Vương trưởng lão nghe vậy chỉ cảm thấy trợn mắt há hốc mồm, ông ta từ khi nào lại có sở thích như vậy chứ?
“Ta không phải…” Ông ta xua tay, định giải thích một phen.
Chỉ là Mạc lão lại không cho ông ta cơ hội giải thích:
“Vương trưởng lão không cần nói thêm gì nữa, mọi người đều là nam nhân, ta còn có gì không hiểu.”
Nói rồi, trên mặt Mạc lão nở một nụ cười rạng rỡ.
Vương trưởng lão lại cảm thấy nụ cười này vô cùng ch.ói mắt. Cái gì mà nam nhân với chẳng không nam nhân.
Mọi người đều là những lão quái vật đã quen biết nhau mấy trăm năm, còn ở đây nói chuyện như vậy, đây không phải thuần túy là để làm ông ta khó chịu sao?
Vương trưởng lão hít sâu một hơi, không tiếp tục dây dưa về chuyện này nữa:
“Người này ngươi vẫn là nên mang đi trả lại cho Tô cô nương đi. Cực phẩm như vậy, ta thật không tiêu thụ nổi.”
Mạc lão nhìn sắc mặt xanh mét của Vương trưởng lão trong lòng quả thực vui như hoa nở. Cuối cùng cũng có một ngày, ông cũng có thể hảo hảo nhìn Vương trưởng lão bị khinh bỉ mà lại bất lực. Có điều ông vẫn lắc đầu nói:
“Sao lại có thể như vậy được? Dù sao vừa rồi chính là ngươi…”
Vương trưởng lão nghiêm túc nói:
“Ngươi cứ mang đi đi, chuyện khác ta sẽ nói với nàng ấy sau.”
Mạc lão nghe vậy cũng không nói nhiều nữa quay đầu nói với Nhược Tà:
“Nếu Vương trưởng lão không cần ngươi, ngươi vẫn là đi theo ta tìm tiểu thư nhà ngươi đi.”
Nhìn hai người một trước một sau đi ra ngoài, trong lòng Vương trưởng lão không nói nên lời là cảm giác gì.
Cả đời này của ông ta cũng coi như là vẻ vang, oanh oanh liệt liệt, số lần ra mặt cũng không ít nhưng lại chưa từng ra mặt một cách lố bịch như vậy.
Hơn nữa đây có phải là ra mặt không? Đây quả thực là mất mặt ném về đến nhà. Vương trưởng lão vừa nhớ lại cảnh tượng vừa rồi liền cảm thấy mình như vừa ăn phải một con ruồi, ghê tởm vô cùng.Oái oăm thay, ông ta lại không thể nói được gì.
Ông ta thở dài một hơi xoay người vào buồng trong.
--
Bên kia, nhóm người Tô Ngữ sau khi ra khỏi chỗ của Vương trưởng lão không đi được bao xa liền dừng lại.
Họ cũng hoàn toàn không sợ có ai hoài nghi gì. Dù sao còn phải đợi Mạc lão đến dẫn đường, phải không?
Mọi người cũng không phải chờ quá lâu liền thấy Mạc lão và Nhược Tà một trước một sau đã đi tới.
Hai người tuy mặt không biểu cảm nhưng đôi mắt tinh tường của Nhược Tà vẫn nói cho họ biết, chuyện đã thành.
Tô Ngữ tưởng tượng đến cái vẻ giả vờ giả vịt của Vương trưởng lão bị Nhược Tà làm cho ghê tởm một phen liền muốn cất tiếng cười to.
Có điều vì tình cảnh hiện tại, Tô Ngữ vẫn cố nhịn rồi lại nhịn cuối cùng chỉ là khóe mắt đuôi mày có chút ý cười mà thôi.
Chờ Mạc lão đi đến gần, mấy người cũng không nói gì. Tô Ngữ lại càng chỉ lạnh lùng liếc nhìn Nhược Tà một cái, lạnh giọng hỏi một câu “sao lại đến đây” rồi cũng không nghe y giải thích, xoay người đi về phía trước.
Vừa đi, nàng còn một bên thúc giục:
“Nhanh lên đi, sao lại nhiều chuyện như vậy.”
Các đệ t.ử của Dược Vương Cốc đứng cách đó không xa tự nhiên đều đã thấy hết ngôn hành cử chỉ của Tô Ngữ. Sau khi nhóm người nàng đi xa họ liền nhanh chân đến chỗ Vương trưởng lão để kể lại từng chi tiết.
Nhóm người Tô Ngữ đi theo Mạc lão một hồi lâu, trải qua rừng cây bụi hoa, trải qua dòng suối nhỏ thác nước. Mãi cho đến khi đi được một canh giờ, đi qua hai cái sơn cốc mới cuối cùng dừng bước trước một ngôi nhà được xây dựng trên sườn núi.
Nhìn ngôi nhà trước mắt Tô Ngữ nhíu mày.
“Đây là chỗ ở của cốc chủ Dược Vương Cốc?”
