Nhìn Tô Ngữ đang cười hết sức vui mừng rồi lại nhìn nhóm người Khương Kỳ đang cố gắng nén cười, sắc mặt Vương Đại Tráng đỏ bừng.
Ông ta quả thực có thể tưởng tượng được, sau này hình tượng của ông ta trong lòng những người này sẽ là thế nào. Mà kẻ làm hại ông ta mất mặt chính là Tôn Yên. Lão bất t.ử này, ông ta thật sự hận tại sao không đem cả bà ta nhốt trên giường cho rồi.
Trong lòng hận đến nghiến răng nhưng trên mặt Vương Đại Tráng vẫn nở một nụ cười, mặc dù có chút cứng đờ vặn vẹo.
“Các ngươi đã giới thiệu làm quen với nhau chưa, có cần ta giới thiệu lại một phen không?”
Nói rồi ông ta ta cũng không đợi mọi người đáp lời, chỉ vào Tô Ngữ nói:
“Đây là Tô Ngữ cô nương, nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện.”
Sau đó lại chỉ vào Tôn Yên để giới thiệu cho nhóm người Tô Ngữ.
Sau khi giới thiệu xong trên mặt Vương Đại Tráng đột nhiên lộ ra một nụ cười rạng rỡ:
“Tô cô nương, vừa rồi người đi vội vàng ta cũng quên hỏi. Người lần này đến là để tìm thầy trị bệnh hay là xin t.h.u.ố.c? Nếu là tìm thầy trị bệnh, người không thể tìm cốc chủ được rồi. Người cũng thấy đó, cốc chủ hiện tại đang ốm đau trên giường e rằng cũng là lực bất tòng tâm.”
Tô Ngữ nghe vậy sắc mặt không đổi nhàn nhạt nói:
“Nếu là xin t.h.u.ố.c thì sao?”
Ánh mắt Vương Đại Tráng hơi lóe lên:
“Vậy phải xem Tô cô nương cầu là d.ư.ợ.c gì. Dược Vương Cốc mấy năm gần đây tuy là do ta quản lý nhưng rất nhiều đan d.ư.ợ.c, thậm chí là phương t.h.u.ố.c đều ở trong tay cốc chủ và phu nhân ta cũng không có.”
Tô Ngữ bừng tỉnh. Đây hẳn chính là lý do tại sao Vương Đại Tráng còn muốn giữ lại cả nhà Nguyễn Hằng.
“Ta đến để xin t.h.u.ố.c, không cần Vương trưởng lão ngươi phải bận tâm.”
Nàng nhàn nhạt nói.
Vương Đại Tráng lại tựa hồ không nghe thấy nửa câu sau của Tô Ngữ tiếp tục cười nói:
“Nếu là xin t.h.u.ố.c, xin Tô cô nương hãy nói một chút về bệnh trạng, như vậy mới có thể đúng bệnh hốt t.h.u.ố.c phải không? Ta ở đây cũng có thể cho người tham mưu một chút, nói không chừng không cần đến d.ư.ợ.c liệu và phương t.h.u.ố.c trong tay cốc chủ là được thì sao? Như vậy cũng đỡ làm chậm trễ thời gian của Tô cô nương, người nói có phải không?”
Tô Ngữ nghe vậy liền nhìn về phía Vương Đại Tráng hai mắt lạnh băng:
“Không ngờ tới Vương trưởng lão lại còn thích giúp đỡ mọi người như vậy. Nếu đã thế vậy sao Vương trưởng lão không nghĩ cách cứu chữa Nguyễn cốc chủ đi?”
Vương Đại Tráng nghe vậy sững người. Ông ta ta thật sự không ngờ tới Tô Ngữ lại có thể đột nhiên nói ra những lời như vậy. Theo ông ta ta thấy, Tô Ngữ dù có nhìn ra được sự không ổn giữa ông ta ta và cốc chủ cũng nên giả vờ như không biết.
Suy cho cùng Tô Ngữ chỉ là một ngoại nhân, lại còn đến để xin t.h.u.ố.c thật sự không cần phải quản nhiều như vậy.
Thế nhưng xem bộ dạng một hai phải bắt ông ta ta đưa ra câu trả lời của Tô Ngữ, sự hoài nghi vốn dĩ đã bị đè nén trong lòng Vương Đại Tráng lại dần dần trỗi dậy.
Tô Ngữ để tâm như vậy, có phải là có bí mật gì không thể cho ai biết không?
Hay là có nguyên nhân nào khác ở bên trong?
Vương Đại Tráng nghĩ vậy, tầm mắt không tự chủ được mà nhìn về phía Nhược Tà.
Thần sắc trên mặt Nhược Tà bình tĩnh. Thấy Vương Đại Tráng nhìn qua, y thậm chí còn nhếch khóe môi giơ tay lên.
Vương Đại Tráng thấy vậy vội vàng thu lại tầm mắt. Dù cho người này thật sự có vấn đề gì đi nữa, cũng không phải là Nhược Tà. Cái dáng vẻ này sao có thể là Nhược Tà được?
Tuy đã hơn một trăm năm không gặp nhưng tính tình của Nhược Tà là thế nào ông ta ta vẫn biết.
Đó là kẻ có oan báo oan, có thù báo thù. Ông ta ta tuyệt đối sẽ không vì nhẫn nhịn mà biến mình thành bộ dạng như vậy.
Không nói người khác, chính bản thân ông ta ta cũng sẽ là người đầu tiên không chịu nổi.
Chỉ là Vương Đại Tráng lại đã quên, ý nghĩ như vậy của ông ta ta chỉ là dựa trên sự hiểu biết về Nhược Tà ngày thường.
