12
Trạch viện của Hoắc Chinh Bắc nằm ở phía bắc thành, sát chân tường thành.
Một căn nhà ba tiến, gạch xanh ngói xám.
Ở kinh thành, kiểu nhà này chỉ tính là tiểu hộ bình thường, nhưng ở Ninh Bình Thành đã là căn nhà tươm tất nhất rồi.
Trước cửa có hai cây táo, cao vượt cả tường viện. Thân cây to đến mức một mình ta ôm không xuể, vỏ cây nứt nẻ, sờ lên ráp ráp, từng đường vân dọc hằn sâu.
Cành cây trĩu đầy táo đỏ, gió vừa thổi, táo va vào nhau tạo thành tiếng xào xạc.
“Đây là hai cây táo mẹ chàng trồng sao?”
“Ừm.”
Hắn đẩy cửa, cửa kêu kẽo kẹt một tiếng.
Nên tra dầu rồi.
“Chính phòng nàng ở, ta ở Tây Sương.”
Hoắc Chinh Bắc đặt hành lý bên cạnh giếng.
Ta quay người lại, ngẩng đầu nhìn hắn:
“Chúng ta không ở cùng nhau à?”
Hắn hơi khựng lại. Ánh chiều tà vừa khéo phủ lên mặt hắn, ở ranh giới sáng tối, thần sắc có chút mơ hồ.
“Nàng đồng ý?”
Ta nghiêm túc nghĩ ngợi.
Đáp án của câu hỏi này thật ra đã có từ lúc ta ngồi đếm tiền trong hậu viện Trần gia rồi.
Lúc nhận được chữ “Được” kia thì càng chắc chắn hơn.
Trên suốt mười ba ngày đường, ta cũng đã cân nhắc đi cân nhắc lại rất nhiều lần.
“Chỉ là bây giờ… vẫn chưa đồng ý.”
Ta nói.
Hắn gật đầu, chẳng hề tỏ ra không vui.
“Được. Nhà bếp ở góc tây nam, trên bếp có nước nóng. Thiếu gì thì mai mua thêm.”
Nói xong, hắn xoay người đi về phía cánh cửa hẹp hơn của Tây Sương phòng.
Cửa không đóng c.h.ặ.t, bị gió thổi hé ra một khe nhỏ.
Qua khe cửa, ta nhìn thấy hắn tháo bội kiếm treo đầu giường, rồi cúi xuống cởi ủng.
Động tác cởi ủng có chút khó khăn. Gót chân hắn đã bị mài rách chảy m.á.u, tất dính c.h.ặ.t vào vết thương. Hắn kéo một cái, khẽ hít đau, rồi dừng lại, chậm rãi gỡ từng chút một.
Ta đứng dưới gốc táo, nghĩ bụng người này thật chẳng biết chăm sóc bản thân chút nào.
13
Sáng sớm ngày hôm sau, ta ra chợ mua thức ăn.
Ta thay một bộ đồ cũ, b.úi kiểu tóc đơn giản nhất, dùng một cây trâm gỗ cố định lại.
Chợ nằm trên một con phố cạnh cổng bắc thành, gọi là “Phố Chợ Dê”.
Tên là chợ dê, nhưng thật ra cái gì cũng có.
Lão thúc bán đồ sắt cởi trần rèn sắt, tia lửa b.ắ.n tung tóe. Bên cạnh, đại thẩm bán vải mắng ông:
“Tia lửa của ông mà bén vào vải của tôi thì đền c.h.ế.t ông!”
Ông chú rèn sắt cũng không chịu thua:
“Bà chê tia lửa thì dọn sạp ra xa đi!”
“Tôi tới trước, dựa vào đâu mà tôi phải dời?”
“Tôi tới trước!”
“Ông đ.á.n.h rắm!”
Ta dừng trước một quầy bán canh thịt dê:
“Đại thẩm, canh dê bán thế nào?”
Bà lão ngẩng đầu nhìn ta, nheo mắt đ.á.n.h giá vài lần:
“Ba văn một bát, năm văn hai bát. Cô nương mới tới à? Chưa từng gặp cô.”
“Vâng, hôm qua mới đến.”
“Gả tới đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vâng.”
Đại thẩm cười cười, múc một bát canh dê. Trong bát có một miếng thịt dê to cùng hai miếng bánh nướng.
“Không lấy tiền đâu. Người mới tới ai cũng được tặng một bát. Cô gầy quá, phải ăn nhiều lên.”