Trước cửa nhà có hai đệ t.ử thiếu niên mặc bạch y đứng ở hai bên trái phải. Nghe thấy lời của Tô Ngữ, tuy không biết nàng là ai nhưng vẫn trả lời:
“Đúng vậy, đây là chỗ ở của cốc chủ. Không biết cô nương là ai, đến đây có chuyện gì? Cốc chủ thường không gặp khách lạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạc lão lúc này lại từ phía sau Tô Ngữ đi ra:
“Là ta dẫn họ tới. Đây là Tô tiểu thư, nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện. Vừa rồi chúng ta đã gặp qua Vương trưởng lão, ông ta bảo ta dẫn Tô tiểu thư và mọi người đến đây.”
Hai đệ t.ử nghe vậy liền nhìn về phía sau họ. Khi thấy những người đi theo họ gật đầu lúc này mới cười nói:
“Hóa ra là Mạc lão. Nếu là Mạc lão dẫn đến thì chắc chắn không có vấn đề gì. Chắc hẳn các vị cũng có chuyện, ta sẽ không cản đường nữa mau vào đi thôi.”
Nhìn nụ cười có chút nịnh nọt của hai đệ t.ử kia, Tô Ngữ nhíu mày.
Sao lại có cảm giác cốc chủ của Dược Vương Cốc đã bị Vương trưởng lão giam lỏng vậy?
Bằng không hai người này cho nàng cảm giác tại sao lại không giống như người gác cổng mà lại giống như người canh gác?
Tuy chỉ khác nhau một chữ nhưng ý nghĩa trong đó lại khác xa một trời một vực.
Tô Ngữ trong lòng trăm mối ngổn ngang, trên mặt lại lạnh lùng hừ một tiếng, đi theo Mạc lão vào trong nhà.
Nhược Tà cũng theo sau đi vào.
Không ai biết, lúc này trong đôi mắt cúi xuống của y, sát ý và phẫn nộ đang không ngừng cuồn cuộn.
Nếu không phải biết thời cơ không đúng, y quả thực đã muốn lập tức quay đầu lại đem Vương trưởng lão băm thây vạn đoạn.
Cũng may y vẫn biết việc nhỏ không nhịn sẽ làm loạn việc lớn bèn cố gắng kìm nén.
Mọi người lại đi theo Mạc lão rẽ trái rẽ phải đi thêm một khắc nữa mới đến được một gian nhà.
Lần này trước cửa nhà không có ai canh gác. Hay nói cách khác, sau khi vào cổng viện này liền không có ai canh gác nữa. Cũng có thể nói là không có một ai.
Họ đi một mạch mười lăm phút, đi không ít đường qua không ít hành lang gặp không ít phòng ốc, nơi nào cũng tinh xảo hoa lệ chỉ là không có một bóng người.
Nơi đây một chút nhân khí cũng không có. Một tòa nhà lạnh lẽo không một chút tình cảm như vậy, có khác gì một nhà giam tinh xảo chứ?
Tô Ngữ theo bản năng liền cảm thấy tình cảnh của vị cốc chủ Dược Vương Cốc này e rằng còn gian nan hơn cả những gì Mạc lão đã nói.
Là Mạc lão cũng không biết những điều này, hay là trước đó không muốn để Nhược Tà lo lắng mà lộ ra sơ hở nên mới không nói cho họ biết?
Có điều những chuyện này đều không cần vội vì lập tức sẽ có thể biết được.
Đi vào trong phòng cũng không nhìn thấy một ai.
E rằng là do cửa sổ đều đã kéo rèm dày nên trong phòng có vẻ có chút tối tăm.
Nhưng dù cho đi một mạch, Dược Vương Cốc đều là xuân ý dạt dào, một mảnh sinh cơ bừng bừng vẫn không thể che giấu được t.ử khí trầm trầm trong căn phòng này.
Một nơi như vậy bất kể ai ở lâu cũng sẽ không chịu nổi, phải không?
Dù người tu luyện thân thể mạnh mẽ nhưng thân thể chịu được cũng không có nghĩa là tâm linh cũng có thể chịu được.
Nhược Tà đã không nhịn được nữa. Nơi đây lại không có người khác, y cũng không muốn giả vờ thêm nữa.
Nhìn y vội vàng chạy vào nội thất, Tô Ngữ và vài người khác nhìn nhau rồi vội vàng đuổi kịp.
Vào đến cửa nội thất Tô Ngữ liền ngây người. Mà người ngây ra trước nàng chính là Nhược Tà vừa mới xông vào.
Những người đi theo sau Tô Ngữ cũng đều từng người một ngây người tại chỗ.
Hóa ra trong phòng này không phải là không có người. Mà là mọi người đều đang ở trong gian phòng này.
Chỉ thấy bên giường có bảy tám người đang đứng, người nào người nấy mặt lộ vẻ bi thương đều ngơ ngác nhìn người trên giường.
Ngay cả khi nhóm người Tô Ngữ vào trong cũng không thể làm cho họ quay đầu lại.
Tô Ngữ nhìn về phía trên giường. Trên giường nằm một lão nhân gầy trơ cả xương.
--
Hết chương 711.