Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 116: CƯỚP SINH Ý



 

Lạc Tâm nhìn động tác của Tô Ngữ, sợ đến c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Nhưng lại thấy Tô Ngữ loay hoay với Tiểu Hoa mà con hổ không hề tỏ ra bất mãn, trong lòng nàng dần dần cũng yên tâm hơn.

"Tỷ tỷ, có muốn tới sờ thử không?"

Tô Ngữ hỏi.

Lạc Tâm vội vàng né người về phía sau, lắc đầu nhỏ giọng:

"Thôi vậy."

Tô Ngữ cũng không miễn cưỡng. Bảo một nữ hài t.ử chạy tới chơi với hổ, quả thật có chút làm khó người ta.

"Đúng rồi, hôm nay các ngươi săn được gì?"

Tô Ngữ nhìn về phía Khương Kỳ hỏi.

"Con mồi ở sân trong. Có lợn rừng, có hươu, còn có mấy con gà rừng với thỏ." Khương Kỳ đáp.

"Tối nay chúng ta lại có thêm món ngon rồi."

Tô Ngữ vui vẻ cười nói.

"Meo"

Phì Phì ngồi chồm hổm một bên, đợi nửa ngày vẫn không thấy Tô Ngữ lại ôm nó, bèn bất mãn tiến lên kêu một tiếng.

"Phì Phì đã về rồi à? Đến đây để ta xem có mập ra không."

Tô Ngữ vừa nói vừa bế nó lên.

Lạc Tâm ló đầu nhìn, thấy con mèo trong tay Tô Ngữ, ánh mắt lập tức sáng rực. Nàng rất muốn tiến lên sờ thử, nhưng còn băn khoăn vì Tiểu Hoa vẫn còn ở đó, trong lòng hơi do dự.

"Tỷ tỷ, có muốn ôm một chút không?"

Tô Ngữ ôm Phì Phì đi tới bên cạnh hỏi.

Trên mặt Lạc Tâm nở rộ nụ cười thật tươi, liền đưa tay nhận lấy Phì Phì, cẩn thận ôm vào lòng. Trước tiên nàng cọ cọ má vào lông nó, sau đó còn nhẹ nhàng gãi ngứa cho nó.

Phì Phì ban đầu không tình nguyện để Lạc Tâm ôm, nhưng rất nhanh đã nheo mắt hưởng thụ, còn phát ra tiếng "grừ grừ" thoải mái.

Tô Ngữ nhìn nhìn Lạc Tâm với Thủy Minh, rồi lại liếc sang Khương Kỳ, sau đó nói:

"Ta giúp hai người mang mấy thứ cần dùng sang phòng nhé?"

Nói xong nàng vừa định đi lấy, chưa kịp ra khỏi rừng đá thì đã bị Thủy Minh gọi giật lại:

"Đệ muội, không vội."

Tô Ngữ dừng bước, nghi hoặc quay đầu.

Đệ muội? Hắn gọi nàng sao?

Khương Kỳ thấy dáng vẻ khó hiểu của Tô Ngữ thì cười giải thích:

"Minh ca lớn tuổi hơn ta và nàng, gọi nàng một tiếng đệ muội cũng là lẽ thường."

Tô Ngữ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhưng vẫn không rõ vì sao Thủy Minh lại gọi mình lúc này.

Thủy Minh mở miệng:

"Ta với Tâm nhi tới đây vốn đã làm phiền các ngươi. Sao có thể cùng các ngươi ở thượng phòng? Ta nghe a Kỳ nói, tây sương phòng không có người ở, vậy chúng ta chuyển sang đó là được."

"Nhưng mà tây sương phòng còn chưa có sắp xếp gia cụ gì cả." Khương Kỳ nói.

Thủy Minh cười xua tay:

"A Kỳ, nếu ngươi không ngại thì cứ dời bớt đồ từ tây phòng sang. Nếu ngươi ngại, vậy chúng ta sẽ không cần, chứ không muốn phiền lão nhân."

Khương Kỳ cũng cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Minh ca nói gì vậy, chúng ta chuyển ngay bây giờ."

Nói xong hắn liền đi về phía tây phòng, Thủy Minh cười lớn đi theo sau.

Tô Ngữ và Lạc Tâm không đi cùng, cũng không định hỗ trợ.

Một là vì Lạc Tâm sức lực nhỏ, gia cụ toàn gỗ nặng, nàng có đi cũng chẳng giúp được gì.

Hai là số đồ cũng không nhiều, chỉ hai người họ chuyển một lúc là xong, không cần thêm người.

