Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 712: NGƯỜI NHÀ CỦA CỐC CHỦ



 

Lão nhân có mái tóc hoa râm, trên mặt là những nếp nhăn sâu hoắm như những nhát d.a.o c.h.é.m lên, tràn ngập dấu vết của năm tháng. Hai mắt ông lão nhắm nghiền môi tái nhợt, t.ử khí tràn ngập trên mặt.

Bất kể ai cũng có thể liếc mắt một cái là nhìn ra, lão nhân này sắp không qua khỏi.

Lúc này Nhược Tà đột nhiên động, y đột nhiên xông tới quỳ xuống bên giường.

Sự xuất hiện đột ngột của y làm cho những người trong nhà giật nảy mình. Không đợi họ có động tác gì lại nghe thấy y nức nở nói:

“Ngoại tổ phụ!”

Mọi người kinh ngạc!

Có thể gọi lên hai chữ ngoại tổ phụ, ngoài Nhược Tà ra còn có thể là ai? Chỉ là Nhược Tà không phải đã bị đày đến tiểu thế giới rồi sao? Sao lại có thể xuất hiện ở đây? Lẽ nào đây là ai đó giả mạo?

Nào ngờ lúc này lại nghe Nhược Tà khóc hô:

“Ngoại tổ phụ, con là Tà nhi đây người mở mắt ra nhìn con đi!”

Tuy nghe thấy Nhược Tà thừa nhận thân phận của mình nhưng những người bên giường vẫn lộ vẻ hoài nghi. Thật sự là vì dáng vẻ lúc này của y và Nhược Tà trong ấn tượng của họ khác nhau quá xa.

Đặc biệt là…

Cái giọng nói the thé, còn có động tác bắt hoa lan. Nhìn thế nào cũng khiến người ta không rét mà run! Sao lại giống thái giám trong cung như vậy chứ?

Vương trưởng lão lần này thật sự là quá đáng. Dù cho có ghê tởm họ đến đâu cũng không thể tìm một người như vậy đến giả mạo Nhược Tà được.

Tô Ngữ nhìn bóng lưng Nhược Tà, cũng cảm thấy da gà trên người nổi lên không ngớt.

Được rồi, thế mà lại quên mất chuyện quan trọng như vậy.

Vẫn là Khanh Yên phản ứng lại đầu tiên.

Nàng chạy nhanh đến bên cạnh Nhược Tà, nhỏ giọng nói hai câu bên tai y. Tiếng khóc của Nhược Tà đột nhiên im bặt.

Mà người bên giường sau khi nhìn thấy Khanh Yên mới quay đầu lại. Khi nhìn thấy nhóm người Tô Ngữ, họ mới phát giác ra trong phòng thế mà lại có nhiều người đến vậy.

Khi thấy Mạc lão, một lão phụ nhân đứng gần giường nhất lập tức khóc òa lên.

“Mạc lão ca à, sao bây giờ huynh mới đến?”

Rõ ràng nhìn tuổi tác cũng đã rất lớn cũng có thể đoán được thân phận của bà.

Thế nhưng khi nhìn thấy bà khóc như một hài t.ử, Tô Ngữ vẫn cảm thấy có chút không thể tiếp thu được. Nếu nàng đoán không lầm, trong phòng này hẳn là thê t.ử và con cháu của cốc chủ.

Chỉ là xem dáng vẻ sống không còn gì luyến tiếc của từng người họ, Tô Ngữ lại có chút không nghĩ ra.

Theo lý mà nói cũng đều là những người có thân phận, có địa vị sao lại sống thành ra thế này?

Mà trong đó, điều khiến nàng kinh ngạc nhất vẫn là phu nhân của cốc chủ. Rõ ràng tuổi tác đã một đống mà lại khóc như một hài t.ử.

Cảnh tượng này bất kể ai thấy cũng sẽ vừa cảm thấy bi thương vừa có chút buồn cười.

Mạc lão hiển nhiên cũng bị tiếng khóc này của phu nhân cốc chủ làm cho hoảng sợ.

Ông có thể đoán ra được, gia đình cốc chủ mấy năm nay e rằng sống không được tốt lắm cũng có khả năng đã bị giam lỏng hoặc gì khác.

Thế nhưng khi nhìn thấy cốc chủ sinh t.ử chưa biết trên giường cùng với phu nhân đang khóc như một hài t.ử, tim ông vẫn đau nhói.

Nhớ lại năm xưa, ông cùng cốc chủ còn có Vương trưởng lão và phu nhân của cốc chủ đều là những người khí phách hăng hái, quan hệ tốt đẹp đến nhường nào.

Thế nhưng nhìn lại hiện tại chia năm xẻ bảy thì thôi, thế mà lại rút đao tương hướng, một người còn đang nằm trên giường sinh t.ử chưa biết.

“Đệ muội đừng khóc, trước hết nói xem đây là chuyện gì đã.”

Mạc lão giấu đi nỗi chua xót trong lòng mà an ủi.

Lại qua ước chừng một khắc, Mạc lão khó khăn lắm mới khuyên được phu nhân cốc chủ không khóc nữa, lúc này mới giới thiệu mọi người trong nhà cho nhau.

