Ngày kế tiếp, Effie xuất hiện trên boong thuyền Phá Xích, mang theo em bé. Cô vẫn đang còn khôi phục, và nói thật thì, cô nên ở trên giường thêm vài ngày nữa...nhưng thời gian không chờ đợi ai cả.
May mắn là, Effie là một người Vượt Bậc, và sở hữu một cơ thể khỏe khoắn hơn của người phụ nữ tầm thường nào – mà nói đúng thì cũng hơn bất cứ Bậc Thầy nào khác. Cho nên, mặc dù trông cô mệt mỏi, sinh lực của cô đang trở lại với tốc độ đáng sợ.
Có lẽ cô đúng là sẽ sẵn sàng chiến đấu khi họ đến được Bờ Vực.
Phá Xích đang đi qua vực thẳm hư vô, với dải ruy băng tỏa sáng là Dòng Sông Vĩ Đại vây quanh nó như một vòng vặn vẹo. Bảy mặt trời quay quanh nó, khiến cõi trôi chảy không thể tưởng nổi kia phát sáng. Không có ngôi sao nào trong hắc ám không thể xuyên thủng của bầu trời giả tạo này, nhưng mà ánh sáng của dòng sông là đủ để thắp sáng một không gian rộng lớn của nơi hắc ám im lặng này.
Bế đứa bé vừa mới thức dậy, Effie mỉm cười.
“Nhìn nè! Đúng là ấn tượng phải không hả? Không như phòng bệnh viện nhàm chán ở NQSC. Con của mẹ ra đời phải phong cách như vậy chứ...”
Bị sợ hãi bởi tiếng gió hú và sự lạnh lẽo của hư vô, em bé mở miệng và khóc thét lên. Không lâu sau đó, giọng khóc của nó bị tiếng gió át đi. Cùng lúc, những tán lá của cây tôn nghiêm hơi ồn ào hơn một chút, như thể lo lắng cho nhân loại bé tí kia...
Sunny nhìn họ chăm chú một lúc, rồi lắc đầu.
‘Thằng bé đó...chắc là cuộc đời của nó sẽ rất độc đáo.’
Sunny ra đời cũng khá là bất thường, khi nghĩ đến việc nó xảy ra trong một đợt nhật thực vào ngày đông chí. Nhưng mà được sinh ra trong một Ác Mộng diễn ra bên trong một kim tự tháp được xây dựng bởi một daemon từ xác một Titan Báng Bổ? Dễ dàng nhìn ra ai chiến thắng.
Đương nhiên, bảy người họ phải chinh phục Ác Mộng này trước đã, để đứa con của Effie có thể có bất cứ cuộc đời gì.
Thở dài, Sunny đi đến cùng Effie.
Họ đang càng lúc càng gần đích đến của họ.
Trong vài ngày đến, không có gì nhiều xảy ra. Mọi người đều cảnh giác, lo sợ hư vô đen tối sẽ che giấu những thứ kinh dị gì đó, nhưng mà nó quả thật là hoàn toàn trống rỗng. Những thành viên của tổ đội dành thời gian rèn luyện, thiền, và chơi với em bé.
Bản thân Sunny không thấy có gì vui. Hiện tại, đứa bé kia đúng là không hề khác gì một cái bánh bao...nó chỉ biết ngủ, khóc, và bú sữa. Có ít dấu hiệu trí tuệ trong mắt nó, và nó không thật sự biểu cảm hay phản ứng với gì cả.
Nói ngắn gọn, đứa bé là xấu xí và nhàm chán.
Nhưng mà...ở với con mình có vẻ khiến Effie rất vui vẻ, nên Sunny không thể trách nó. Dù sao thì, ai cũng có khuyết điểm. Hơn nữa, mặc dù đứa bé là hơi thất vọng, nhìn mọi người phản ứng với nó đúng là khá vui.
Kai có vẻ hoàn toàn mê mệt. Cassie cho phép bản thân thể hiện mặt mềm mại, thứ mà đã giấu sau mặt nạ từ tốn lâu đến mức rất ít người thậm chí nhớ nổi nó trông như thế nào. Jet có vẻ giống như Sunny, nhưng mà cô cũng hơi hứng thú với nhân loại bé tí kia.