Tô Ngữ kéo Lạc Tâm vào đông phòng, mở tủ lấy ra hai bộ y phục mới của Khương Kỳ, đưa cho nàng:

"Đây là y phục a Kỳ mới làm, còn chưa mặc. Tỷ mang cho Minh ca mặc tạm. Mai ta đi trấn đặt thêm mấy bộ mới."

"Đi trấn đặt làm?"

Lạc Tâm nghi hoặc hỏi.

"Đúng vậy. Y phục của chúng ta đều đặt làm ở trấn. Ta không biết làm nữ công, cũng chẳng muốn học."

Tô Ngữ sợ nàng lại mở miệng dạy nữ công, nên vội nói trước.

Lạc Tâm phì cười:

"Muội gấp gì, không học ta cũng không bức. Ta còn muốn theo muội học võ nữa, muội quên sao?"

Tô Ngữ giơ ngón tay lên miệng:

"Suỵt, nhỏ giọng thôi, kẻo bọn họ nghe thấy."

Nàng lại tìm cho Lạc Tâm ít vật dụng cần thiết như đồ rửa mặt, khăn, lược… Hai người sắp xếp xong thì vừa vặn gặp Khương Kỳ và Thủy Minh đang khiêng tủ ra chính sảnh.

Hai nữ nhân cũng tới giúp. Tô Ngữ nhấc một cái ghế, Lạc Tâm cũng ôm theo một chiếc.

Những thứ này đều làm từ gỗ nguyên khối, vốn không nhẹ. Với một nữ t.ử mảnh mai như Lạc Tâm, một lần chỉ có thể ôm được một cái.

Mấy người bận rộn nửa canh giờ, rốt cuộc cũng chỉnh lý xong tây sương phòng, lau rửa dọn dẹp sạch sẽ.

Tô Ngữ còn lấy màn dự phòng mang đến, cùng Lạc Tâm treo lên. Màn màu phấn nhạt, rất hợp khí chất của nàng, khiến nàng vô cùng thích.

Bữa cơm chiều hôm đó phong phú hơn hẳn, có thịt thỏ hầm nấm, có gà hầm. Còn lợn rừng và hươu thì không động đến, để sáng mai đưa lên trấn bán.

Không phải họ không muốn ăn, mà vì thời tiết dần ấm lên, không thể bảo quản lâu. Dù có g.i.ế.c cũng ăn không hết, lại bị hỏng thì giá trị giảm, chi bằng bán đi cho gọn.

Ăn xong, mấy người ngồi lại trò chuyện. Tô Ngữ nhân tiện nói với Tô Ngôn rằng từ nay Thủy Minh và Lạc Tâm sẽ ở cùng nhà. Tô Ngôn không phản đối, trong lòng hắn vốn cũng thấy hai người này không tệ.

Sáng hôm sau, ăn xong bữa sáng, Tô Ngôn đi học đường.

Khương Kỳ và Thủy Minh trời chưa sáng đã đ.á.n.h xe la chở lợn rừng cùng hươu lên trấn, muốn bán được giá tốt.

Tô Ngữ và Lạc Tâm thì sau khi tiễn Tô Ngôn đi học mới khóa cửa, cùng nhau thong thả đi bộ ra trấn.

Chưa đi được nửa đường đã gặp xe của Khương Kỳ và Thủy Minh quay về.

"Lên xe đi."

Khương Kỳ ghìm cương, dừng con la lại rồi tung người nhảy xuống.

Thủy Minh cũng nhảy xuống bên kia, vén rèm xe.

Tô Ngữ và Lạc Tâm lên xe ngồi, hai nam nhân lại trèo lên, rồi đ.á.n.h xe quay đầu chạy về phía trấn.

Cổ Thủy trấn đông đúc dân cư, xung quanh nhiều thôn xóm, người đến buôn bán vô cùng tấp nập, khiến xe la đi rất chậm.

Trạm đầu tiên của bọn họ là tiệm may, để đặt cho Thủy Minh và Lạc Tâm mấy bộ y phục.

Nhưng khi tới nơi, Lạc Tâm lại không chịu đặt may, mà tự mình chọn vải vóc, chỉ thêu cùng dụng cụ may mặc, nói sẽ tự làm y phục. Sau này y phục của cả ba người Tô Ngữ, nàng cũng muốn lo liệu giúp.

Hành động này khiến chưởng quầy đau lòng không thôi. Đây chẳng khác gì cướp mất sinh ý. Nhưng may thay vải vóc vẫn mua ở chỗ hắn, coi như để lại cho hắn chút lợi nhuận.

Hết chương 116.