Nơi Ánh Sao Không Tắt

Chương 2



Tiếng còi tàu hú vang một hồi dài, x.é to.ạc không gian tĩnh mịch của sân ga vào lúc nửa đêm. Đoàn tàu chuyển mình, những bánh xe sắt nặng nề nghiến lên đường ray tạo thành những âm thanh "xình xịch" đều đặn, như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ đang thức giấc. Tôi tựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn của thành phố lùi dần, lùi dần, cho đến khi chúng chỉ còn là những đốm sáng nhỏ li ti rồi tan biến hẳn vào màn đêm đặc quánh.

Toa giường nằm hạng thường bốc lên một mùi hỗn hợp khó tả: mùi chăn màn cũ kỹ, mùi mì tôm bốc khói từ buồng nhân viên và cả mùi mồ hôi của những hành khách đường dài. Đối với một tiểu thư từng sống trong căn hộ được thanh lọc không khí 24/7 như tôi, đây lẽ ra phải là một cơn ác mộng. Nhưng lạ thay, tôi lại hít hà cái bầu không khí trần trụi ấy một cách tham lam.

Ít nhất, mùi vị này là thật. Nó không giả tạo như mùi đàn hương trong phòng khách nhà họ Thẩm.

Tôi nằm ở giường tầng hai, không gian chật hẹp đến mức chỉ cần trở mình là vai sẽ chạm vào vách tàu. Tôi lấy từ trong túi xách ra chiếc điện thoại mới mua tạm bợ ở cửa hàng gần ga tàu — một chiếc điện thoại rẻ tiền với màn hình mờ nhạt. Không có thông báo nào từ bố mẹ. Không một cuộc gọi nhỡ, không một tin nhắn trách móc hay lo lắng. Sự im lặng của họ giống như một dấu chấm hết dứt khoát cho mối quan hệ huyết thống mỏng manh này. Họ có lẽ đang bận rộn nghĩ cách giải thích với họ hàng về sự biến mất của "đứa con gái ngoan hiền", hoặc có lẽ đang tận hưởng không gian yên tĩnh khi bớt đi một kẻ thừa thãi.

Sự trống rỗng lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến tôi thấy hơi ngột ngạt. Tôi leo xuống khỏi giường, định bụng đi về phía cuối toa tàu để tìm chút không khí thoáng đãng hơn ở khu vực nối giữa các toa.

Gió từ khe cửa l.ồ.ng lộng thổi vào, mang theo hơi sương lạnh buốt của vùng trung du mà đoàn tàu đang đi ngang qua. Tôi đứng đó, bám c.h.ặ.t vào thanh vịn inox, để mặc cho cơn gió thốc vào mặt, thổi tung mái tóc dài chưa kịp buộc gọn.

"Muốn nhảy xuống hay chỉ muốn hóng gió?"

Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng khàn đặc của người thiếu ngủ vang lên từ góc tối bên cạnh.

Tôi giật mình, quay sang. Trong ánh đèn vàng vọt, mờ ảo của hành lang tàu, một người đàn ông đang tựa lưng vào vách ngăn. Anh ta mặc một chiếc áo khoác gió màu xanh thẫm, cổ áo dựng cao che kín cằm. Một chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống, chỉ để lộ ra sống mũi cao thẳng và đôi môi mím lại thành một đường sắc lẹm. Trong tay anh ta là một cốc cà phê giấy tỏa khói nghi ngút.

"Tôi chỉ hóng gió thôi." Tôi đáp ngắn gọn, lấy lại vẻ lạnh lùng thường lệ.

Anh ta khẽ nhếch môi, một cái nhếch môi không rõ là mỉa mai hay cảm thông. Anh ta đẩy nhẹ chiếc mũ lên, để lộ đôi mắt sâu thẳm, đen láy như bầu trời ngoài kia. Ánh mắt đó nhìn tôi, không phải kiểu soi mói phán xét của bố tôi, mà là cái nhìn thấu thị, như thể anh ta đã quá quen với việc nhìn thấu những vết nứt trong lòng người khác.

"Con gái một mình lên chuyến tàu đi ngược lên phía Bắc vào giờ này, hoặc là đi trốn nợ, hoặc là đi trốn chạy chính mình." Anh ta nhấp một ngụm cà phê, mắt vẫn hướng về phía bóng tối ngoài cửa sổ.

"Tôi không trốn chạy." Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y vịn. "Tôi đang đi tìm."

"Tìm gì?"

"Một nơi không có tên tôi trên giấy tờ nhà, nhưng có chỗ cho tôi đứng."

Người đàn ông im lặng hồi lâu. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn rền rĩ. Anh ta lấy từ trong túi áo ra một chiếc kẹo gừng, thản nhiên bóc vỏ rồi chìa về phía tôi.

