Lạc Tâm vội vàng cúi đầu tiếp tục giặt quần áo:
"Không có không có. Ta khẳng định sẽ theo Tiểu Ngữ học thật tốt."
...
Khương Kỳ cầm cung tên rồi cùng Thủy Minh đi ra khỏi tòa nhà.
"Trước đi theo ta đến sơn động kia lấy vài thứ đã."
Thủy Minh nói.
"Được".
Khương Kỳ đáp một tiếng, theo Thủy Minh đi về phía cầu đá.
Hai người đi qua cầu, lại men theo hướng Vân Vụ sơn đi chừng ba bốn trăm mét, đã nhìn thấy một ngọn núi không cao lắm, dưới chân núi có một cái động.
Đi vào bên trong động, chỉ liếc mắt đã hiểu ngay. Trong động không có bất kỳ thứ dư thừa gì, chỉ thấy trên vách đá có trải ít cỏ khô, phía trên đắp một tấm bố đơn.
Thủy Minh đi tới cạnh cỏ khô, sờ soạng một hồi, cuối cùng lấy ra một thanh trường kiếm.
Trường kiếm với vỏ đen sì, không hề có hoa văn, thoạt nhìn giống như một khối sắt vụn, làm cho người ta chẳng buồn nhìn thêm lần thứ hai.
Thế nhưng Khương Kỳ biết, Thủy Minh lại vô cùng yêu thích thanh kiếm này. Ở kiếp trước, hắn gần như chưa bao giờ rời khỏi nó.
Thủy Minh nâng niu vuốt vỏ kiếm, rồi nói với Khương Kỳ:
"Đi thôi."
Hai người trực tiếp đi vào trong Vân Vụ sơn. Tốc độ cũng không nhanh, thỉnh thoảng còn chuyện trò dăm ba câu. Trong rừng, gà rừng cùng thỏ bị tiếng người dọa đến chạy toán loạn.
Thủy Minh dĩ nhiên không để mắt tới mấy con tiểu động vật ấy.
Khương Kỳ cũng hiểu tính tình hắn, biết hắn tuyệt đối sẽ không chịu ăn không ở không. Hiện tại hắn chắc chắn là muốn săn thứ gì đó.
Theo hai người đi sâu vào núi, khung cảnh dần trở nên vắng vẻ. Tiếng lá khô xào xạc cũng biến mất, chẳng còn bóng dáng động vật nhỏ nào.
"Ở đây nói không chừng có đại gia hỏa gì đó, cẩn thận."
Thủy Minh đi trước quay đầu dặn Khương Kỳ, còn bản thân hơi khom người, cảnh giác nhìn bốn phía.
"Ngao ô"
Từ xa truyền đến một tiếng hổ gầm. Nghe thấy, Thủy Minh không những không sợ, mà còn hưng phấn hẳn lên.
Khương Kỳ thấy vậy, lập tức nói:
"A Minh, con hổ này không thể đ.á.n.h."
Thủy Minh kinh ngạc quay đầu lại:
"Vì sao?"
Khương Kỳ mỉm cười:
"Hổ ở núi này, cùng ta quen biết."
Thủy Minh sững sờ, rồi nửa tin nửa ngờ:
"Người và hổ làm sao mà quen được? Ngươi chẳng lẽ sợ ta bị thương, nên mới cố ý nói vậy?"
Khương Kỳ nhìn dáng vẻ ấy của hắn, liền biết hắn sẽ không tin, nên cũng không nói thêm. Chỉ chờ lát nữa Tiểu Hoa chạy tới.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, từ xa vang lên tiếng gầm, một con hổ nhanh ch.óng chạy tới, vừa chạy vừa rống. Đàn chim trong rừng bị dọa bay tán loạn.
Vừa nhìn thấy hổ, Thủy Minh liền rút kiếm, định lao lên đ.â.m.
Khương Kỳ vội vàng chạy tới chắn trước mặt hắn, ôm lấy Tiểu Hoa vào n.g.ự.c.
Tiểu Hoa bị Khương Kỳ ôm, còn dùng đầu cọ cọ vào người hắn, nhưng vẫn quay sang nhe răng với Thủy Minh, kẻ vừa rồi muốn dùng kiếm c.h.é.m nó.
Thủy Minh sững người, tim treo ngược trong cổ họng, sợ con hổ c.ắ.n Khương Kỳ. Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng trước mắt khiến hắn chấn động.
Con hổ ấy chẳng những làm nũng với Khương Kỳ như ch.ó nhỏ, còn biết nhe răng thị uy với mình.
"Từ bao giờ hổ lại hiểu nhân tính đến vậy?"
