Nơi Đây Là Nhà

Chương 7



“Trước đây chàng ăn gì?”

 

“Nhà bếp quân doanh. Củ cải luộc nước trắng, cải trắng luộc nước trắng, tất cả đều luộc bằng nước trắng.”

 

Ta tưởng tượng ra cảnh đó.

 

Một nồi nước lớn sôi ùng ục, bên trong là cải trắng và củ cải cắt khúc, đến muối cũng chẳng nỡ cho nhiều. Một đám lính đầu trọc ôm bát ngồi xổm ngoài doanh phòng, vừa ăn vừa c.h.ử.i đầu bếp.

 

Hoắc Chinh Bắc cũng ở trong đó, ngồi tận mép ngoài cùng, ăn mà mặt không đổi sắc.

 

“Vậy chàng thấy vị thế nào?”

 

“Rất ngon.”

 

Lúc nói “rất ngon”, giọng hắn vẫn bình bình, nhưng tốc độ ăn cơm thì nhanh hẳn lên.

 

Gắp thức ăn, và cơm, nhai, nuốt.

 

Tốc độ cơm trong bát vơi xuống nhanh gấp đôi lúc trước.

 

Ta không vạch trần hắn, chỉ lặng lẽ múc hết phần cơm còn lại trong nồi cho hắn khi hắn lấy bát thứ hai.

 

Ăn xong, hắn đứng dậy dọn bát. Ta ngăn lại:

 

“Chàng nghỉ đi, để ta dọn.”

 

Hắn nghiêm túc nói, tay vẫn không ngừng:

 

“Nàng nấu cơm, ta rửa bát, rất công bằng.”

 

Nói xong, hắn bưng bát ra cạnh giếng. Ta đứng ở cửa bếp nhìn hắn ngồi xổm bên thành giếng, ngâm bát vào chậu gỗ, dùng xơ mướp chấm tro bếp chà từng cái từng cái. Rửa xong còn giơ lên dưới ánh mặt trời xem đã sạch chưa.

 

Trương thúc đang quét sân, quét rất chăm chú, cái chổi sắp quét tới chân ta rồi mà vẫn không ngẩng đầu.

 

Triệu thúc ở cổng viện sửa cái then cửa hỏng, gõ gõ đập đập, giả vờ như không nhìn ta.

 

Ta cảm thấy…

 

Nếu cứ sống như thế này mãi, cũng tốt.

 

15

 

Sau bữa tối, ta ngồi xổm bên giếng rửa củ cải. Nước giếng lạnh buốt, lạnh đến mức đầu ngón tay đỏ cả lên.

 

Hoắc Chinh Bắc từ Tây Sương phòng bước ra, trên tay cầm chân nến. Ánh nến lay lắt trong gió, hắn dùng tay che lại, đi tới đứng bên cạnh ta.

 

“Trời tối rồi, mai rửa tiếp.”

 

“Chỉ còn hai củ nữa thôi.”

 

Hắn không đi, cứ đứng bên cạnh chắn gió cho ta. Ngọn nến cháy yên tĩnh trong vòng tay hắn khum lại, ánh sáng len qua kẽ ngón tay thành từng tia nhỏ, chiếu lên cổ tay áo hắn.

 

Ta cúi đầu chà đất trên củ cải, hỏi:

 

“Tên lính gác ở cổng thành ấy… lúc gọi ‘phu nhân’, sao lại đỏ mặt vậy?”

 

Bên cạnh im lặng một lát.

 

Ta không nhịn được liếc khóe mắt nhìn sang.

 

Hoắc Chinh Bắc vẫn giữ nguyên tư thế che nến, gương mặt nghiêng trong bóng sáng tối càng thêm rõ nét.

 

“Vì nàng đẹp.”

 

Tay ta trượt một cái, củ cải “tõm” một tiếng rơi lại vào chậu nước, b.ắ.n tung tóe lên đầy mặt ta.

 

Ta chớp chớp mắt, nước men theo gò má chảy xuống.

 

“Vừa rồi chàng… nói gì?”

 

Hắn ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ tay ta, nhìn vào mắt ta, khẽ nói:

 

“Ta nói nước lạnh, đừng rửa nữa. Mai giữa trưa có nắng, nước giếng ấm lên rồi, rửa gì cũng được.”

 

Hắn chậm rãi buông tay, đặt chân nến sang một bên, vớt hai củ cải ướt sũng trong chậu lên, ba lần hai lượt đã chà sạch bùn đất.

 

Sau đó hắn bỏ củ cải đã rửa sạch vào cái rổ trống bên cạnh, lại từ trong n.g.ự.c lấy ra một chiếc khăn đưa cho ta:

 

“Mặt nàng, lau đi.”

 

Ta nhận lấy khăn, lau qua loa.