"Ăn đi. Lên vùng cao, đường xóc và không khí loãng sẽ làm cô buồn nôn đấy. Đừng để mình ngất xỉu trước khi tìm thấy cái 'chỗ đứng' đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi ngẩn người, do dự một chút rồi nhận lấy viên kẹo. Vị cay nồng của gừng lan tỏa nơi đầu lưỡi, xộc thẳng lên mũi, khiến cái lạnh trong người dường như dịu bớt.

"Cảm ơn. Anh cũng lên đó sao?" tôi hỏi, tò mò về sự hiện diện của một người có khí chất như anh trên chuyến tàu hạng xoàng này.

"Tôi về nhà." Anh ta trả lời, ánh mắt xa xăm. "Hoặc là một nơi tôi gọi là nhà."

Đoàn tàu đi vào một đoạn cua gấp, thân tàu nghiêng hẳn sang một bên. Theo bản năng, tôi mất đà ngả về phía trước. Một bàn tay to lớn, ấm áp và thô ráp nhanh ch.óng chộp lấy cánh tay tôi, giữ tôi lại một cách vững chãi. Qua lớp áo mỏng, tôi cảm nhận được sức mạnh và sự điềm tĩnh toát ra từ anh.

"Cẩn thận." Anh buông tay ngay lập tức khi tôi đã đứng vững, sự chừng mực ấy khiến tôi cảm thấy thoải mái một cách kỳ lạ. "Tôi là Trình Diệc Khiêm. Nếu cô đi hết chuyến tàu này đến ga cuối, có lẽ chúng ta sẽ còn gặp lại."

"Tôi là Thẩm Nhược Vũ."

Anh gật đầu, không nói thêm lời nào, xoay người đi về phía toa giường nằm phía trên. Bóng lưng anh cao gầy nhưng vững chãi, tan dần vào ánh sáng mờ đục của toa xe.

Tôi trở về giường của mình, vị gừng vẫn còn vương vấn nơi cổ họng. Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi ngủ một giấc không mộng mị, dù tiếng tàu chạy vẫn ầm ĩ bên tai.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mù dày đặc của vùng núi phía Bắc, đoàn tàu bắt đầu leo dốc. Cảnh tượng bên ngoài cửa sổ thay đổi hoàn toàn. Không còn là những tòa nhà chọc trời hay những con đường nhựa tấp nập, thay vào đó là những dãy núi trùng điệp, những thửa ruộng bậc thang vàng óng đang vào mùa gặt và những dòng suối nhỏ chảy róc rách qua các khe đá.

Càng gần đến đích, không khí càng trở nên loãng và lạnh hơn. Khi loa phát thanh thông báo tàu sắp vào ga Hà Bắc, tôi xách vali đứng dậy.

Ga tàu biên giới hiện ra trong một vẻ tiêu điều nhưng đầy sức sống. Những người dân tộc thiểu số trong trang phục sặc sỡ đeo gùi trên lưng, tiếng mời chào mua bán bằng những thứ tiếng mà tôi không hiểu được, mùi ngô nướng thơm lừng hòa lẫn trong hơi sương lạnh giá.

Tôi bước xuống sân ga, hít một hơi thật sâu. Cái lạnh buốt thấu xương khiến phổi tôi hơi đau, nhưng trái tim lại đập mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Từ phía xa, tôi thấy một bóng người cao lớn đang giúp một bà lão người Mông nhấc chiếc gùi nặng xuống khỏi toa tàu. Là anh ta — Trình Diệc Khiêm. Lúc này anh đã tháo chiếc mũ lưỡi trai, mái tóc hơi rối vì gió. Dưới ánh nắng ban mai, gương mặt anh bớt đi vẻ sắc lạnh ban đêm, thay vào đó là một vẻ gì đó rất đỗi bình thản và nhân hậu.

Như cảm nhận được ánh nhìn của tôi, anh quay đầu lại. Giữa đám đông hỗn loạn và ồn vã, anh khẽ gật đầu chào tôi một lần nữa. Rồi anh quay lưng, bước lên một chiếc xe jeep cũ kỹ bám đầy bùn đất, phóng thẳng về phía những con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn sâu vào trong núi.

Tôi nhìn theo làn khói bụi từ chiếc xe của anh, rồi nhìn xuống tờ giấy ghi địa chỉ trường đại học mình đã đăng ký. Nó nằm ở một bản làng cách ga tàu thêm bốn tiếng đi xe khách nữa.

Cuộc hành trình của tôi thực sự chỉ mới bắt đầu. Tôi không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì ở phía trước, nhưng khi chạm vào mặt dây chuyền bằng đá nhỏ xíu mà bà ngoại để lại, tôi thầm nhủ:

Nhược Vũ, mày đã ra khỏi nhà rồi. Đừng bao giờ quay đầu lại.