Tuy lời nói của Nhược Tà nghe qua thì đúng là một lời khen nhưng bất kỳ ai cũng biết y không phải đang khen ngợi Long Huyên.
Chỉ là Long Huyên lại tỏ ra vô cùng cao hứng dường như không hề nhận ra.
“Cảm ơn lời khen, nếu xét theo tuổi tác thì huynh lớn hơn ta rất nhiều, nhưng xét theo bối phận thì chúng ta cũng coi như ngang hàng. Ta xin gọi huynh một tiếng đại ca, Nhược Tà đại ca. Huynh xem chúng ta khi nào khởi hành? Huynh cũng đã nhiều năm không trở về, cha mẹ huynh chắc chắn rất mong nhớ, hay là chúng ta bây giờ xuất phát luôn đi?”
Nghe những lời này của Long Huyên, Tô Ngữ quả thực không thể không bội phục nàng ta. Để có thể sớm thoát khỏi nhóm người họ, quả thật đến cả mặt mũi cũng không cần nữa.
Tô Ngữ quay đầu nhìn về phía Nhược Tà liền thấy trên mặt y mang theo nụ cười nhạt:
“Nếu đã vậy, vậy thì chúng ta xin cáo từ với thành chủ đại nhân sớm rời đi thôi.”
Long Huyên nghe vậy lòng vui như hoa nở.
Bất kể thế nào cứ trở về Thiên Viêm Tông trước rồi hãy nói. Chờ sau khi trở về, nàng ta nhất định sẽ kể hết mọi chuyện cho cha mình, sẽ để cha báo thù cho nàng ta.
Nhìn biểu cảm của Long Huyên, gần như không cần đoán nhóm người Tô Ngữ cũng đã biết nàng ta đang nghĩ gì trong lòng. Có điều có những người lại cứ thích đắm chìm trong mộng đẹp của riêng mình.
Nhóm người Tô Ngữ cáo từ với Ngũ Nghị Hào, hắn cũng hào phóng tiễn biệt họ.
Sau khi biết được thân phận của Nhược Tà và Khanh Yên, hắn đã biết rằng thời gian nhóm người Tô Ngữ ở lại đây sẽ không dài chỉ là không ngờ họ lại đi vội vàng đến thế.
Ngũ Suất trong lòng có chút không nỡ nhưng cũng biết họ không phải là người cùng một đường, sớm muộn gì cũng phải chia ly. Hắn gượng nở một nụ cười nói lời tạm biệt với nhóm người Tô Ngữ.
Nhìn vẻ mặt gượng gạo của Ngũ Suất, Tô Ngữ trong lòng có chút buồn cười.
Tuy tiếng tăm của Ngũ Suất ở Nghênh Thành không được tốt cho lắm nhưng Tô Ngữ vẫn cảm thấy hắn là một người đáng yêu. Một người có tính cách như vậy, ắt sẽ có con đường riêng của mình.
Lần chia ly này không nhất định đã là vĩnh biệt. Có lẽ không lâu sau họ sẽ lại gặp lại nhau.
Tô Ngữ lấy ra một chiếc nhẫn không gian đưa cho Ngũ Nghị Hào. Thấy vẻ mặt nghi hoặc của ông, nàng giải thích:
“Đây là một ít rau linh, xem như là để cảm ơn sự chiếu cố của thành chủ trong khoảng thời gian qua cũng là để cảm ơn Ngũ huynh.”
Ngũ Suất nghe vậy hai mắt lập tức sáng rực nhưng ngay sau đó lại xịu mặt xuống.
“Ta nói này Khương phu nhân, tại sao người lại đưa cho cha ta mà không đưa cho ta?”
Tô Ngữ nghe vậy cười ha hả:
“Đưa cho ngươi và đưa cho thành chủ đại nhân có gì khác nhau sao? Chẳng lẽ hai người không ăn cơm cùng nhau?”
“Lời thì nói vậy, nhưng mà…”
“Đừng có nhưng nhị gì cả.”
Ngũ Nghị Hào sa sầm mặt cắt ngang lời Ngũ Suất. Khi quay đầu nhìn về phía Tô Ngữ, gương mặt ông lại tươi cười rạng rỡ:
“Khương phu nhân thật quá khách sáo. Sau này nếu còn trở về Nghênh Thành nhất định phải đến Thành chủ phủ ở, để ta được làm tròn lễ nghĩa của chủ nhà.”
Trong lòng Ngũ Nghị Hào thật sự rất áy náy.
Vừa mới định sẽ chiêu đãi nhóm người Tô Ngữ thật tốt không ngờ ghế còn chưa ngồi ấm chỗ đã xảy ra bao nhiêu chuyện.
Đã quyết định phải đi, nhóm người Tô Ngữ cũng không trì hoãn thêm thời gian.
Ngũ Suất vẫn luôn tiễn nhóm người Tô Ngữ đến tận cửa Truyền Tống Trận sau đó liền chuẩn bị lấy tinh tệ ra để họ đi.
Tô Ngữ thấy thế vội vàng ngăn lại, Ngũ Suất lại bất mãn nói:
“Lẽ nào là không xem ta là bằng hữu? Đây cũng là một chút tâm ý của ta.”
