Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 710: SỞ THÍCH ĐẶC BIỆT CỦA VƯƠNG TRƯỞNG LÃO



 

Tô Ngữ trong lòng tuy lo lắng không thôi nhưng trên mặt lại không hề biến sắc.

Nàng chậm rãi xoay người, không vui nói:

“Vương trưởng lão đây là muốn làm gì?”

Tuy chỉ là một câu hỏi vô cùng đơn giản nhưng ai cũng có thể nghe ra được, Tô Ngữ lúc này rất không vui.

Nhưng nghĩ lại cũng phải, bất kể ai bị gọi lại liên tiếp như vậy, hơn nữa còn là vì đủ loại hoài nghi và ngờ vực đều sẽ rất không vui, phải không?

Huống hồ là người có thân phận như Tô Ngữ.

Vương trưởng lão cũng biết mình làm vậy không ổn nhưng ông ta không thể kìm lòng được.

Ánh mắt lại một lần nữa dừng lại trên người Nhược Tà, ông ta từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá y một lượt.

Tuy khuôn mặt không phải là khuôn mặt trong trí nhớ nhưng cảm giác mà y mang lại lại vô cùng quen thuộc.

Người mà ông ta đã dốc lòng ghi nhớ hẳn là sẽ không nhận sai chứ?

Nghĩ vậy, Vương trưởng lão lại càng thêm nghiêm túc, ông ta nhìn Nhược Tà lạnh giọng hỏi:

“Xin hỏi cô nương, vị này là ai?”

Tô Ngữ mặt hàm nộ ý nhưng vẫn nhìn về phía Nhược Tà.

Khi thấy y đã hiểu ý, nàng liền cười nhạo một tiếng rồi quay đầu lại:

“Thế nào, không ngờ tới trưởng lão của Dược Vương Cốc lại có sở thích này. Nếu Vương trưởng lão đã coi trọng vậy thì cứ để lại cho ngài đi.”

Nói rồi, Tô Ngữ lại quay đầu nhìn về phía Nhược Tà:

“Vương Nhị, nếu Vương trưởng lão đã coi trọng ngươi, ngươi cứ ở lại hầu hạ đi.”

Nói rồi nàng phất tay áo rời đi.

Chỉ thấy Tô Ngữ đã đi ra ngoài mấy mét, giọng nói thanh lãnh còn xa xa truyền lại.

“Cứ lải nha lải nhải nữa, bản cô nương không hầu hạ đâu. Đúng là kẻ xấu xí hay làm trò.”

Vương trưởng lão nghe vậy chán nản, dám nói ông ta xấu!

Chỉ là khi nhìn lại về phía Nhược Tà, ông ta lại bình tĩnh trở lại.

Tô Ngữ đi rồi những người khác đều đi theo nàng cùng đi, bây giờ chỉ có Mạc lão và Nhược Tà còn đứng tại chỗ.

Nhược Tà lúc này cũng đang nhìn chằm chằm vào ông ta, trong ánh mắt có sự chán ghét không hề che giấu.

“Tiểu thư nói thật đúng, đúng là kẻ xấu xí hay làm trò. Đã lớn tuổi như vậy mà còn có sở thích này. Chỉ tiếc cho dáng vẻ anh tuấn tiêu sái của ta, thế mà lại phải ủy thân cho một lão già thối.”

“Cũng không biết sau này bên cạnh tiểu thư không có ta hầu hạ, có cảm thấy không quen không?”

“Nếu tiểu thư đói bụng khát nước thì phải làm sao? Tay ngứa muốn đ.á.n.h người thì phải làm sao?”

“Trên thế gian này còn có ai sẽ đối xử với tiểu thư đặc biệt như ta không?”

Vương trưởng lão nhìn Nhược Tà chưa nói xong một câu đã lại thở dài một hơi, không khỏi mí mắt giật giật.

Chuyện này thì cũng thôi đi, Nhược Tà thế mà còn từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay màu hồng nhẹ nhàng lau khóe mắt.

Còn cả bộ xiêm y màu hồng trên người y, cùng với động tác bắt hoa lan khi lấy khăn và cả giọng nói the thé lúc nói chuyện, đều làm cho tim gan Vương trưởng lão run lên.

Ông ta bây giờ đã bắt đầu hoài nghi vừa rồi mình có phải là đã già cả mắt mờ hay không.

Suy cho cùng, tuy đã lâu không gặp nhưng phụ thân của Nhược Tà dù sao cũng là nhị trưởng lão của Thiên Viêm Tông.

Nhược Văn Uyên sẽ dạy dỗ nhi t.ử của mình thành ra thế này sao?

Không, hay là phải nói ông ấy sẽ cho phép nhi t.ử của mình trưởng thành như thế này sao?

Nhắm mắt lại ông ta cũng có thể tưởng tượng được.

Nếu Nhược Tà dám làm như vậy trước mặt Nhược Văn Uyên chỉ trong một giây sẽ bị ông ấy đ.á.n.h gãy cả hai chân.

Người này thật sự là Nhược Tà sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy trong lòng đã có chút hoài nghi nhưng Vương trưởng lão vẫn không cam lòng để Nhược Tà cứ thế rời đi.

Vạn nhất Nhược Tà nhẫn nhục chịu đựng cố ý giả dạng thành thế này thì sao?

