Nơi Đây Là Nhà

Chương 5



Cây cối càng lúc càng ít, đất đai càng lúc càng hoang vu. Hai bên quan đạo dần từ ruộng đồng biến thành thảo nguyên, từ thảo nguyên biến thành hoang mạc. Không khí cũng ngày càng khô, môi bắt đầu nứt nẻ. Ta l.i.ế.m thử, nếm được cả vị m.á.u tanh.

 

Hoắc Chinh Bắc cưỡi ngựa đi phía trước. Mấy ngày nay hắn rất ít nói, nhưng mỗi sáng trước lúc lên đường đều kiểm tra lại dây đai bụng của Tiểu Hồng một lượt. Đến dịch trạm, hắn còn bảo dịch thừa đ.á.n.h một thùng nước ấm, tự tay lau chân cho Tiểu Hồng.

 

Hắn cúi đầu khom lưng, cầm khăn lau từ móng ngựa đến đầu gối, lau từng tấc từng tấc một. Tư thế ấy chẳng giống một vị tướng quân chút nào, mà giống một gã giữ ngựa hơn.

 

Ta hỏi hắn sao không để mã phu làm.

 

“Con ngựa này theo ta năm năm rồi, ta không yên tâm để người khác chạm vào nó.”

 

Sau này Trương thúc kể cho ta biết, Tiểu Hồng là do chính tay Hoắc Chinh Bắc đỡ đẻ.

 

Con ngựa mẹ sinh nó khó, Hoắc Chinh Bắc ngồi trong chuồng ngựa suốt một đêm. Đến lúc trời gần sáng, hắn tự tay kéo ngựa con ra khỏi bụng ngựa mẹ.

 

Từ đó về sau, Tiểu Hồng chỉ nhận một mình hắn.

 

Người khác cưỡi nó sẽ đá vó, chỉ có Hoắc Chinh Bắc cưỡi thì nó ngoan như một con ch.ó lớn.

 

“Vậy tại sao lại cho ta cưỡi?” Ta hỏi Trương thúc.

 

Trương thúc liếc nhìn ta, môi mấp máy, cuối cùng chỉ nói:

 

“Tâm tư của tướng quân, lão già này không dám đoán bừa.”

 

Chiều tối, đoàn người dừng chân nghỉ trên một sườn dốc cao. Đồng bằng phía dưới là một bãi cỏ khô rộng lớn, gió thổi qua, sóng cỏ dâng lên từng lớp từng lớp.

 

Phía chân trời bắt đầu xuất hiện ráng chiều. Mây bị thiêu thành một biển lửa, ánh sáng đổ xuống đồng cỏ khô, nhuộm cỏ vàng thành màu đỏ kim.

 

“Kinh thành không nhìn thấy bầu trời như vậy đâu nhỉ?”

 

Không biết từ lúc nào Hoắc Chinh Bắc đã đứng bên cạnh ta. Hắn nhìn ráng chiều nơi xa, chiến bào đen bị gió thổi phồng lên, ánh phản quang của giáp sắt hòa cùng màu trời chiều.

 

“Không thấy được. Ráng chiều ở kinh thành nhạt lắm, còn ở đây… như đang cháy vậy.”

 

“Hồi nhỏ mẹ ta từng dẫn ta đến Mạc Bắc. Bà cũng là người kinh thành, lần đầu nhìn thấy ráng chiều nơi này, bà đứng nhìn suốt một canh giờ. Sau đó bà nói với cha ta, rằng bà nguyện ý ở lại đây, vì bầu trời nơi này lớn hơn kinh thành.”

 

Đây là lần đầu tiên ta nghe hắn nhắc đến mẹ mình.

 

“Mẹ chàng… mất như thế nào?”

 

“Bệnh.”

 

“Năm cha ta t.ử trận, ngày tin tức truyền về, tối hôm đó bà bắt đầu ho ra m.á.u. Đại phu nói… là tâm bệnh.”

 

Hắn nói ba chữ ấy rất khẽ, như sợ sẽ làm chúng vỡ tan.

 

Ta nhìn hắn đứng lặng trong ánh chiều tà, bỗng cảm thấy người này giống ta.

 

Đều mất mẹ từ rất nhỏ. Đều cất giấu một chuyện trong lòng suốt bao năm. Đều không quá biết cách kể những chuyện ấy cho người khác nghe.

 

“Hoắc Chinh Bắc, mẹ chàng có để lại gì cho chàng không?”

 

“Một đôi hạt táo.”

 

“Hạt táo?”

