng cháu lên nhà lấy tiền cũng được.”

Tài xế nhìn cô gái nhỏ đứng dưới màn mưa, gương mặt ngoan ngoãn trắng bệch, giọng nói mềm mại lễ phép, nhất thời mềm lòng.

“Lên xe đi.”

Hướng Noãn khẽ cúi đầu.

“Cảm ơn bác ạ.”

Cô ngồi vào ghế sau, đọc địa chỉ xong thì lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa kính.

Mưa không ngừng trượt dài trên mặt kính xe, giống như những ký ức đã phủ bụi nhiều năm đang bị màn đêm từ từ gột rửa.

Mùa hè của mười một năm trước.

Năm ấy Hướng Noãn mới sáu tuổi, theo cha mẹ từ Nam Thành chuyển tới trấn cổ Hưng Khê ở Giang Nam, sống trong một căn tứ hợp viện cũ kỹ.

Lý do chuyển nhà rất đơn giản.

Đơn giản đến mức m.á.u ch.ó.

Mẹ cô phát hiện cha cô có người phụ nữ khác bên ngoài, đúng lúc bà lại có cơ hội công tác ở Hưng Khê. Vì muốn cắt đứt mối quan hệ kia, bà quyết định dọn nhà rời đi.

Cha cô biết mình sai nên cũng không phản đối.

Nhưng dù có chuyển nhà, vết rạn trong hôn nhân vẫn tồn tại.

Một khi đã nứt vỡ, cho dù cố gắng hàn gắn thế nào cũng không thể quay về như ban đầu được nữa.

Khoảng thời gian đầu khi vừa chuyển đến Hưng Khê, quan hệ của cha mẹ cô cực kỳ tệ.

Mẹ cô vì muốn giữ cho con một gia đình trọn vẹn nên lựa chọn nhẫn nhịn, nhưng trong lòng bà lại chẳng thể thật sự buông bỏ chuyện cũ. Thế nên mỗi lần mở miệng nói chuyện, lời nào cũng như giấu gai nhọn bên trong.

Cha cô chịu đựng vài lần rồi cũng bắt đầu mất kiên nhẫn. Công việc không thuận lợi, gia đình ngột ngạt, cuối cùng ông đem tất cả chán ghét trút lên người mẹ cô.

Bọn họ ngày nào cũng cãi nhau.

Cãi đến long trời lở đất.

Những lời tổn thương nhất đều không chút lưu tình mà ném về phía đối phương.

Mỗi lần như thế, Hướng Noãn đều bị mẹ đẩy ra ngoài cửa.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Nhưng dù đứng bên ngoài, cô vẫn nghe rõ từng câu cãi vã.

Ban đầu cô còn sợ hãi khóc lóc.

Về sau lại dần trở nên c.h.ế.t lặng.

Một buổi trưa tháng Sáu.

Hướng Noãn lại bị đẩy ra ngoài.

Có lẽ khi ấy Hướng Lâm quá kích động nên không khống chế được lực tay. Cô bé loạng choạng lùi về sau, ngã xuống bậc thềm.

Chiếc đuôi ngựa nhỏ lắc lư giữa không trung, giây tiếp theo cả người đã ngồi bệt xuống nền gạch xanh.

Giữa trưa mùa hè nóng như thiêu đốt.

Gió thổi qua cũng mang theo hơi nóng hầm hập khiến người ta khó thở.

Hướng Noãn mặc váy trắng, chống tay dưới đất. Lòng bàn tay bị nền gạch cọ đỏ lên, hai chân non mềm bị nắng hun đến đỏ bừng.

Nhưng cô không đứng dậy.

Cũng chẳng muốn đứng dậy.

Rõ ràng mặt trời vẫn rực rỡ trên đỉnh đầu, sáng đến ch.ói mắt, nóng đến bỏng rát.

Thế nhưng cô lại cảm thấy bản thân đang rơi xuống hầm băng lạnh buốt.

Không có ánh sáng.

Cũng không có hơi ấm.

Đúng lúc ấy, ánh mặt trời trước mặt bất ngờ bị che khuất.

Hướng Noãn ngẩng đầu lên.

Gương mặt nhỏ đỏ bừng vì nắng, đôi mắt hạnh phủ một tầng hơi nước mỏng long lanh như đá quý.

Bóng người đứng trước mặt che mất ánh mặt trời sau lưng cô.

Trong quầng sáng rực rỡ ấy, xuất hiện một cậu bé xa lạ.

Cậu cũng chỉ trạc tuổi cô.

Mái tóc ngắn gọn gàng, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh nắng mùa hè. Bên tai trái còn có một nốt ruồi nhỏ xíu.

Cậu mặc áo trắng cổ đứng cùng quần đùi đen, nhìn nghiêm túc như một quý ông bé nhỏ.

