Đi vào trong đền thở đổ nát, Sunny sôi sục với những cảm xúc hắc ám.
Tội Lỗi An Ủi nó muốn cái quái gì chứ? Một giây, nó sẽ cố gắng khiến Sunny cảm thấy tội lỗi về cách cậu đã đối xử với Cassie trong quá khứ. Giây tiếp theo, âm hồn kia nhắc nhở cậu việc đã xảy ra, và lúc cô ta tàn nhẫn phản bội sự tin tưởng của cậu...
Ừ thì, thứ mà bóng mà kia muốn là hoàn toàn rõ ràng. Tên khốn kia muốn khiến cậu điên lên.
Và nó thành công...Sunny đúng là điên lên.
Cho dù cậu có hiểu được tại sao Cassie đã làm việc cô làm cỡ nào, và cho dù cậu có nhắc bản thân bao nhiêu lần là hành động của cô đã vô ý cứu Rain không bị giết bởi Sinh Vật Ác Mộng, và cậu không bị chết trong Sa Mạc Ác Mộng hay trở thành nô lệ của Mordret...cho dù họ có trải qua bao nhiêu thứ sau Vùng Đất Lãng Quên và cho dù mối quan hệ giữa họ đã cải thiện và sâu sắc hơn cỡ nào...
Ở nơi sâu nhất, Sunny vẫn còn tổn thương, uất ức, và giận dữ với Cassie. Cùng lúc cũng quan tâm sâu sắc đến cô.
Đó là một đống lộn xộn...
‘Có gì mới chứ?’
Đã là như vậy từ một lúc rồi.
“Nơi này...không rùng rợn chút nào cả.”
Nhảy xuống từ một đống đá vụn, Sunny rơi xuống một nơi nước nông.
Bên trong đền thờ nhấn chìm với cả nước động lẫn hắc ám. Vì thuyền đảo nghiêng đi và nửa ngập vào dưới làn sóng, những hành lang dài với trần nhà cao cũng nghiên. Ba gười họ đang đi ngượng nghịu, bước lên tường với một chân và trên sàn nhà rạn nứt với chân còn lại.
Chưa kể đến có đá vụn khắp nơi, buộc họ phải nhảy qua những rào cản tự nhiên chắn đường họ.
Nếu như có một điểm tốt về tình hình này, thì đó là không ai trong số họ bị hắc ám làm ảnh hưởng cả. Sunny có thể nhìn thấy hoàn hảo, Cassie không cần nhìn gì cả, và Nephis thì có khả năng thắp sáng đường đi cho mình.
“Tôi nghĩ cậu ấy đang nói là nơi này là thật sự rùng rợn.”
Nephis nhìn cậu và hài lòng mỉm cười, tự hào vì đã hiểu được ý cậu muốn nói.
Sunny nhìn cô ta chằm chằm không tin nổi.
‘...Gì cơ? Tại sao trông cô ta tự mãn đến vậy? Có khó hiểu đâu chứ!’
Neph đôi lúc đúng là kì quặc...
Lắc đầu, cậu quay đi và tiếp tục vào sâu hơn trong đề thờ. Cassie đi ở phía trước, được bảo vệ bởi Tiếng Vang của cô. Nephis và Sunny ở giữa, những cái Bóng của cậu theo phía sau.
Thiết kế của đền thờ này có vẻ khác với nơi mà cô gái mù đã sống trong, nhưng mà cô vẫn có vẻ biết đường.
Họ di chuyển sâu hơn vào trong mê cung của những hành lang nửa sụp đổ này. Sunny cảm thấy họ đã đi xuống đủ xa để ở dưới nước rồi...dù vậy, đền thờ cổ đại chắc là vẫn giữ còn chút cấu trúc, nếu không thì nó đã hoàn toàn ngập rồi.
Nhưng mà xung quanh họ vẫn khá là bất lành.
Đó thậm chí còn không phải vì hắc ám, nước đọng đến đầu gối, và cảm giác ghê rợn của thứ gì đó đang ảnh hưởng đến tương lai. Đó là vì nơi này đã từng là nhà tù của một nữ tiên tri Ô Uế một thời gian rất, rất dài trước khi bị cắt khỏi phần còn lại của thành phố và chìm một nửa như này.
