Ta bỏ thêm hai khúc củi vào bếp lò, dời nồi canh dê sang lửa nhỏ hầm chậm.
Tối đó Hoắc Chinh Bắc trở về, trên ủng dính đầy bùn đất cùng những vệt đỏ sẫm.
Sắc mặt hắn trắng bệch, môi tái xám, nơi thái dương có một vết trầy mới, giọt m.á.u đọng trên xương mày.
“Chàng bị thương rồi?”
Ta đặt cây cời lửa xuống, đứng bật dậy.
“Không có. Máu là của người khác. Lúc tuần tra gặp kỵ binh thám báo Thát Tử, đã giao chiến.”
Hắn như kiệt sức mà ngồi xuống ghế thấp, định cầm đũa lên nhưng ngón tay lại run đến không nghe sai khiến. Gắp mấy lần mới miễn cưỡng đưa được miếng củ cải vào miệng.
Hắn nhai rất chậm, như thể miếng củ cải kia nặng ngàn cân.
Ăn được nửa bát, hắn đặt chén xuống, ngẩng đầu nhìn ta.
“Sao vậy?” Ta khẽ hỏi.
“Cơm nàng nấu… rất ngon.”
“Vậy ăn nhiều thêm chút.”
Ta đẩy đĩa bánh hành sang phía hắn.
“Hôm nay…”
Ngọn nến khẽ nhảy lên, bóng hắn in trên tường lay động chập chờn.
Hắn chậm rãi mở miệng.
“Hôm nay sáu huynh đệ bị thương. Có một đứa trẻ mới mười bốn tuổi, là lính mới. Mũi tên của Thát T.ử xuyên qua chân nó, xương nát rồi. Tần Quân y nói… phải cắt chân.”
Ta nhìn bàn tay đặt trên mặt bàn của hắn, khớp ngón tay đang khẽ run.
“Nó tỉnh lại, câu đầu tiên không hỏi chân mình.”
Giọng Hoắc Chinh Bắc thấp xuống, gần như bị tiếng lách tách của ngọn nến nuốt mất.
“Nó hỏi mẹ nó. Cha nó năm ngoái c.h.ế.t trận rồi, trong nhà chỉ còn mẹ và muội muội. Nó đi lính chỉ vì mỗi tháng có thêm hai đấu gạo, để nhà có thêm miếng ăn.”
Ta đưa tay ra, phủ lên mu bàn tay hắn.
Ngón tay hắn khẽ co lại, rồi không động nữa.
Dưới lòng bàn tay ta, những khớp tay thô ráp ấy dần ngừng run.
Hắn trở tay nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay ta.
“Trần Cẩm Thư, hôm nay lúc nàng đến quân doanh, ta đang xem bản đồ quân sự, không kịp nói chuyện với nàng.”
“Ừm.”
“Ta muốn nói…”
Hắn dừng lại.
Im lặng rất lâu mới buông tay ta ra.
“Thôi vậy. Có gì… hôm khác nói.”
Hắn cúi đầu, ăn một miếng cơm lớn.
Tim ta đập rất mạnh.
Điều hắn vừa định nói, tuyệt đối không phải “thôi vậy”.
Đêm đó, sự thô ráp nơi đầu ngón tay hắn cùng khoảng lặng muốn nói lại thôi ấy in hằn trong lòng bàn tay ta, mãi không tan.
18
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hôm sau trời còn chưa sáng, ta đã dậy.
Lửa trong bếp được nhóm lại.
Ta châm thêm nước vào nồi canh dê tối qua, bỏ thêm gừng và hoa tiêu, đặt lên bếp than hầm lửa nhỏ.
Sau đó ta tháo chiếc chìa khóa trên dây chuyền xuống, mở chiếc rương gỗ long não.
Mười tám năm ở Trần gia, đích mẫu không cho ta vào bếp lớn, không cho gặp khách ngoài, không cho đụng vào sách của đích tỷ.
Nhưng bà ta không quản nổi đôi tai ta.
Vương ma ma trong bếp có một phương t.h.u.ố.c dân gian trị phong hàn: dùng gừng, hành trắng và đường đỏ sắc nước. Ta nhớ kỹ.
Lão Lưu giữ cổng bị trẹo lưng, dùng rượu nóng hòa t.h.u.ố.c đắp lên eo, vài ngày sau đã khỏi.
Lý bà t.ử trông vườn bị kéo đ.â.m vào tay, hái một nắm lá cây kế non nhai nát đắp lên, nói có thể cầm m.á.u. Ta lật khắp những quyển sách trong tộc học mà mình lén xem được, tìm thấy ghi chép:
“Cây kế, còn gọi là tiểu kế, tính mát, có tác dụng lương huyết cầm m.á.u.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giống hệt lời bà nói.