Lúc đó Nhược Tà thuận buồm xuôi gió, sao lại có thể biết được hai chữ nhẫn nhịn?
Vương Đại Tráng quét mắt nhìn một lượt trong nhà, cuối cùng cười nói:
“Nếu đã vậy ta xin đi trước. Suy cho cùng trong cốc còn có một đống lớn sự tình chờ ta đi xử lý. Tô cô nương, người nếu có yêu cầu gì cũng có thể cho người đến tìm ta.”
Vương Đại Tráng này thật đúng là ứng với câu nói, đến cũng vội vàng đi cũng vội vàng.
Mãi cho đến khi thân ảnh của ông ta hoàn toàn biến mất, đám người Tôn Yên mới xem như thở phào một hơi.
Tôn Yên nhìn về phía Nhược Tà vừa vặn y cũng nhìn về phía bà. Hai người bốn mắt nhìn nhau, Nhược Tà lập tức nở một nụ cười rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngoại tổ mẫu, c.o.n c.uối cùng cũng lại được gặp người.”
Nhược Tà nói nước mắt trong mắt lại một lần nữa chảy xuống.
Lời nói vốn rất thương cảm nhưng khi nhìn bộ dạng tay cong cong như hoa lan của Nhược Tà, Tôn Yên vẫn không nhịn được mà nở nụ cười.
“Sao con lại thành ra thế này, mau biến trở lại cho ta.”
Tôn Yên quát lớn.
Tuy Nhược Tà lúc này và người trong trí nhớ của bà khác nhau rất nhiều nhưng trải qua chuyện vừa rồi, bà đã có thể hoàn toàn xác nhận đây chính là Nhược Tà, là cháu ngoại duy nhất của bà.
Nhược Tà lau nước mắt lắc đầu:
“Ngoại tổ mẫu, Tô Ngữ nói rất đúng, chúng ta phải thời khắc đề phòng Vương Đại Tráng. Chờ ngày sau ngoại tổ phụ khỏe lại, con nhất định sẽ khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, dập đầu thật tốt với hai người.”
Tôn Yên vừa vui mừng lại vừa thương cảm.
Vui mừng là vì Nhược Tà cuối cùng cũng đã trưởng thành, thế mà lại có thể nhìn thấu bản chất sự việc hiểu được cách giữ gìn đại cục.
Thương cảm lại là vì Nhược Tà nói chờ Nguyễn Hằng tỉnh lại.
Người khác có lẽ không biết nhưng là người đã ở bên cạnh Nguyễn Hằng cả đời, sao bà lại không biết khả năng ông tỉnh lại là vô cùng nhỏ bé.
Người của Dược Vương Cốc luôn được người ta ca tụng là thần tiên sống, bất kể là bệnh gì cũng đều có thể chữa khỏi.
Chỉ là y giả không tự chữa cho mình được. Nguyễn Hằng hiện tại sinh t.ử chưa biết, căn bản không thể nào tự chữa bệnh cho mình.
Còn về chính bà, Tôn Yên cũng chỉ hiểu được một chút da lông mà thôi.
Nhược Tà lại đột nhiên hai mắt tỏa sáng nhìn về phía Tô Ngữ:
“Tô Ngữ, ngươi mau tới đây, mau đến xem ngoại tổ phụ của ta.”
Nói rồi y còn đứng dậy muốn kéo Tô Ngữ qua đó.
Tô Ngữ bất đắc dĩ cũng không thể để y kéo mình, bèn tự mình đi tới bên giường.
Đám người Tôn Yên thấy vậy nhìn nhau.
Ai có thể nói cho họ biết bây giờ là tình huống gì không.
Tô Ngữ vừa rồi không phải còn nói là đến để xin t.h.u.ố.c sao?
Sao trong nháy mắt Nhược Tà lại để nàng đi xem bệnh cho Nguyễn Hằng?
Nếu Tô Ngữ biết xem bệnh, hơn nữa còn có thể chữa khỏi cho Nguyễn Hằng vậy còn đến Dược Vương Cốc cầu d.ư.ợ.c làm gì?
Nhìn Tô Ngữ ngồi bên giường xem xét tình hình của Nguyễn Hằng, Nhược Tà thở phào nhẹ nhõm nói với đám người Tôn Yên:
“Ngoại tổ mẫu, chúng ta ra ngoài trước đi, con có lời muốn nói với người. Nơi đây người cứ yên tâm, con có thể lấy tính mạng của mình ra đảm bảo ngoại tổ phụ không có việc gì đâu.”
Tôn Yên nghe vậy thất thần. Dáng vẻ hiện tại của Nguyễn Hằng còn có thể tệ đi đến đâu nữa chứ?
Vốn là Vương Đại Tráng hai ngày trước đã đến nói Nguyễn Hằng chỉ còn sống được hai ngày nữa sẽ qua đời, cho nên đám người Tôn Yên mới canh giữ ở bên nghĩ rằng ông có thể sẽ mở mắt ra nhìn họ lần cuối.
Bằng không mọi người cũng sẽ không tiều tụy như vậy.
Chỉ là ai ngờ không đợi được Nguyễn Hằng tỉnh lại mà lại đợi được nhóm người Nhược Tà.
Tôn Yên lập tức dẫn theo nhi nữ đi theo Nhược Tà và những người khác ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Tô Ngữ và Khương Kỳ.
Khương Kỳ đóng cửa phòng lại, lại bố trí một kết giới lúc này mới đi đến bên cạnh Tô Ngữ:
“Thế nào rồi? Nàng có thể nhìn ra được gì không?”
Tô Ngữ nhíu mày cười khổ:
“Chàng lại không phải không biết, ta đây chỉ là nửa chai nước mà thôi.”
--
Hết chương 713.