Sau đó, Hướng Noãn nhìn thấy cậu đưa tay về phía mình.

“Ngồi dưới đất khó chịu lắm.”

Giọng nói non nớt lại nghiêm túc lạ thường.

“Cậu đứng lên đi.”

Hướng Noãn giống như bị mê hoặc, chậm chạp đặt tay mình vào lòng bàn tay cậu.

Cậu kéo cô đứng dậy.

Khoảnh khắc ấy, cô giống như được kéo ra khỏi hầm băng tối tăm lạnh lẽo.

“Cô gái?”

Giọng tài xế vang lên kéo Hướng Noãn khỏi ký ức.

“Đến nơi rồi.”

Cô hoàn hồn, cuống quýt mở cửa xe.

“Bác đợi cháu một chút ạ, cháu lên lấy tiền.”

Mưa đã gần tạnh.

Trong không khí tràn ngập mùi ẩm ướt dễ chịu sau cơn mưa đêm.

Khi Hướng Noãn trở về nhà, phòng khách và bàn ăn đã trở thành một bãi chiến trường hỗn độn.

Không cần đoán cũng biết là “kiệt tác” của Cận Ngôn Châu và đám bạn cậu ta.

Nhưng vừa nghĩ đến chuyện Lạc Hạ cũng ở đây, lòng cô lại khẽ chùng xuống.

Câu nói ban nãy của cậu vang lên trong đầu cô lần nữa.

“Cô ấy là con gái của mẹ kế Cận Ngôn Châu.”

Với cậu, cô không phải Hướng Noãn.

Chỉ là em gái kế của Cận Ngôn Châu mà thôi.

Hướng Noãn cụp mắt xuống, che đi tia mất mát trong đáy mắt rồi lặng lẽ đi lên lầu.

Đi ngang qua phòng Cận Ngôn Châu, cô nghe thấy tiếng cậu ta c.h.ử.i ầm ĩ vì chơi game thua.

Hướng Noãn không dừng lại, nhanh ch.óng trở về phòng.

Cô vốn không muốn dọn đống hỗn độn dưới kia.

Nhưng sau khi tắm xong, cuối cùng cô vẫn lặng lẽ xuống lầu thu dọn.

Bởi cô biết nếu mình mặc kệ, người phải dọn sẽ là mẹ cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hướng Noãn không muốn lấy lòng Cận Ngôn Châu.

Cô chỉ không muốn Hướng Lâm quá mệt mỏi nữa thôi.

Cô không thích cảm giác sống nhờ nhà người khác.

Nhưng cô hy vọng mẹ mình có thể sống cho bản thân một lần.

Không cần vì con mà ép mình tiếp tục chịu đựng một cuộc hôn nhân đã mục nát.

Lấy chú Cận là lựa chọn của mẹ cô.

Hướng Noãn sẽ không phản đối.

Cô chỉ muốn chờ đến ngày mình trưởng thành, có thể tự nuôi sống bản thân rồi dọn ra ngoài.

Sau đó thường xuyên trở về thăm mẹ.

Dọn dẹp xong, Hướng Noãn bưng ly nước trở về phòng.

Cô không hề biết rằng ngay sau khi cửa phòng mình đóng lại, cửa phòng Cận Ngôn Châu cũng lặng lẽ mở ra.

Cậu ta thò đầu nhìn xuống lầu, xác nhận mọi thứ đã được dọn sạch rồi mới hài lòng quay về.

Nhóm chat vẫn đang sáng đèn.

Tiểu Gia Cận: Tớ đã nói cô ta chắc chắn sẽ ngoan ngoãn dọn mà.

Dư sinh, Độ Nga ...: Anh Châu đỉnh thật!

Thu Cam: Thì ra cậu cố ý không cho bọn tớ dọn.

LX: Trẻ con.

Tiểu Gia Cận: Người uống Yakult mỗi ngày mới là trẻ con.

LX: Đừng để tớ bắt gặp cậu uống.

 

Trước khi ngủ, Hướng Noãn vẫn uống thêm t.h.u.ố.c hạ sốt để phòng ngừa.

Sau đó cô chìm vào giấc ngủ.

Ký ức bị cắt ngang trong taxi ban nãy lại tiếp tục xuất hiện trong mơ.

Sau khi kéo cô đứng dậy, Lạc Hạ không buông tay ngay.

Cậu nắm tay cô đi dưới giàn nho.

Dưới đó có một chiếc bàn gỗ nhỏ cùng mấy chiếc ghế tre cũ kỹ.

Lạc Hạ đỡ cô ngồi xuống rồi chạy đi đâu đó.

Lúc quay lại, trong tay cậu cầm một miếng bánh kem nhỏ và hai cây kem lạnh.

“Hôm nay là hạ chí.” Cậu đặt bánh kem trước mặt cô, đôi mắt sáng rực. “Cũng là sinh nhật tớ.”