Ông chỉ vào đoàn người của phu nhân cốc chủ nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tiểu Ngữ, người nằm trên giường là Nguyễn Hằng. Đây là phu nhân của cốc chủ Tôn Yên. Vị kia là cữu cữu của Tà nhi, Nguyễn Hạo, mợ là Vương Cầm. Đây là biểu huynh Nguyễn Nghĩa, biểu muội Nguyễn Uyển.”

Nói xong, Mạc lão lại chỉ vào nhóm người Tô Ngữ giới thiệu:

“Đây là Tô Ngữ, nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện. Bên cạnh là tướng công của nàng, Khương Kỳ. Kia là đồ đệ của Tây Môn Tiên Nhi, Hoàng Oánh. Kia là Lục Du Kỳ, còn có đệ đệ của Tô Ngữ, Tô Ngôn. Còn về hai người bên giường này là Nhược Tà và Khanh Yên, ta không nói chắc các ngươi cũng biết.”

Lời ông vừa dứt, Tôn Yên và những người khác đồng thời thầm nghĩ trong lòng, ngài không nói, họ thật sự không biết. Thật tình mà nói tên nhóc đó rốt cuộc có điểm nào giống Nhược Tà chứ?

Mạc lão cũng nghĩ tới vấn đề này, không khỏi nhìn về phía Tô Ngữ:

“Tiểu Ngữ, dáng vẻ của Tà nhi…”

Có thể biến trở lại không?

Nào ngờ Mạc lão còn chưa nói xong Tô Ngữ đã lắc đầu:

“Không được.”

Mạc lão nghe vậy kỳ quái:

“Đây là vì sao?”

“Ngài cảm thấy Vương trưởng lão thật sự yên tâm về chúng ta sao? Nếu thật sự yên tâm vừa rồi đã không giữ Nhược Tà lại. Mặc dù sau đó ông ta đã thả Nhược Tà nhưng làm sao có thể chắc chắn trong lòng ông ta không có nghi ngờ? Nếu nói lát nữa ông ta lại đến, g.i.ế.c chúng ta một cái trở tay không kịp…”

Tô Ngữ chưa nói xong đã rùng mình:

“Nói gì tới đó, họ đã tới rồi.”

Mọi người nghe vậy đều lộ vẻ kinh ngạc.

Nhược Tà và Khanh Yên sau khi ngây người liền nhanh ch.óng đứng dậy chạy đến đứng sau lưng Tô Ngữ. Nhược Tà vội vàng cúi đầu lau đi nước mắt trên mặt.

Tôn Yên thấy Nhược Tà lúc lau nước mắt lại cong ngón út cả người lại run lên.

Bà vẫn không thể tin được đây là cháu ngoại của mình! Nhưng hiện tại hoàn toàn không cho phép bà nghĩ nhiều, bởi vì tiếng bước chân bên ngoài đã vang lên rõ ràng là lại có người đến.

Tôn Yên và những người khác nghe tiếng đều lộ vẻ kinh ngạc nhìn về phía Tô Ngữ.

Tô Ngữ trông tuổi không lớn sao lại có thể lợi hại đến vậy? Thế mà lại có thể biết trước lâu như vậy là có người đến.

Trong lúc đang nghĩ ngợi, Vương trưởng lão cũng đã bước vào.

Nhìn thấy hai phe đang đứng đối diện nhau trong phòng, con ngươi của Vương trưởng lão hơi co lại, ngay sau đó cười nói:

“Vừa rồi ta có việc nên đã đến chậm một bước. Sao các ngươi đều đứng ở đây không nhúc nhích? Lẽ nào là đang đợi ta sao?”

Tôn Yên nghe vậy nhíu mày lạnh giọng quát lớn:

“Vương Đại Tráng, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

“Phụt!”

Không khí vốn đang vì lời của Tôn Yên mà trở nên giương cung bạt kiếm vì tiếng cười của Tô Ngữ mà lập tức trở nên có chút quỷ dị.

Cảm thấy mọi người đều đang nhìn mình, Tô Ngữ cũng có chút ngượng ngùng. Chỉ là chuyện này thật sự không trách nàng được! Ai có thể ngờ được, trưởng lão của Dược Vương Cốc lại còn là trưởng lão muốn ép cốc chủ thoái vị, thế mà lại tên là Vương Đại Tráng!

Không phải nói cái tên này không tốt hay gì mà thật sự là cái tên như vậy đặt trên người Vương trưởng lão thật khiến người ta cảm thấy có chút buồn cười.

Sắc mặt của Vương Đại Tráng lại càng thêm khó coi. Điều ông ta ghét nhất chính là có người gọi tên của mình.

Từ khi ông ta đoạt quyền, đã không còn ai dám gọi tên của hắn trước mặt nữa. Dù cho có gọi sau lưng mà bị ông ta biết được cũng chỉ có một con đường c.h.ế.t.

Oái oăm thay, Tôn Yên này mỗi lần gặp ông ta, bất kể có ai ở đó đều gọi cả tên cả họ. Điều này khiến ông ta nhiều lần đều phải một mình đến không dẫn theo người, thật sự là không muốn mất mặt.

Vốn tưởng rằng lần này có người ngoài ở đây, Tôn Yên hẳn sẽ không làm ông ta mất mặt.

Thế nhưng không ngờ tới, Tôn Yên lại không biết thu liễm như vậy, quả thực là không biết tốt xấu.

--

Hết chương 712.