Nơi Đây Là Nhà

Chương 3



Ngô Lão triều phụng ngồi sau quầy, trước mặt đặt một ấm t.ử sa, vòi ấm còn đang bốc hơi nóng.

 

Ta mở bọc đồ, bày từng món lên quầy.

 

Ông đeo kính lên, cẩn thận xem hết một lượt, rồi tháo xuống lau lau, lại xem thêm lượt nữa.

 

“Cô nương, mấy món này…”

 

“Ngài cứ nói thẳng.”

 

“Không có món nào là thật cả. Trân châu Nam Hải là ngọc trai trai sông nhuộm màu, ngọc mỡ dê là đá trắng ngâm dầu, san hô đỏ là cành cây nhuộm sắc. Cái hộp trang điểm gỗ t.ử đàn kia dùng loại tạp mộc kém nhất, chỉ quét một lớp sơn tím bên ngoài. Còn tấm gấm Thục kia…”

 

“Cũng là giả?”

 

“Gấm Thục thì đúng là thật, nhưng là hàng cũ từ mấy năm trước, đã bị mọt c.ắ.n rồi. Nhìn từ xa còn được, vừa giặt là rã ngay.”

 

Ta chẳng thấy bất ngờ chút nào.

 

Đích mẫu chịu chuẩn bị của hồi môn cho ta đã là nể mặt Hoắc Chinh Bắc lắm rồi, còn trông mong bà ta cho đồ thật sao?

 

“Ngô gia gia, mấy thứ này cầm được bao nhiêu bạc?”

 

Ông giơ ba ngón tay.

 

“Ba trăm lượng?”

 

“Ba mươi lượng.”

 

Ta gom đồ cùng danh sách lại, tạ ơn rồi bước ra khỏi hiệu cầm đồ.

 

Bên ngoài nắng rất gắt, soi đến đau mắt.

 

Đông thị đang lúc náo nhiệt nhất, người bán tò he gõ đồng la leng keng, quán bán hoành thánh mở nắp nồi, hơi trắng bốc lên nghi ngút, mùi thịt thơm ngào ngạt.

 

Có người gánh hai l.ồ.ng gà đi qua, gà trong l.ồ.ng cục tác không ngừng.

 

Ta ngồi ở quán hoành thánh nửa canh giờ, ăn liền hai bát hoành thánh nhân thịt heo rau tể, lau miệng xong liền đưa ra một quyết định.

 

06

 

Ta viết cho Hoắc Chinh Bắc một phong thư.

 

Giấy Tuyên là ta thuận tay lấy từ tộc học, giấy Tiết Đào quá đắt, ta không mua nổi. Loại giấy này là giấy biên dùng để luyện chữ, màu hơi vàng, mặt giấy còn in vết rơm cỏ.

 

Ta viết đi viết lại mấy bản.

 

Bản đầu tiên viết:

 

“Hoắc tướng quân, sau khi thành thân ta nhất định không gây phiền phức cho ngài. Ngài giữ biên cương của ngài, ta sống cuộc sống của ta.”

 

Quá giống oán phụ.

 

Xé bỏ.

 

Bản thứ hai viết:

 

“Hoắc tướng quân, đa tạ ngài cứu ta khỏi hố lửa. Đại ân đại đức, kiếp sau ta sẽ báo đáp. Nếu ngài không chê bỏ, ta nguyện cùng ngài…”

 

Quá giống thoại trong thoại bản.

 

Trước kia mỗi lần Trần Cẩm Tú xem xong đều ném ở hoa sảnh, ta lén nhặt về đọc vài cuốn. Các tiểu thư trong sách đều nói kiểu này, mềm mại nũng nịu.

 

Xé bỏ.

 

Mảnh giấy vụn rơi đầy mặt bàn như một đống tuyết nhỏ. Ta lại gom chúng lại, vo thành một cục nhét vào ngăn kéo.

 

Bản thứ ba viết:

 

“Hoắc tướng quân, nghe nói biên quan khổ hàn, ta có mang theo chút ngân phiếu phòng thân. Nếu quân lương của ngài không đủ, có thể hỏi mượn ta.”

 

Quá giống kẻ cho vay nặng lãi, hắn hẳn sẽ cho rằng ta đang châm chọc mình.

 

Xé bỏ.

 

Bản thứ tư chỉ viết một dòng.

 

“Của hồi môn là giả, ta là thật. Hoắc tướng quân, ngài tạm chấp nhận vậy.”

 

Nghĩ nghĩ, ta lại gạch bỏ câu “ngài tạm chấp nhận vậy”, sửa thành “ta không chiếm tiện nghi của ngài”.