Rồi cậu đưa một cây kem cho cô.

“Chia cho cậu ăn.”

Hướng Noãn được quan tâm đến mức luống cuống.

“Chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”

Lạc Hạ ngồi xuống đối diện, cong mắt cười:

“Cảm ơn.”

Cô bé ôm cây kem, nhỏ giọng nói:

“Nhưng tớ không có quà cho cậu…”

Lạc Hạ chớp mắt.

“Cậu biết hát chúc mừng sinh nhật không?”

Hướng Noãn ngoan ngoãn gật đầu.

“Biết.”

“Vậy hát cho tớ nghe đi.” Cậu chống cằm nhìn cô, giọng dịu dàng. “Như vậy còn khiến tớ vui hơn nhận quà nữa.”

hằng nguyễn

Thế là Hướng Noãn thật sự nghiêm túc hát cho cậu nghe một bài chúc mừng sinh nhật.

Buổi trưa hôm ấy, bọn họ biết tên của nhau.

“Tớ là Lạc Hạ. Lạc trong lạc đà, Hạ trong mùa hè.”

“Còn tớ là Hướng Noãn… Noãn trong ấm áp.”

Miếng bánh kem hôm ấy rất ngọt.

Kem lạnh cũng rất ngọt.

Vị ngọt mát lạnh tan nơi đầu lưỡi, như xua đi toàn bộ oi bức của mùa hè.

Cho đến tận bây giờ, Hướng Noãn vẫn nhớ rõ hương vị ấy.

Đó là mùi vị của mùa hè.

Khi Hướng Noãn tỉnh giấc giữa đêm, Hướng Lâm mới vừa về nhà.

Cô nằm trên giường, nghe tiếng mẹ cố gắng bước thật khẽ, đóng cửa thật nhẹ, giống như sợ đ.á.n.h thức cô và Cận Ngôn Châu.

Hướng Noãn cầm điện thoại lên nhìn giờ.

04:13 sáng.

Cơn buồn ngủ đã tan biến hoàn toàn.

Ngoài cửa sổ là màn đêm mờ sương tĩnh lặng.

Hướng Noãn ngồi tựa đầu giường, mái tóc dài xõa xuống vai, ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt trắng nhợt.

Trong đầu cô vẫn là những ký ức về mùa hè năm ấy.

Sau ngày đầu tiên gặp nhau, mỗi lần cô bị đuổi ra ngoài, Lạc Hạ đều đến chơi với cô.

Trời nắng thì ngồi dưới giàn nho.

Trời mưa thì trú dưới mái hiên.

Cậu chưa từng hỏi quá nhiều về gia đình cô.

Cũng không cố gắng dùng lời nói để an ủi.

Cậu chỉ ở cạnh cô, nói những chuyện vụn vặt linh tinh, kể cô nghe mấy chuyện thú vị khiến cô bật cười.

Nhưng như thế lại khiến Hướng Noãn cảm thấy được chữa lành hơn bất kỳ lời an ủi nào khác.

Mùa hè năm ấy vốn nên là khoảng thời gian tồi tệ nhất tuổi thơ cô.

Thế nhưng vì có một cậu bé tên Lạc Hạ xuất hiện, nó lại trở thành ký ức đẹp nhất không thể thay thế.

Mười một năm qua, mỗi khi hè đến, cô đều lặng lẽ nhớ lại mùa hè ấy.

Nhớ giàn nho xanh mát.

Nhớ dưa hấu ướp lạnh.

Nhớ nước cam có ga.

Nhớ tiếng ve, tiếng ếch râm ran trong đêm.

Nhớ những cơn mưa mùa hạ dữ dội, nhớ cơn gió lướt qua khi hai người cùng trú mưa dưới mái hiên.

Nhớ những con hẻm nhỏ ngập ánh đèn vàng, nhớ bóng dáng hai người đạp lên bóng của nhau dưới trăng.

Nhớ cả lần cùng cậu ngồi thuyền ở Hưng Khê.

Nhớ thiếu niên cười rực rỡ dưới ánh đèn đường.

Cô nhớ tất cả.

Nhớ rõ đến mức từng chi tiết đều khắc sâu vào lòng.

Nhưng những điều cô coi như trân bảo ấy, đối với Lạc Hạ có lẽ chỉ là một mùa hè rất bình thường.

Một mùa hè không đáng để ghi nhớ.

Bao gồm cả cô.

Mãi đến cuối hè năm đó, Hướng Noãn mới biết Lạc Hạ chỉ đến nhà bà ngoại nghỉ hè.

Rồi mùa hè kết thúc.

Cậu cũng rời đi.

Từ đó về sau, suốt mười một năm, bọn họ chưa từng gặp lại.

Cho đến hôm nay.

Mà khi gặp lại, cậu đã không còn nhớ cô nữa rồi.