Ta ghi lại tất cả những thứ vụn vặt ấy.
Một cuốn sổ do chính tay ta khâu, ghi kín những điều ta chắt chiu gom góp được từ kẽ tay mình.
Ta mang theo cuốn sổ đến quân doanh.
Trại thương binh nằm ở góc tây nam doanh trại, vài chiếc lều vải xám chen chúc dưới chân tường doanh.
Tên lính trẻ nhất nằm trong cùng, chân phải quấn băng, m.á.u thấm đỏ cả một mảng lớn.
Nó tỉnh, không khóc cũng không kêu, chỉ nằm nhìn chằm chằm nóc lều.
Ta đưa canh dê đến bên miệng nó.
Nó uống một ngụm, nước mắt liền rơi xuống.
Lặng lẽ chảy, hòa vào nước canh.
“Phu nhân… chân của ta mất rồi, sau này còn đ.á.n.h trận được không?”
Lão binh bên cạnh thay nó đáp:
“Giữ được mạng đã tốt rồi. Tướng quân nói, giải ngũ vì bị thương sẽ được cấp một khoản bạc.”
Nó không hỏi nữa, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi.
Ta bước ra khỏi lều, tìm Tần quân y.
Ông đang ngồi xổm bên ngoài sắc t.h.u.ố.c, trên tạp dề đầy vết m.á.u.
“Tần đại phu, chân của nó… có cách nào không cần cắt không?”
Ông nhìn ta một cái rồi lắc đầu.
“Mũi tên dính phân ngựa, vết thương thối rồi. Phải cạo sạch thịt hỏng, nhưng…”
Ông cúi đầu nhìn tay mình.
“Ta già rồi, tay không còn vững. Nếu lỡ cạo trúng thịt lành thì chân thật sự sẽ phế. Dược liệu triều đình cấp cho mùa đông đến giờ vẫn chưa tới. Đại hoàng, hoàng bá, bạch chỉ… chẳng còn thứ nào.”
Ta lật cuốn sổ đến trang trị thương do binh khí.
“Không có đại hoàng thì thử dùng rễ bồ công anh thay thế. Bồ công anh, dân gian gọi là bà bà đinh, tính lạnh vị đắng, có thể thanh nhiệt, lương huyết, giải độc. Ngoài thành Ninh Bình mọc đầy.”
Tần Quân y nhìn dòng chữ kia một lúc, rồi quay người đi lục tủ t.h.u.ố.c.
“Cô viết?”
Ông hỏi mà không quay đầu lại.
“Vâng.”
Ông lấy từ sâu trong tủ ra nửa gói hoàng bá.
“Còn dư từ năm ngoái. Bạch chỉ bị mọt nhưng vẫn dùng được. Bồ công anh cũng có.”
Ông đẩy cối nghiền t.h.u.ố.c đến trước mặt ta, tự tay dạy ta nghiền t.h.u.ố.c.
Hoàng bá nghiền thành bột, rễ bồ công anh giã nhuyễn, trộn lại thành hồ, bôi lên dây t.h.u.ố.c rồi nhét vào vết thương.
Tay ông khẽ run, thử hai lần vẫn không nhét vào được.
Tay ta từ bên cạnh đưa tới, giúp ông giữ ổn định dây t.h.u.ố.c.
Ông không ngẩng đầu, chỉ đặt dây t.h.u.ố.c vào tay ta.
“Cô làm đi.”
Đó là lần đầu tiên ta tự thay t.h.u.ố.c cho người khác.
Tay ta không dám run.
Bởi vì chỉ cần run một chút thôi…
cái chân ấy sẽ thật sự không giữ được nữa.
19
Ta thay t.h.u.ố.c cho Tiểu Thạch tổng cộng ba lần.
Mủ dần được rút sạch, mép vết thương bắt đầu mọc lớp thịt non màu hồng nhạt. Tần Quân y lại cho thêm vào hũ t.h.u.ố.c một vị tục đoạn — chút ít cuối cùng còn sót lại trong tủ t.h.u.ố.c của quân doanh.
Ông nói: “Tục đoạn, tục đoạn, nối xương liền gân.”
Ta ghi hai chữ ấy vào cuốn sổ, bên cạnh chú thêm một dòng:
“Trong tủ t.h.u.ố.c quân doanh Ninh Bình chỉ còn một nhúm nhỏ, dùng cẩn thận.”