 

Khăn là loại vải bông bình thường, có mùi bồ kết rất nhạt.

 

Ta bưng chậu gỗ trống đứng dậy, chân hơi tê. Hắn đi trước ta nửa bước, ánh nến chiếu sáng một đoạn đường lát gạch xanh nhỏ hẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Đến trước cửa chính phòng, hắn dừng lại, đưa chân nến cho ta.

 

“Nàng cầm cái này đi.”

 

“Vậy còn chàng…”

 

“Ta nhìn thấy đường.”

 

Hắn nghiêng mặt, ánh trăng rơi lên nửa gương mặt hắn.

 

“Nàng nghỉ sớm đi.”

 

Tối đó, ta nằm trên giường sưởi ở chính phòng, trằn trọc mãi không ngủ được.

 

Áo bông đặt bên gối. Ta đưa tay sờ lớp lót bên trong.

 

Ngân phiếu vẫn còn.

 

Bản thảo thơ vẫn còn.

 

Chữ “Được” kia cũng vẫn còn.

 

Ta rút lá thư ra, dựa vào chút ánh nến lay động cuối cùng nơi đầu giường mà nhìn.

 

Nét ngang không thẳng, nét dọc cũng lệch, cuối b.út còn lem một vệt mực.

 

Ta nhẹ nhàng áp tờ giấy lên n.g.ự.c.

 

Nhịp tim từng chút từng chút gõ lên mặt giấy.

 

Trong bóng tối, ta nhắm mắt lại, giọng hắn vang lên rõ ràng bên tai.

 

“Vì nàng đẹp.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

16

 

Câu nói ấy ta nghĩ đi nghĩ lại suốt mấy ngày.

 

Lần đầu nhớ lại, tim đập quá nhanh.

 

Lần thứ hai ngẫm kỹ, lại thấy không đúng.

 

Sao hắn có thể thấy ta đẹp?

 

Hôm thành thân, ma ma kia b.úi cho ta kiểu mẫu đơn kế, nước keo vuốt tóc quét hết lớp này đến lớp khác, tóc kéo căng đến khóe mắt cũng xếch lên. Gương mặt trong gương đồng hôm đó, đến chính ta nhìn còn giật mình.

 

Hoắc Chinh Bắc ngoài chiến trường có thể nhìn rõ cờ địch từ trăm bước, có thể nhận ra dấu móng ngựa của kỵ binh Thát T.ử chạy theo hướng nào.

 

Mắt hắn còn sắc hơn chim ưng.

 

Sao hắn có thể thấy ta đẹp được chứ?

 

Ta xách giỏ rau ra chợ.

 

Vương đại thẩm bưng canh dê tới. Ta ngồi xổm bên quầy uống canh, bà vừa thái thịt dê vừa tán gẫu với ta. Đang nói chuyện, bà bỗng “cốp” một tiếng c.h.ặ.t d.a.o xuống thớt.

 

“Phu nhân, cô với Hoắc tướng quân bao giờ sinh em bé?”

 

Ta suýt phun cả ngụm canh dê ra ngoài.

 

“Còn sớm… còn sớm lắm.”

 

“Sớm cái gì mà sớm! Tranh thủ lúc còn trẻ mà sinh! Hoắc tướng quân cũng đâu còn nhỏ nữa, người khác bằng tuổi hắn, con cái đầy đàn rồi.”

 

Vương đại thẩm xếp thịt dê đã thái sang một bên.

 

“Cô không biết đâu, tướng quân thích trẻ con lắm. Ta nghe lão Tạ nói cháu trai ông ấy đến quân doanh chơi, tướng quân còn bế nó cưỡi ngựa nửa canh giờ, thằng bé cười vui như gì ấy.”

 

Ta nhìn động tác thoăn thoắt của Vương đại thẩm, chợt nhận ra không chỉ riêng bà.

 

Những người hàng xóm ở Ninh Bình Thành này dường như đều lặng lẽ để ý đến từng dấu vết trong cuộc sống của Hoắc Chinh Bắc.

 

Ông cụ bán đậu phụ nhớ rõ hắn thích ăn món gì.

 

Lão Trịnh thợ rèn sẽ đặc biệt để dành cho hắn một khối sắt tốt.

 

Ngay cả tên lính gác trẻ ở cổng thành kia, lúc nhắc đến hai chữ “tướng quân”, ánh mắt cũng nóng bỏng vô cùng.

 

17

 

Đầu tháng Mười Một, Ninh Bình Thành đón trận tuyết đầu tiên.

 

Ban đầu chỉ là những hạt tuyết vụn lất phất, đến chiều thì biến thành từng mảng tuyết lớn. Tuyết rơi lên thành giếng, rơi lên cành táo khô, phủ từng lớp từng lớp trắng xóa.