Trần Cẩm Tú đứng bên cạnh, trong tay bưng một bát chè táo đỏ hạt sen. Hôm nay nàng mặc váy áo màu vàng ngỗng, dùng thứ lụa mới của năm nay, nhẹ mà mềm, lúc đi lại tựa như một vệt sáng đang lưu động.
“Muội muội, ăn một chút đi, hôm nay còn bận lắm, đừng để đói.”
Ta nhận lấy, uống một ngụm, đầu lưỡi chạm phải vật cứng.
Nhổ ra xem thử, là một quả táo đỏ chưa bỏ hạt.
Hạt táo nhọn hoắt, hai đầu sắc bén, dưới ánh nến trông như một món ám khí nho nhỏ.
“Tỷ tỷ, táo chưa bỏ hạt.”
“Hả?” Nàng ghé lại nhìn một cái rồi vỗ trán.
“Ôi chao, là tỷ sơ suất rồi. Người trong bếp đúng là, đã dặn đi dặn lại mà vẫn bỏ sót.”
Lúc nói, mắt nàng cong cong, khóe môi nhếch lên, giọng đầy vẻ áy náy.
Ta đặt hạt táo lên bàn rồi tiếp tục ăn chè.
Ăn đến cuối bát, dưới đáy còn đọng chín cái hạt táo.
Ta nhặt từng cái ra, xếp thành một hàng trên bàn, đầu nhọn chĩa ra ngoài, như chín mũi tên nhỏ.
Nụ cười của Trần Cẩm Tú cứng lại trong thoáng chốc. Nàng quay đầu nói với ma ma chải đầu:
“Ma ma, tóc mai của muội muội hơi rối rồi, chỉnh lại thêm chút đi.”
Bàn tay ma ma càng mạnh hơn.
Răng lược mắc vào da đầu, cào từng cái từng cái. Ta nghiến răng, không lên tiếng.
Qua gương đồng, ta nhìn thấy bóng Trần Cẩm Tú. Nàng đứng ngay phía sau ta, tay vẫn cầm chiếc bát không.
Gương đồng ngả màu vàng đục, soi gương mặt nàng cũng vàng úa theo.
Ta nghĩ trong lòng:
Trần Cẩm Tú, đây là lần cuối cùng ngươi nhìn thấy gương mặt này.
Ta nhai đi nhai lại ý nghĩ ấy trong lòng, nhai ra được một chút vị ngọt.
Vị ngọt của việc thoát khỏi nơi c.h.ế.t ch.óc.
08
Lúc kiệu hoa ra khỏi cổng thành, ta vén khăn đỏ lên một khe nhỏ.
Cổng lớn Trần gia đã đóng lại. Đôi sư t.ử đá trước cửa há to miệng, con bên trái bị sứt mất một góc tai, không biết là bị sét đ.á.n.h năm nào.
Rồi ta nhìn thấy hắn.
Một thân ảnh huyền y cưỡi ngựa, ở cách kiệu không xa.
Nắng thu nghiêng chiếu, khiến chiến bào đen ánh lên một tầng bạc tối mờ.
Dường như hắn cảm nhận được ánh mắt ta, bèn quay đầu nhìn sang kiệu hoa một cái.
Ta vội vàng buông khăn đỏ xuống, âm thầm mắng bản thân không có tiền đồ.
Kiệu lắc lư suốt cả ngày trời.
Trạch viện Trần gia, phố xá, tường thành… dần dần lùi lại thành những cái bóng xám mơ hồ.
Trong kiệu, ban đầu ta còn ngồi, sau đó dựa, rồi nghiêng người, cuối cùng thì nằm thẳng luôn.
Phượng quan trên đầu đè cổ ta đến sắp gãy, ta tháo nó xuống ôm trong lòng.
Bên ngoài, giọng bà mối the thé vang lên:
“Tân nương t.ử! Ngồi cho đàng hoàng! Ngồi ngay ngắn chút! Không ra thể thống gì cả!”
Ta hét ngược lại:
“Tân nương t.ử cũng là người!”
Bà mối im luôn.
Đến lúc dừng chân ở dịch trạm nghỉ ngơi thì trời đã tối.
Ta ngồi xổm dưới đất, buộc c.h.ặ.t lại cái áo bông cũ mặc bên trong hỉ phục.
Cửa kẽo kẹt mở ra.
Hoắc Chinh Bắc đứng ở cửa, nhìn tư thế của ta, trầm mặc một thoáng.
“Nàng đang làm gì vậy?”