"Thế nào, ta vừa nói ngươi còn không tin. Hiện tại tin rồi chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Kỳ vừa xoa đầu Tiểu Hoa vừa cười nói.
Thủy Minh gật đầu:
"Là ta nghĩ sai rồi. Đại thế giới, quả nhiên không gì là không thể."
Tiểu Hoa tựa hồ nghe hiểu, còn liếc Thủy Minh một cái, sau đó quay sang gật gật đầu với Khương Kỳ, rồi xoay người chạy về hướng lúc nãy.
"Nó đi rồi?"
Thủy Minh khó hiểu,
"Không phải vừa tới sao? Chẳng lẽ chỉ chạy tới nhìn một cái?"
"Nó bảo chúng ta theo nó."
Khương Kỳ giải thích.
Nói xong, hắn liền đi theo sau Tiểu Hoa. Thủy Minh ngẩn ra vài giây, cuối cùng cũng đuổi theo.
...
Ở bên này, sau khi Lạc Tâm rửa xong y phục, Tô Ngữ đưa nàng đi dạo quanh nhà, giới thiệu từng chỗ một.
Cuối cùng dẫn nàng đến vườn cũ, cho nàng xem mấy cây giống hoa và cây ăn quả mới mua.
"Nhiều như vậy? Trồng ở đâu cho hết?"
Lạc Tâm ngạc nhiên hỏi.
"Cây ăn quả trồng phía sau tòa nhà. Hoa thì trồng trong viện."
Tô Ngữ giải thích.
"Vậy bao giờ trồng? Ta cùng a Minh có thể giúp."
"Đó là tự nhiên. Nhiều như vậy, chỉ ta với a Kỳ trồng thì không biết phải làm đến bao lâu."
Tô Ngữ nói xong, cả hai cùng bật cười.
Nàng còn chỉ vào dâu tây với chanh dây, lại kể sẽ trồng thêm dưa hấu trong vườn.
Lạc Tâm nghe rất thích thú, còn hứa từ nay Tô Ngữ trồng gì cũng phải gọi nàng cùng làm.
Đi dạo một hồi, Lạc Tâm chợt hỏi:
"Tiểu Ngữ, tòa nhà lớn thế này, chỉ ba người các ngươi ở, ngươi không sợ sao?"
Trong lòng Tô Ngữ nghĩ, nàng đương nhiên không sợ. Nếu có ai dám tới quấy rối, nàng sẽ khiến kẻ đó có đi mà không có về.
Nhưng ngoài miệng vẫn nói:
"Chúng ta nuôi hai con ngao Tây Tạng giữ nhà, còn có hai con mèo."
"Ngươi nuôi ngao Tây Tạng? Ở đâu? Ta vừa nãy đi khắp mà không thấy."
Lạc Tâm ngạc nhiên.
"Chúng nó lên núi chơi rồi. Đoán chừng lát nữa sẽ cùng a Kỳ bọn họ về."
Quả nhiên, sau nửa canh giờ, Khương Kỳ và Thủy Minh trở về, theo sau còn có vài con thú nhỏ, cộng thêm một con hổ.
"A Minh, sao lại có hổ?"
Lạc Tâm hoảng hốt trốn sau lưng Thủy Minh, mặt mày trắng bệch, thân thể run nhẹ, nhưng nàng vẫn không hét lên.
Chỉ riêng điểm này thôi cũng khiến Tô Ngữ nhìn nàng bằng con mắt khác. Người thường, đặc biệt là nữ nhân, thấy hổ cao to dữ tợn đứng trước mặt, ai chẳng kinh hãi thất sắc, hét ầm trời.
"Không sao đâu, Tâm nhi đừng sợ. Đây là Tiểu Hoa, nó thường xuyên tới chơi." Thủy Minh vỗ tay nàng, dịu giọng an ủi.
Lạc Tâm nhìn sang Tô Ngữ dò hỏi, Tô Ngữ cũng gật đầu:
"Tỷ tỷ đừng sợ, con hổ này gọi là Tiểu Hoa, nó sẽ không làm hại người."
Tiểu Hoa vừa thấy Tô Ngữ đã muốn nhào tới, nhưng nhớ lời Khương Kỳ dặn rằng không được nhào lên người nàng, nó cố nhịn xuống.
Chỉ bước nhanh tới trước mặt Tô Ngữ, ngẩng đầu, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn nàng.
Tô Ngữ vốn không có sức kháng cự trước những con vật lông xù dễ thương, lập tức ngồi xổm xuống, ôm đầu Tiểu Hoa xoa nắn một trận.
Hết chương 115.