Tô Ngữ lắc đầu thản nhiên nhìn về phía Long Huyên, miệng lại nói với Ngũ Suất:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chúng ta đương nhiên biết đây là ý tốt của Ngũ huynh nhưng bây giờ có Long đại tiểu thư ở đây, chúng ta hộ tống Long đại tiểu thư trở về Thiên Viêm Tông sao có thể để tự mình bỏ tiền túi ra được. Ngươi nói có phải không, đại tiểu thư?”
Long Huyên nghe thấy lời này liền âm thầm nghiến răng, đây là muốn nàng ta trả tinh tệ cho bọn họ sao?
Tuy một người đi Truyền Tống Trận về Thiên Viêm Tông chỉ cần một vạn lục tinh tệ nhưng bản thân nàng ta cũng đã có mười mấy người, những người này đều đã được Hồng Nhạn cho tinh tệ, không cần nàng ta trả tiền.
Thế nhưng nhóm người Tô Ngữ cũng có sáu người, đây là sáu vạn lục tinh tệ đó. Dù nàng ta có tiền cũng không muốn làm kẻ tiêu tiền hoang phí này. Xoay người nhìn về phía Long Hạo, Long Huyên chuẩn bị để hắn móc tinh tệ ra.
Dù sao tinh tệ trên người Long Hạo đều là do cha nàng ta đưa, chẳng qua là để hắn bảo quản mà thôi. Bây giờ nếu cần dùng, đương nhiên là phải lấy ra.
“Long Hạo.”
Long Hạo nghe vậy nhìn về phía Long Huyên:
“Làm gì?”
Long Huyên chán nản, chuyện này còn cần nàng ta phải giải thích sao?
“Đi trả tiền.”
Nghe thấy Long Huyên nói vậy, Long Hạo đột nhiên liền cười.
Đây là cần dùng đến hắn rồi sao? Chỉ tiếc, thái độ vẫn ác liệt như vậy.
“Không có.”
Long Hạo nói chuyện rất dứt khoát.
Long Huyên nghe vậy thét ch.ói tai:
“Sao có thể không có? Trước khi đi, cha ta rõ ràng đã cho ngươi rất nhiều tinh tệ, ngươi đều biển thủ hết rồi sao? Ngươi không sợ sau khi trở về cha ta sẽ lột da ngươi à?”
“Ha hả, đại tiểu thư, ngươi thật đúng là đại tiểu thư. Từ Thiên Viêm Tông đến đây chúng ta đã mất suốt nửa năm. Tuy không đi Truyền Tống Trận nhưng ngươi cũng không nghĩ xem mình đã làm những gì, đã mua những gì sao? Ngươi thật sự cho rằng cha ngươi đã giao cả kho báu của Thiên Viêm Tông cho ta à?”
Nghe Long Hạo nói vậy Long Huyên hơi sững người, ngay sau đó thật sự hồi tưởng lại.
Nghĩ lại nàng ta chính mình cũng ngây người. Trước kia lúc mua không có cảm giác, bây giờ nghĩ lại, dọc đường đi quả thật đã tiêu tốn không ít tinh tệ.
“Ngươi từ nhỏ đã quen sống trong gấm vóc lụa là, ra ngoài du ngoạn ăn mặc chi tiêu đều muốn thứ tốt nhất, ngươi cho rằng những thứ đó đều là miễn phí cho ngươi sao? Thật sự coi mình là thiên kim đại tiểu thư à?”
Nghe những lời đầy châm chọc của Long Hạo, mặt Long Huyên lập tức đỏ bừng.
Nàng ta lập tức không hé răng nữa, tự mình đi qua từ trong nhẫn không gian lấy ra đủ tinh tệ rồi đưa qua. Lúc một đám người lặng lẽ đi vào Truyền Tống Trận, Tô Ngữ còn đang suy nghĩ lẽ nào Long Huyên này đã biết mình sai rồi?
Có điều khi nàng thấy tia ác độc lóe lên trong mắt Long Huyên liền biết mình đã nghĩ nhiều. Đây rõ ràng là đang định tạm thời nhẫn nhịn, chờ sau khi trở về sẽ cho Long Hạo biết tay.
Ở đây, ngoài Tô Ngữ, Khương Kỳ, Lục Du Kỳ và Tô Ngôn ra, những người khác trước kia đều đã từng đi Truyền Tống Trận. Nhóm người Tô Ngữ tuy tò mò nhưng cũng chỉ đ.á.n.h giá vài lần, không hề nói thêm một lời nào.
Đám người Long Huyên trong lòng mỗi người đều đang nghĩ chuyện của riêng mình, cũng không quá chú ý đến nhóm người Tô Ngữ nên cũng không phát hiện ra điều gì không đúng.
Ngũ Suất nhìn cửa Truyền Tống Trận chậm rãi đóng lại mới nhớ ra một việc. Hắn nhanh ch.óng trở về Thành chủ phủ, cho người tìm kiếm khắp nơi.
Ngũ Nghị Hào nghe thấy động tĩnh cũng từ trong phòng đi ra:
“Con lần này về liền làm ầm ĩ như vậy, đang làm gì thế?”
Ngũ Suất nhìn trái nhìn phải, lúc này mới nhỏ giọng nói với Ngũ Nghị Hào:
“Lúc nhóm người Khương Kỳ tới, rõ ràng là mang theo ba đứa trẻ, nhưng vừa rồi cha có thấy con của họ đâu không?”
Nghe Ngũ Suất nói vậy, Ngũ Nghị Hào cũng nhớ ra. Vừa rồi xảy ra quá nhiều chuyện, hắn đều không để ý.
--
Hết chương 673.