“À thì… ta vận động gân cốt chút thôi.”
Ta mặt không đổi sắc đứng dậy, tiện tay kéo lại vạt áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn liếc nhìn phần eo phồng lên của ta, không truy hỏi, chỉ nói:
“Ngày mai sẽ đổi sang xe ngựa vào Mạc Bắc, đường xóc lắm, nàng…”
“Ta chịu được.”
“Không phải bảo nàng nhịn. Nếu kiệu xóc quá, có thể cưỡi ngựa.”
“Ta không biết cưỡi ngựa.”
“Ta dạy nàng.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Trên hành lang dịch trạm treo hai chiếc đèn l.ồ.ng, ánh sáng vàng mờ khiến gương mặt cứng rắn của hắn dịu đi đôi chút.
Hắn vẫn chẳng có biểu cảm gì, nhưng trong mắt phản chiếu ánh lửa lay động, sáng rõ vô cùng.
“Chàng dạy ta? Chàng không bận sao?”
“Có bận.”
“Vậy chàng…”
“Thời gian dạy nàng cưỡi ngựa vẫn có.”
Nói xong, hắn xoay người rời đi. Tà huyền y khẽ lướt qua, chìm vào bóng tối dưới hành lang.
Ta đứng yên tại chỗ, ôm cái áo bông cũ của mình, bỗng cảm thấy vành tai hơi nóng lên.
Chắc chắn là do đèn l.ồ.ng hun nóng thôi.
09
Từ kinh thành đến Mạc Bắc, ngày đầu tiên ta còn bị nhốt trong kiệu hoa. Đến ngày thứ tư, đoàn người đi qua một đoạn đường núi, vừa mới có mưa, mặt đường bị nước xói thành từng rãnh sâu. Bánh xe ngựa mắc vào một cái rãnh, kêu “rắc” một tiếng, trục xe lệch hẳn đi.
Ngày thứ năm, ta bắt đầu học cưỡi ngựa.
Hoắc Chinh Bắc nói được làm được.
Hắn chọn cho ta một con ngựa táo đỏ tính tình hiền lành, trên yên còn lót một lớp đệm dày. Hắn dắt ngựa đi từng bước một, còn ta ngồi trên lưng ngựa, tầm mắt bỗng rộng mở hẳn ra, nhưng vẫn chỉ dám sống c.h.ế.t nắm c.h.ặ.t dây cương.
“Thả lỏng đi.” Giọng hắn vọng lên từ phía dưới.
“Không thả lỏng nổi.” Ta lắc đầu, tay lại siết dây cương thêm một vòng.
“Nàng sợ ngựa à?”
“Không sợ ngựa.”
“Vậy sợ cái gì?”
Ta nhích nhích trên lưng ngựa, váy bị mắc vào bàn đạp, có chút chật vật.
“Ta sợ ngã xuống nhìn xấu lắm.”
Hắn im lặng một lúc. Ta còn tưởng hắn sẽ nói mấy lời vô nghĩa kiểu “có ta ở đây” hay “không ngã được đâu”, giống như lúc nhỏ ma ma dỗ dành ta vậy.
Nhưng hắn không nói.
Hắn bảo:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Con ngựa này tên Tiểu Hồng, tính rất hiền, chưa từng làm ai ngã. Chỉ cần nàng đừng đá vào bụng nó thì nó sẽ không hoảng. Đừng kéo mạnh dây cương bên trái thì nó cũng không rẽ phải. Hai mươi dặm phía trước đều là quan đạo bằng phẳng, không có hố rãnh, cho dù thật sự ngã xuống…”
Hắn hơi ngừng lại, như đang cân nhắc từ ngữ.
“Bên dưới là đường đất, quần áo nàng dày, ngã cũng không đau.”
Ta ngẩn người, cúi đầu nhìn hắn. Hắn đang ngẩng mặt lên, ánh mặt trời rơi vào mắt hắn, sáng đến ch.ói mắt.
“Còn nữa, dây cương đang ở trong tay ta.”
Câu nói ấy kỳ lạ thay lại khiến sống lưng căng cứng của ta thả lỏng đi đôi chút. Ta thử nới lỏng lực trong tay.
“Hoắc Chinh Bắc, trước đây chàng từng dẫn tân binh à?”
“Từng.”
“Cũng kiên nhẫn như vậy?”
Hắn nghĩ ngợi một chút.
“Tân binh không sợ ngã.”
“Ừm cũng đúng.”
10
Ngày thứ mười hai, chúng ta tiến vào địa giới Mạc Bắc.