 

Mấy chữ bị gạch kia, ta dùng mực tô kín mít, rồi nghĩ thêm, bèn viết tiếp một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Bổng lộc của ngài có thể nộp ít đi một chút, hai phần là được.”

 

Viết xong, ta nhìn tờ giấy rất lâu, rồi dùng hồ bột gạo mà Vương ma ma trong bếp cho để dán kín phong thư.

 

Sau khi gửi thư đi, ta hối hận suốt bảy ngày.

 

Hai ngày đầu nghĩ, lỡ hắn cho rằng ta tham chút bổng lộc ít ỏi của hắn thì sao.

 

Hai ngày giữa nghĩ, lỡ hắn hiểu lầm ta là kiểu nữ nhân keo kiệt tính toán thì sao.

 

Ba ngày cuối nghĩ, lỡ hắn cầm thư đi tìm phụ thân từ hôn thì sao, vậy hơn một tháng vui vẻ của ta coi như uổng phí hết.

 

Chín mươi bốn lượng tám tiền tiền riêng của ta cũng khâu vô ích, áo bông cũng mang theo vô ích.

 

Đêm ngày thứ bảy, ta trằn trọc không ngủ được, bò dậy mò mẫm đếm ngân phiếu.

 

Chín mươi bốn lượng tám tiền, vị trí từng tờ ta đều nhớ rõ. Tờ mười lượng để dưới cùng, tờ một lượng để trên cùng, ở giữa là tờ năm lượng.

 

Ta dùng tay sờ lớp lót áo bông, từng tờ từng tờ đếm qua.

 

Đang đếm, cửa sổ bỗng bị gõ ba tiếng.

 

Cộc. Cộc. Cộc.

 

Ta sợ đến suýt nhét ngân phiếu vào miệng.

 

Mở cửa sổ ra, bên ngoài là một hắc giáp vệ binh. Dưới ánh trăng, nửa khuôn mặt hắn sáng, nửa còn lại chìm trong tối, trên giáp còn đọng sương.

 

Trong tay hắn cầm một phong thư.

 

“Thư hồi đáp của Hoắc tướng quân gửi Lục cô nương.”

 

Ta nhận lấy, tay đóng cửa sổ run run, cài then hai lần mới xong.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Trở lại bên bàn, dưới ngọn đèn dầu sắp cạn khô, ta mở thư ra.

 

Trên giấy chỉ có đúng một chữ.

 

“Được.”

 

Chữ viết rất lớn, nét b.út rất mạnh, ngang không ngay, dọc không thẳng. Nét ngang đầu tiên còn lệch, đầu b.út nặng mà cuối b.út nhẹ. Chữ “khẩu” ở giữa viết đặc biệt dùng sức, vuông vức cứng cáp, mực còn thấm sang tận mặt sau tờ giấy.

 

Lúc thu b.út còn dây ra một vệt mực, loang dần từ nét cuối cùng.

 

Của hồi môn là giả — được.

 

Người là thật — được.

 

Bổng lộc nộp hai phần — cũng được.

 

Ta ngồi nhìn chữ ấy suốt nửa đêm.

 

Đèn dầu cháy cạn, trong phòng tối xuống, chỉ còn ánh sáng lờ mờ trước bình minh lọt qua cửa sổ giấy.

 

Ta áp lá thư lên n.g.ự.c.

 

Rồi lại cảm thấy như vậy quá ngốc, vội nhét nó vào lớp lót áo bông.

 

Để chung với ngân phiếu, để chung với tập thơ.

 

Ngân phiếu nằm dưới cùng, thơ ở giữa, thư ở trên cùng.

 

Ba món chồng lên nhau, khiến lớp lót áo bông nổi lên một cục nhỏ, áp sát bên sườn ta.

 

Ta cách lớp vải bông nhẹ nhàng sờ lên chỗ nhô ấy.

 

Đây là toàn bộ gia sản của ta.

 

07

 

Ngày mười sáu tháng tám.

 

Hôm thành thân, trời còn chưa sáng hẳn, ta đã bị người ta đào khỏi ổ chăn.

 

Ma ma chải đầu là do đích mẫu mời từ bên ngoài tới, tay cực nặng. Bà ta b.úi cho ta một kiểu mẫu đơn kế cao ngất, từng sợi tóc đều bị kéo căng đến đau nhức.

 

Ta cảm thấy khóe mắt mình cũng bị kéo xếch lên, lông mày cũng dựng cả lên. Nhìn vào gương đồng, chỉ thấy mặt mình bị phấn son bôi trát thành một cái bánh bao trắng.

 

Phấn là chì phấn, trắng đến tái xanh. Má hồng chọn loại đỏ nhất, chấm lên gò má. Môi cũng tô son đỏ thẫm, đỏ như vừa ăn thịt người xong.