Đôi lúc, Sunny phát hiện những vết kì lạ trên bức tường rạn nứt, như thể có ai đó đã giận dữ cào cấu vào đó. Đôi lúc, có máu khô dình trên những tảng đá cũ. Cả đền thờ có vẻ kì lạ và tà ác, như một nơi đổ nát bị ám ảnh bởi thứ độc ác không thể nói nổi.
Đương nhiên, Sunny không sợ ma. Cậu đã giết đủ ma để hờ hững khi gặp chúng.
Nhưng mà, thứ cậu sợ là...
Những nữ tiên tri.
Mặc dù Sunny không muốn thừa nhận, cậu vẫn rùng mình khi nhớ đến sự tuyệt vọng lạnh lẽo của LO49, và sự kinh dị khi phải đối mặt với kẻ đã tàn sát nơi đó ở dưới biển sâu.
Cậu lúc đó đã ở bên cạnh Naeve và Bloodwave. Hôm nay, cậu ở với Nephis và Cassie.
...Mặc dù hai người họ là yếu hơn hai nhà vô địch của Nhà Đêm trên giấy tờ, Sunny bằng cách nào đó lại thấy yên tâm hơn khi ở cùng hai cô gái này.
Ba người họ đã sống sót thứ tệ hơn nhiều nữa cùng nhau.
‘Sợ hãi không sao cả.’
Cậu chắc là cậu sẽ cảm thấy tốt hơn sau khi giết một kẻ tiên tri Ô Uế kia nữa bằng chính hai tay mình.
“Chúng ta đến gần hơn rồi.”
Những lời nói của Cassie khiến họ tỉnh táo lên.
Không lâu sau đó, họ đến trước một cánh cửa khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo. Gỗ của nó ướt và mục, với những kí tự không đọc được đầy trên bề mặt hắc ám. Sunny cho rằng những kí tự này từng là một phần của thứ phong ấn ma thuật nào đó...nhưng giờ thì chúng đã bị tổn hại không còn nhận ra nổi và vô lực, hoàn toàn thiếu đi thứ lực lượng vốn có.
Trong một giây, cậu cân nhắc quay người và rời khỏi đền thờ ghê rợn này theo hướng mình vừa tiến vào.
Nhưng đương nhiên cậu sẽ không làm vậy. Nữ tiên tri Ô Uế phải chết...vì cả tương lai của Thất Sủng lẫn vĩ Effie và Jet.
Sunny hít sâu và tự hỏi liệu quyết tâm chém giết sinh vật này một phần cũng là kết quả của khả năng thao túng tương lai của nó. Liệu bà ta đã kéo về phía trước những tương lai khả thi duy nhất mà ba người họ quyết chí muốn đến trước cánh cửa cổ đại, mà không có chút chần chừ trong tâm trí?
Ý nghĩ đó khiến cậu rùng mình.
‘Đến địa ngục cả đi!’
Nghiến răng, Sunny lườm cái cửa, rồi tung ra một cú đá hủy diệt về phía nó.
Biến thành một cơn mảnh vụn gỗ mục, cánh cổng to đùng bay ra khỏi bản lề và rơi xuống cái đùng, vào bên trong nơi tăm tối của sảnh bị ngập một nửa.
Đó là khi cậu cảm thấy nó...một cái bóng to đùng nhúc nhích trong nước, cơn ngủ say của nó bị đánh vỡ bởi âm thanh cánh cửa bị phá vỡ.
Cũng có vô số những cái bóng nhỏ hơn ẩn nấp trong bóng tối của sảnh ngập nước. Và ở phía xa của căn phòng, một cái bóng đặc biệt khó nắm bắt. Một bóng ma ghê rợn mà khiến cậu nổi da gà.
Nhưng mà toàn bộ sự chú ý của Sunny bị kéo về phía sinh vật khổng lồ mà đã ngủ ngay trung tâm của đền thờ bị mất này.
“Chúng săn theo nhóm...và lùa những thứ kinh dị thật sự dưới nước sâu làm quái thú chiến tranh.”
Một trong thứ kinh dị kia, có vẻ như đã bằng cách nào đó tìm đường tiến vào nội điện của cứ điểm váy bẩn của nữ tiên tri Ô Uế này.