Vương trưởng lão trong lòng nghĩ vậy liền chậm rãi đi về phía Nhược Tà.

Hai mắt ông ta cứ nhìn chằm chằm vào mặt y, bất tri bất giác đã đi đến trước mặt, thậm chí tay ông ta đã vuốt ve lên khuôn mặt y.

Mà điều ông ta không biết là cổng lớn vừa rồi còn không một bóng người, lúc này thế mà lại có mười mấy người đang đứng, người nào người nấy đều vô cùng kinh hãi nhìn ông ta.

Vương trưởng lão đối với chuyện này không hề hay biết, trong mắt trong lòng ông ta lúc này chỉ có một mình Nhược Tà.

Nhược Tà cố nén ý định muốn một tát đ.á.n.h c.h.ế.t Vương trưởng lão, đột nhiên thét lên một tiếng, rồi vung tay hoa lan lùi lại mấy bước vẻ mặt ghê tởm kia sống sượng như vừa bị một đống phân dính vào người.

“Lão già nhà ngươi, còn muốn mặt mũi nữa không? Dù cho tiểu thư đã cho ta cho ngươi, ngươi cũng không cần gấp gáp như vậy chứ?”

Mọi người đều có thể nghe ra được sự xấu hổ và tức giận trong lời nói của Nhược Tà.

Thế nhưng Vương trưởng lão lại tựa như không nghe thấy, ông ta lại một lần nữa đi đến bên cạnh y giơ tay lại sờ lên mặt y.

Mọi người rõ ràng nhìn thấy Nhược Tà định ngăn cản và né tránh nhưng lại bị một tay của Vương trưởng lão khống chế, rồi bị tay kia của ông ta thực hiện được ý đồ.

Sau đó mọi người liền thấy bàn tay thô ráp của Vương trưởng lão cứ tới tới lui lui xoa nắn, xé rách trên làn da bóng loáng tinh tế của Nhược Tà.

Tựa như muốn lột cả lớp da trên mặt y xuống vậy.

Điều này khiến cho tất cả mọi người đều sợ hãi, hoàn toàn không ngờ tới, Vương trưởng lão ngày thường ít nói ít cười lại có một mặt như vậy.

Mạc lão lúc này trong lòng đã cười lăn lộn nhưng trên mặt vẫn phải giả vờ một bộ dạng giật mình.

Ông tiến lên một bước kéo cánh tay Vương trưởng lão nhỏ giọng nói:

“Ngươi dù có vội vàng đến đâu, ít nhất cũng phải chờ về phòng rồi hẵng nói chứ. Cứ thế này trước mặt một đám đệ t.ử, ngươi sau này…”

Lời Mạc lão còn chưa nói xong, Vương trưởng lão cũng đã tỉnh táo lại.

Ông ta kinh ngạc nhìn nhìn bàn tay của mình lại quay đầu nhìn Mạc lão.

Thấy Mạc lão nhìn về phía cổng, ông ta cũng thuận tiện quay đầu.

Khi thấy mười mấy đệ t.ử đang đứng ở cổng, đều dùng ánh mắt vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi nhìn mình, ông ta vừa kinh vừa giận.

Vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì?

Vương trưởng lão kinh hãi!

Thế nhưng ông ta lại không thể nói được gì.

Chính ông ta là một cao thủ dùng d.ư.ợ.c, không thể nào nói mình bị d.ư.ợ.c vật gì đó mê hoặc tâm trí được.

Dù có nói e rằng ở đây cũng sẽ không có ai tin tưởng ông ta.

Cho nên Vương trưởng lão chỉ sa sầm mặt nói:

“Người nào người nấy đều rảnh rỗi không có việc gì làm, ở đây làm gì vậy?”

Thấy Vương trưởng lão nổi giận, chúng đệ t.ử vội vàng lui đi ngay cả mục đích đến đây cũng bị dọa cho quên mất.

Vương trưởng lão mặt trầm như nước, vừa mới chuẩn bị hảo hảo nghĩ lại xem vừa rồi là chuyện gì thì nghe thấy giọng chế nhạo của Mạc lão:

“Không ngờ tới, già rồi già rồi mà Vương trưởng lão lại còn tìm cho mình được một sở thích tốt.”

Mạc lão nói xong chắp tay sau lưng đi ra ngoài.

Vương trưởng lão trên mặt vẻ xấu hổ và giận dữ lóe lên rồi biến mất, sau đó cao giọng giữ Mạc lão lại:

“Mạc huynh xin dừng bước, xin Mạc huynh hãy cùng mang hắn đi giao cho cô nương vừa rồi.”

Ông ta thế mà lại không biết tên của Tô Ngữ, Vương trưởng lão có chút xấu hổ.

Cũng may sự chú ý của Mạc lão không ở đây. Ông ta chỉ vào Nhược Tà nói:

“Ngươi vừa rồi không phải đã xin Tô cô nương cho hắn sao, sao bây giờ lại từ bỏ? Lẽ nào là vì ngại ngùng? Ngươi không cần ngại ngùng đâu, không có ai sẽ nói gì ngươi cả. Suy cho cùng ai mà không có sở thích chứ, ngươi nói có phải không.”

--

Hết chương 710.