 

“Bà trồng hai cây táo trong sân, nói cây táo sống rất lâu, lâu hơn cả bà. Mỗi năm táo chín, bà đều chọn những quả to nhất đỏ nhất, phơi khô trên bậu cửa sổ, giữ lại hạt, nói sau này để cho con dâu ta trồng.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta hé miệng, tim đột nhiên đập rất to, to đến mức ta nghi Tiểu Hồng cũng nghe thấy. Tiểu Hồng phì mũi một tiếng, vẫy đuôi rồi tiếp tục cúi đầu ăn cỏ.

 

Qua rất lâu, ta mới nghe thấy chính mình nói:

 

“Vậy chàng có thể trồng rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn quay đầu nhìn ta. Ánh chiều tà rơi trên mặt hắn, đôi mắt hắn đen như bầu trời đêm ở Mạc Bắc.

 

“Được.” Hắn nói.

 

Hai chúng ta cứ thế đứng đó, mỗi người một bên, giữa là khoảng cách của một con ngựa táo đỏ.

 

Mây lửa nơi chân trời đỏ đến cực điểm rồi dần chuyển sang tím sẫm, sau đó thành xám đen. Ngôi sao đầu tiên xuất hiện, rất sáng. Rồi ngôi thứ hai, thứ ba… càng lúc càng nhiều, cuối cùng phủ kín cả bầu trời.

 

Gió Mạc Bắc rất lớn, thổi đến mức người ta đứng không vững, nhưng ta không thấy lạnh.

 

Áo bông của ta rất dày.

 

11

 

Chiều tối ngày thứ mười ba, chúng ta đến thành Ninh Bình.

 

Gió rất lớn, thổi đến mức người ta không mở nổi mắt. Ta dùng tay áo che gió, nheo mắt nhìn ra xa. Tường thành được đắp bằng đất vàng nện c.h.ặ.t, dưới chân tường chất đầy cát bụi cao ngang nửa người — là cát vàng tích tụ qua bao năm gió cát, vùi lấp cả một đoạn nền thành.

 

Trên cổng thành viết ba chữ:

 

【Ninh Bình Thành】.

 

Mực đã nhạt màu, nhưng nét b.út vẫn còn đó, mỗi nét đều như khắc sâu vào gỗ.

 

Sau này ta mới biết, ba chữ ấy là do Hoắc Chinh Bắc viết.

 

Chữ hắn viết không đẹp, nhưng mỗi chữ đều như dùng hết sức lực.

 

Trương thúc kể, lúc hắn viết ba chữ này vừa mới đ.á.n.h xong một trận lớn, c.h.ế.t rất nhiều huynh đệ. Hắn đứng dưới cổng thành, bưng bát mực, dùng cây b.út lông to buộc cờ mà viết. Viết xong, hắn ngồi dưới cổng thành suốt nửa đêm, chẳng ai dám đến gọi.

 

Trước cổng thành xếp hàng dài người vào thành.

 

Người bán hàng rong gánh đôi quang gánh, bên trong là muối và trà.

 

Mục dân lùa dê, đàn dê chen chúc kêu be be, phân dê lăn đầy đất.

 

Nông dân đẩy xe cút kít, trên xe ngồi một bé gái thắt hai b.í.m tóc sừng dê, đôi chân nhỏ lắc qua lắc lại.

 

Bọn lính canh kiểm tra từng người một, cực kỳ cẩn thận.

 

“Bao nhiêu cân muối? Đóng thuế chưa?”

 

“Được rồi được rồi, qua đi. Người tiếp theo! Trên xe chở gì?”

 

Vừa nhìn thấy Hoắc Chinh Bắc, đám lính đồng loạt đứng nghiêm, tay phải đ.ấ.m lên n.g.ự.c, giáp sắt phát ra tiếng trầm đục chỉnh tề.

 

“Tướng quân!”

 

Hoắc Chinh Bắc gật đầu.

 

Một tên lính trẻ nhìn thấy ta thì sững người trong chớp mắt, rồi mặt hắn đỏ bừng, đỏ từ cổ lên tận mang tai. Hắn ưỡn n.g.ự.c, dùng giọng to nhất hét lên:

 

“Phu nhân!”

 

Những người khác cũng đồng thanh:

 

“Phu nhân!”

 

Âm thanh vang vọng ong ong trong cổng thành.

 

Ta bị gọi đến ngẩn người, quay sang nhìn Hoắc Chinh Bắc. Mặt hắn vẫn chẳng có biểu cảm gì, nhưng ta để ý thấy ch.óp tai hắn hơi đỏ.

 

Gió Mạc Bắc lớn như vậy, thổi đỏ tai cũng là chuyện bình thường thôi.