Chiếc xe khách liên tỉnh đời cũ gầm rú như một con thú già nua, khó nhọc bò trườn trên con đường độc đạo uốn lượn quanh những sườn núi dốc đứng. Một bên là vách đá dựng đứng với những bụi cây dại xám xịt, một bên là vực sâu hun hút, nơi mây trắng lờ lững trôi như những dải lụa bị bỏ quên.
Tôi ngồi ở hàng ghế cuối, đầu va đập liên hồi vào thành xe mỗi khi bánh xe vấp phải những hố bùn hay đá hộc. Mùi dầu máy khét lẹt quyện với mùi gia súc mà người dân địa phương mang theo khiến dạ dày tôi nhào lộn. Đây là cái giá của sự tự do mà tôi hằng khao khát – một thực tại trần trụi, đầy xóc nảy và không có lấy một chút bóng dáng của sự tiện nghi.
Bốn tiếng đồng hồ trôi qua dài tựa thiên niên kỷ. Khi chiếc xe dừng lại ở một ngã ba lộng gió, gã lơ xe quát to bằng một chất giọng đặc sệt địa phương:
"Đại học Biên phòng cơ sở II! Ai xuống thì nhanh chân!"
Tôi lảo đảo xách vali xuống xe. Đập vào mắt tôi không phải là những cổng chào uy nghi hay những tòa nhà cao tầng hiện đại như những ngôi trường ở thành phố. Trước mặt tôi là một dãy nhà ba tầng sơn vàng đã tróc lở, nằm lọt thỏm giữa thung lũng, bao quanh bởi những rừng tống quán sủi bạt ngàn. Gió ở đây mang theo vị đắng của lá rừng và hơi ẩm của đất đỏ.
Cái lạnh vùng cao vào buổi hoàng hôn bắt đầu len lỏi qua lớp áo khoác mỏng. Tôi cảm thấy đầu mình nặng trĩu, từng nhịp mạch ở thái dương đập liên hồi. Có lẽ viên kẹo gừng của Trình Diệc Khiêm chỉ đủ sức giúp tôi vượt qua chuyến tàu, còn con đường đèo này đã vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng của một đứa con gái vốn chỉ quen với máy điều hòa và nước tinh khiết đóng chai.
Khu nội trú của trường là một dãy nhà cấp bốn cũ kỹ. Căn phòng tôi được phân rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, kê bốn chiếc giường sắt rỉ sét. Ba người bạn cùng phòng – những cô gái đến từ các tỉnh miền núi phía Bắc – nhìn tôi với ánh mắt tò mò. Họ có làn da rám nắng, đôi bàn tay thô ráp và nụ cười chất phác.
"Cậu từ thành phố lên à? Trông cậu trắng trẻo quá, chắc không quen khổ đâu," một cô gái tên Bạch Vân vừa nói vừa chìa cho tôi một bát nước gừng nóng.
Tôi gượng cười, định đáp lời nhưng cổ họng đau rát không phát ra tiếng. Đêm đó, cơn sốt ập đến như một trận cuồng phong. Tôi nằm trên chiếc giường sắt cứng nhắc, đắp lên mình hai lớp chăn bông nặng trịch mà vẫn thấy run cầm cập. Trong cơn mê sảng, tôi thấy mình đang đứng giữa năm căn hộ của bố mẹ. Tôi chạy từ phòng này sang phòng khác, nhưng tất cả các cánh cửa đều khóa c.h.ặ.t. Tôi gào thét, nhưng bố mẹ chỉ đứng ngoài cửa kính, lạnh lùng nhìn tôi như nhìn một kẻ lạ mặt đang làm phiền cuộc sống thượng lưu của họ.
"Nóng quá... lạnh quá..." tôi thầm thì, mồ hôi vã ra ướt đẫm mái tóc.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc vào phòng, Bạch Vân hốt hoảng lay tôi dậy: "Nhược Vũ! Cậu tỉnh lại đi! Người cậu nóng như hòn than thế này!"
Tôi được hai người bạn dìu đi qua con đường mòn đầy bùn đất để đến trạm y tế gần nhất. Đầu óc tôi quay cuồng, cảnh vật trước mắt nhòe đi, chỉ còn lại một màu xanh sẫm của rừng núi và màu đỏ quạch của đất bazan.
Trạm y tế là một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm trên một mỏm đồi, khói bếp từ nhà dân xung quanh lảng bảng bao phủ khiến nó trông như một bức tranh thủy mặc buồn bã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bác sĩ Trình ơi! Có sinh viên mới bị sốt nặng lắm!" Tiếng Bạch Vân gọi lớn.
Tôi được đặt nằm xuống một chiếc giường tre ọp ẹp. Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy tiếng bước chân đều đặn, rồi một bàn tay mát lạnh đặt lên trán tôi. Cảm giác ấy quen thuộc đến lạ kỳ, giống như sự vững chãi mà tôi đã cảm nhận được trên chuyến tàu đêm ấy.
Tôi cố gắng mở mắt. Qua màn sương mờ của cơn sốt, gương mặt của người đàn ông dần hiện rõ. Không còn chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất tầm nhìn, Trình Diệc Khiêm trong bộ blouse trắng toát lên một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Anh đang kẹp nhiệt độ cho tôi, đôi lông mày hơi nhíu lại khi nhìn vào con số hiển thị.
"39 độ 5. Sốc nhiệt và không thích nghi được với áp suất vùng cao," giọng anh trầm thấp, điềm đạm như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu.
Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt hai người chạm nhau. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt sâu thẳm ấy, nhưng rất nhanh sau đó, anh trở lại với vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng.
"Thẩm Nhược Vũ? Cô đến sớm hơn tôi tưởng."
Tôi mấp máy môi: "Tôi... tôi đã bảo... tôi sẽ tìm được chỗ đứng mà."
Diệc Khiêm khẽ thở dài, anh quay đi chuẩn bị ống tiêm. "Chỗ đứng của cô hiện tại là ở trên giường bệnh này. Đừng nói nữa, tiết kiệm sức lực đi."
Mũi kim đ.â.m vào da thịt khiến tôi khẽ rùng mình, nhưng ngay sau đó, một cảm giác dịu nhẹ lan tỏa khắp cơ thể. Diệc Khiêm ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh giường, tay lật giở cuốn sổ bệnh án nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn liếc qua bình nước biển đang chảy chậm rãi.
"Ở đây không có thang máy, không có nhà hàng Pháp, cũng không có ai cung phụng cô đâu," anh nói, giọng không mang tính mỉa mai mà như một lời cảnh báo chân thành. "Lựa chọn này của cô, hoặc là sự dũng cảm nhất, hoặc là sự ngu ngốc nhất mà tôi từng thấy."
Tôi nhìn lên trần nhà bằng gỗ, nơi có những vết ố vì nước mưa, cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.
"Ít nhất..." tôi thầm thì, đôi mắt bắt đầu trĩu nặng vì tác dụng của t.h.u.ố.c. "Ở đây... không ai hỏi tôi... căn phòng nào là của tôi cả. Vì cả vùng trời này... đều rộng mở."
Trình Diệc Khiêm dừng b.út. Anh nhìn cô gái mảnh mai, xanh xao đang chìm vào giấc ngủ sâu, đôi môi anh khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Anh đứng dậy, chỉnh lại góc chăn cho cô, rồi bước ra phía cửa sổ, nhìn về phía những đỉnh núi đang bị mây mù nuốt chửng.
Nơi biên cương này, gió vẫn thổi không ngừng, mang theo những định mệnh mới bắt đầu chồng chéo lên nhau.