Nhưng mà có lẽ cô chỉ đang kiềm chế mà thôi.
Thậm chí Nephis cũng có phản ứng, cư xử bối rối, khó hiểu, và hơi hoảng sợ khi Effie buộc cô bế đứa bé. Đó là một cảnh tượng rất hiếm thấy, vậy nên rất quý giá.
...Mordret không được phép đến gần đứa bé, và đó có vẻ hợp ý hắn. Nhưng mà, hắn cũng có vẻ thú vị với toàn bộ vụ việc này. Tình thương của mẹ chắc chắn là thứ hoàn toàn xa lạ đối với hắn, kẻ mà có cả tuổi thơ được nuôi dưỡng bởi một Đế Giả nham hiểm.
Tiếc là, họ không có nhiều thời gian để chú ý đến đứa bé mới sinh. Trận chiến ở Bờ Vực sắp đến gần, và vậy nên, mọi người phải tập trung vào vụ việc ghê gớm đó.
Khoảng một tuần sau khi Effie sinh, Phá Xích quay trở lại Dòng Sông Vĩ Đại. Lần này, họ không bay trên một Mép của nó, mà trực tiếp đáp xuống giữa dòng chảy rộng lớn, dưới bầu trời xanh lam.
Bầu trời vẫn vậy, bảy mặt trời vẫn vậy, và dòng chảy vẫn vậy.
Tuy nhiên, ở thời gian sơ khai này, bản thân không khí bằng cách nào đó cảm giác khác.
Nếu như đoạn của Dòng Sông Vĩ Đại mà Sunny xuất hiện lúc đầu tiên là tương ứng với hiện tại – Thời Đại Ma Pháp Ác Mộng – thì vùng nước xa xăm này, nằm rất gần Nguồn đầy sương mù, là tương ứng với những ngày mới nhất khi mọi thứ được tạo ra...Thời Đại Thần Thánh, khi sáu vị thần chiến đấu với tàn dư của những sinh vật vực thẳm trên một thế giới mới ra đời, được giúp đỡ bởi những sinh vật mà họ đã tạo ra, cũng như bởi những daemon.
Khó để không cảm thấy một chút trầm trồ khi đơn giản ở gần những thời gian huyền bí như vậy.
Cũng khó để không cảm thấy áp lực.
Không chỉ vì Bờ Vực đang ở gần, nhưng mà cũng vì vùng này của Dòng Sông Vĩ Đại là đặc biệt hiểm trở. Chỉ có một nơi nguy hiểm hơn trong Mộ Ariel này – nơi thật xa ở phía hạ nguồn mà tương ứng với Trận Chiến Tận Thế, và là nguồn gốc của những cơn bão thời gian.
Những trận chiến giữa thần và daemon đã là đủ khủng khiếp và dữ dội để Dòng Sông Vĩ Đại mãi mãi bị những tiếng vang vọng của chúng làm cho vặn vẹo. Nhưng mà những trận chiến giữa thần và những sinh vật vực thẳm mà đã thoát khỏi lúc phong ấn Hư Vô chắc chắn là cũng đáng sợ không kém gì.
Vì vậy, bất cứ kẻ nào đến vùng nước gần Nguồn đều phải cực kì cẩn thận.
Và cũng có rủi ro gặp phải đám sinh vật Ô Uế nữa.
Không lâu sau khi họ đáp xuống, những thành viên của tổ đội tập trung ở mũi thuyền Phá Xích, nhìn về phía đường chân trời ở xa. Gương mặt họ đều nghiêm nghị.
Họ đã đảm bảo đáp xuống gần Bờ Vực, nhưng mà vẫn chưa dám đến gần nó. Không ai biết tình hình ở thành phố Ô Uế là như thế nào, có bao nhiêu sinh vật sống ở đó, và Tra Tấn đã chuẩn bị những gì cho những kẻ xâm lấn là họ.
Vì vậy, họ phải cẩn thận tiến lên và thu thập càng nhiều thông tin càng tốt – nếu họ có thể – trước khi nghĩ ra một kế hoạch tấn công đàng hoàng.
Nephis im lặng vài giây, rồi nói, giọng cô bằng phẳng: