Từ đó treo trong không trung, vừa bất lành vừa quen thuộc kì lạ. Sunny cau mày và quan sát tàn tích của món vũ khí thô sơ kia. Cuối cùng, cậu hỏi:
“Chết Chìm? Chúng tôi chưa từng gặp những sinh vật như vậy.”
Đương nhiên có nghĩa là họ đã gặp.
Nephis gật đầu.
“Đúng vậy. Một nhóm bọn chúng đã tấn công Phá Xích một lần nọ...Hắt Hủi Chết Chìm, đó là cái tên Ma Pháp gọi chúng. Chúng không quá mạnh mẽ, ngoài thứ sống dưới nước sâu mà đến cùng với chúng.”
Cassie ảm đạm lắc đầu.
“Hắt Hủi là đám yếu đuối trong loài chúng. Đa số Chết Chìm là nguy hiểm hơn nhiều. Chúng là...một chủng tộc Sinh Vật Ác Mộng đặc biệt trong Mộ Ariel này. Không ai thật sự biết chúng đến từ nơi nào, nhưng mà nhiều người tin rắng những Chết Chìm là nhân loại, đã từng. Chúng săn theo nhóm và lùa những thứ kinh dị thật sự của nơi nước sâu để dùng làm quái thú chiến tranh cho mình. Phiền phức nhất là, toàn bộ sở hữu ít nhất một trình độ tri giác thô thiển...chúng cũng có những nghi thức kì lạ nữa.”
Nephis cau mày.
“Tôi chắc là chúng ta sẽ có thể lo liệu. Trừ khi có titan hay những thứ Vĩ Đại trong số đó, ba người chúng ta nên đủ sức giải quyết đám Chết Chìm đó.”
Cô gái mù im lặng vài giây.
“Đúng là vậy. Mặc dù dấu vết của Chết Chìm là tin tức xấu, chúng không phải thứ chúng ta không thể lo liệu. Nhưng mà việc chúng ở đây khiến mình lo lắng đến một thứ khác.”
Cô quay sang đối mặt đền thờ đổ nát và nghiến răng.
“Những sinh vật này là cực kì lãnh thổ. Chúng liên tục chiến đấu với những Sinh Vật Ác Mộng khác, và để lại dấu hiệu để tránh né những vùng nước nơi có những kẻ địch thật sự mạnh mẽ. Việc có những Chết Chìm ở trên hòn đảo này...có nghĩa là chúng đã chấp nhận nữ tiên tri là người thống trị chúng.”
Cassie ngừng lại, rồi nói thêm với biểu hiện u ám:
“Có nghĩa là bà ta đã trở thành một Bạo Chúa, ít nhất. Chỉ có những thứ như vậy mới có đủ quyền uy để khiến đám Chết Chìm chấp nhận đầu hàng.”
Sunny thở dài.
‘Vậy thì...là một Bạo Chúa Đồi Bại.’
Cậu đã đối mặt những Sinh Vật Ác Mộng mạnh mẽ hơn...nhưng mà chỉ có một nắm tay mà thôi. Một Bạo Chúa Đồi Bại là không phải nằm ngoài khả năng chém giết của cậu, nhưng mà đó chắc chắn là không phải một kẻ địch dễ chơi. Đặc biệt là ở địa bàn của nó.
Giọng nói cậu nghe buồn rầu:
“Mà làm sao bà ta có thể trở thành một Bạo Chúa vậy? Chẳng phải ban đầu bà ta chỉ là một Quái Thú Đồi Bại thôi sao?”
Nhưng rồi, Dusk của Thất Sủng mà cậu đã gặp là một Khủng Bố. Rõ ràng là những Sinh Vật Ác Mộng có thể đến được Lớp cao hơn thứ mà chúng bắt đầu từ, như là Thánh có thể vậy. Đó là đặc tính mà toàn bộ những sinh vật cao quý – có chịu Hắc Hóa hay là không – đều có.
Và có vẻ như những nhân loại hắc hóa cũng có khả năng đó. Không khác với cách cậu, Nephis và Mordret có thể.
Cassie nhún vai.
“Bà ta đã là một Ô Uế rất, rất lâu. Bà ta cũng đã ăn rất nhiều chiến binh mạnh mẽ của Thất Sủng, và thần mới biết gì nữa kể từ khi đó. Dù sao đi nữa, bà ta sẽ không chờ chúng ta chỉ có một mình. Chúng ta cũng nên chuẩn bị chiến đấu với cả tùy tùng của bà ta nữa.”
Sunny mỉm cười đằng sau mặt nạ.
“Quá tệ là chúng ta không có tùy tùng của riêng mình.”
Trong lúc cậu nói vậy, hai bóng dáng hăm he bước ra từ bóng tối để đứng cạnh cậu. Một là vị hiếp sĩ duyên dáng trong bộ giáp mã não tinh xảo, còn lại là một con quỷ địa ngục đúc từ thép đen và kiếm gãy.
Một hắc mã đáng sợ vươn lên từ mặt đất đằng sau họ, ánh sáng đỏ phản chiếu trên sừng và răng nanh như sói của nó.
Cassie khẽ thở dài, rồi cũng triệu hồi Tiếng Vang của mình.
Một cơn lốc tia sáng hiện ra, hình thành hai hình dạng nhân loại. Một là người phụ nữ mặc váy đỏ mà không khác thứ cô gái mù mặc, gương mặt che đi bởi một tấm vải. Sunny đột nhiên cảm thấy ớn lạnh khi nhìn bóng người im lặng đó...tại sao lại có vẻ như có một thứ gì đó hoàn toàn phi nhân loại bên dưới tấm vải đỏ trôi chảy đó?
Khi Tiếng Vang của nữ tiên tri Ô Uế di chuyển, nó trơn tru đến ghê rợn...như thể cô đang lơ lửng trên mặt đất hay là trườn như một con lươn thay vì bước đi. Cậu nghĩ đã nhìn thấy một cái xúc tu đen lấp lánh xuất hiện từ bên dưới váy đỏ cô trong một tích tắc.
Nhưng mà, phần khiến người ta bất an nhất là ánh mắt trống rỗng của cô ta. Sunny chưa từng thấy thoải mái ở cạnh những Tiếng Vang nhân loại, và cậu cũng không thoải mái với một Tiếng Vang của thứ từng là nhân loại.
Tiếng Vang thứ hai của Cassie thì đỡ ghê rợn hơn, nhưng mà cũng gây tò mò không kém.
Đó là một ma nơ canh thép cao với bốn tay, mỗi tay cầm một lưỡi kiếm sắc bén. Tiếng Vang nhân tạo – Quái Vật Vượt Bậc – trông như một người máy. Những chuyển động của nó hơi ngượng nghịu, nhưng mà vẫn sở hữu sự sắc bén đặc trưng của một chiến binh đã qua đào tạo. Sunny nhớ đến một thứ khác khi nhìn về ma nơ canh này.
Sinh vật kia là mơ hồ tương tự với ngoại hình của thú cưỡi thép mà Morgan đôi lúc cưỡi. Vậy nên, Tiếng Vang này chắc chắn là được tạo ra bởi những chuyên gia của Valor.
‘Không biết làm sao họ làm được...sự phức tạp này chắc chắn là ở trình độ khác hẳn...’
Cậu bị phân tâm khỏi những ý nghĩ đó bởi một tiếng kêu ghét bỏ. Quay đầu, Sunny liếc Quỷ với vẻ bất ngờ. Con chằn thép kia đang cúi xuống nhìn kiếm sĩ máy kia với vẻ ưu việt rõ ràng. Thằng ngu kia đang ưỡn ngực lên?
Dưới ánh mắt nghi ngờ của Sunny, Quỷ lén ném ánh mắt về phía Thánh, rồi ưỡn ngực xa hơn nữa. Cằm nó hất lên đầy kiêu ngạo.
...Hiệp sĩ trầm mặc, đương nhiên, là hoàn toàn hờ hững.
Nhận ra cô không hề ấn tượng, con quỷ lửa kia hơi xì xuống. Rồi, nó thù hằn nhìn chăm chú Tiếng Vang thép kia. Mắt nó cháy lên vẻ...đói bụng?
“Đừng có nghĩ đến!”
Nghe tiếng kêu của Sunny, Quỷ giật mình và dời mắt khỏi kiếm sĩ máy kia với vẻ vô tội, như thể ý nghĩ cắn nuốt Tiếng Vang của Cassie cho bỏ ghét chưa từng lóe lên trong tâm trí tham ăn của nó.
‘Không thể tin nổi. Thằng ngu này thật sự ngày càng quá mức mà!’
Lắc đầu, Sunny quay sang Nephis. Cô là người duy nhất không có gì để triệu hồi...đương nhiên, đó là vì Ngôi Sao Thay Đổi đã luôn cho đi những Tiếng Vang mà cô kiếm được cho người khác. Ngay cả bây giờ, hai trong ba Tiếng Vang của Cassie là đến từ Neph.
Nhưng mà hơi buồn, khi cô trông như một tiểu thư nhà giàu bị cắt cấp dưỡng khi so sánh với Sunny và Cassie.
Cảm giác được ánh mắt của cậu, Nephis hơi nhúc nhích và nhìn cậu ngược lại.
“Gì?”
Sunny lắc đầu.
“Không, không có gì.”
Vào lúc đó, âm hồn kia cười lên.
“Không có gì để triệu hồi? Thằng ngu này...tại sao cô ta lại cần chứ? Cô ta đã có một cái Bóng hùng mạnh theo sau cô ta khắp nơi, sẵn sàng thỏa mãn mọi yêu cầu của cô ta. Đó là mày. Mày là Tiếng Vang của cô ta. Nên, tính đúng ra...Nephis có bốn, Cassie có ba. Còn mày thì thậm chí còn không đủ điều kiện để so sánh với người ta.”
Tội Lỗi An Ủi ngừng lại, rồi mỉm cười nói thêm:
“A, đừng có quên là đồ đuôi mù phản bội kia còn chính là kẻ đã biến mày thành Tiếng Vang nữa chứ...”
Khuôn mặt Sunny co giật.
Còn Cassie thì nhíu mày và bắt đầu đi về phía đền thờ.
“Đi nào. Chúng ta nên giải quyết bà ta trước khi đêm đến.”
Cậu nghiến răng và theo sau, phẫn nộ với việc những lời nói của bóng ma kia đã ảnh hưởng đến mình.
Đến gần lỗ hỏng trên tường của đền thờ xiêu vẹo, tổ đội nhỏ, nhưng cực kì mạnh mẽ của những Bậc Thầy, Bóng và Tiếng Vang tiến vào nơi hắc ám bất lành kia.