Ta bưng bát canh, vành mắt hơi cay.
Canh rất ngọt, thịt dê mềm nhừ, bánh nướng thơm phức.
Người ở đây… thật tốt.
14
Về đến nhà, ta dọn dẹp lại nhà bếp rồi sắp xếp từng món đồ mang từ kinh thành tới.
Nửa vò rượu vàng, một hũ nước tương, một gói hoa tiêu, hơn chục cánh đại hồi, bốn miếng quế lớn.
Ở Ninh Bình Thành không mua được những loại gia vị này. Là Vương ma ma lén nhét vào hành lý cho ta. Lúc nhét còn mắng:
“Lục cô nương gả đến cái nơi chim còn chẳng thèm ị ấy, đến một bữa cơm ra hồn cũng chẳng ăn nổi, đúng là tạo nghiệt mà.”
Trương thúc ngồi xổm trong sân nhặt rau. Thấy ta xắn tay áo chuẩn bị nấu ăn, thúc lập tức đứng dậy muốn giúp.
Ta nói không cần, thúc gãi đầu rồi lại ngồi xổm xuống.
Một lát sau Triệu thúc cũng tới. Hai người ngồi cạnh giếng, vừa rửa củ cải vừa thì thầm nhỏ to.
Ta loáng thoáng nghe được một câu:
“Phu nhân biết nấu ăn, tướng quân nhặt được bảo bối rồi.”
Ta giả vờ như không nghe thấy.
Bữa cơm t.ử tế đầu tiên, ta muốn làm ngon một chút.
Trong đồ khô mang từ kinh thành còn một gói sò điệp khô. Ta dùng nước ấm ngâm cho nở. Thịt dê là mua ở quầy của Vương đại thẩm. Thịt dê ở Ninh Bình Thành khác với ở kinh thành.
Người kinh thành ăn dê chú trọng mềm non, dùng dê con, hầm thanh đạm, chấm tương hoa hẹ.
Còn dê ở Ninh Bình Thành là dê chăn thả, ăn cỏ lớn lên, thịt dai hơn, mùi gây cũng nặng hơn. Nhưng nếu hầm lâu, nước canh sẽ chuyển thành màu trắng sữa, vừa thơm vừa đậm.
Ta cắt thịt dê thành miếng, cho vào nồi nước lạnh cùng gừng và rượu vàng trụng qua một lượt, vớt ra rửa sạch bọt rồi mới cho vào nồi hầm lại.
Vị mặn ngọt của sò điệp hòa cùng mùi thịt dê đậm đà, theo khói bếp bay ra ngoài, lan khắp cả sân.
Trương thúc không còn nhặt rau nữa. Thúc ngồi xổm ngay cửa bếp, tay cầm nắm hẹ mới nhặt được một nửa, cổ vươn dài.
“Phu nhân, đang hầm cái gì vậy?”
“Thịt dê hầm sò điệp.”
“Sò điệp là cái gì?”
“Đồ dưới biển. Hầm canh rất ngọt.”
Trương thúc l.i.ế.m môi, quay đầu gọi lớn:
“Lão Triệu! Tối nay có thịt ăn rồi!”
Triệu thúc ló đầu ra từ phòng phía nam, trên tay còn cầm cái khăn lau:
“Ta ngửi thấy từ lâu rồi, còn cần ông gọi chắc!”
Chiều tối, Hoắc Chinh Bắc từ quân doanh trở về.
Lúc hắn đẩy cửa bước vào, ta đang bưng nồi canh dê hầm sò điệp đặt lên bàn. Hơi nóng bốc nghi ngút, khói trắng phả cả vào mặt ta.
Hắn đứng ở cửa, không nhúc nhích.
“Sao vậy?” Ta hỏi.
“Đây là món gì?”
Hắn chỉ vào nồi canh.
“Canh dê hầm sò điệp.”
“Sò điệp là gì?”
“Đồ dưới biển, ta mang từ kinh thành tới.”
Hắn ngồi xuống bên bàn, cầm đũa gắp một miếng thịt dê bỏ vào miệng, nhai rồi lại nhai, sau đó đặt đũa xuống nhìn ta, vẻ mặt nghiêm túc vô cùng.
Tim ta chợt thót lại:
“Không ngon sao?”
Hắn không trả lời ngay, lại gắp thêm một miếng nữa, nhai kỹ, rồi bưng bát cơm lên, ăn một miếng lớn mới nói:
“Trước đây ta ăn đều là thứ gì vậy?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^