Nghe thấy Tô Ngữ nói mình như vậy, Khương Kỳ cũng cười:
“Sao lại nói mình như thế.”
Tô Ngữ bất đắc dĩ:
“Đây là lời thật mà. Ta đâu thể mở to mắt nói dối rằng mình thật sự có thể chữa được bách bệnh.”
Khương Kỳ nghe vậy gật đầu, cũng phải.
Lập tức Tô Ngữ cũng không nói nhiều nữa, đem Phì Phì từ trong không gian mang ra đi thẳng vào vấn đề:
“Phì Phì, ngươi mau xem xem người trên giường này thế nào.”
Phì Phì nghe vậy liền nhìn về phía trên giường miệng lại lẩm bẩm:
“Sao lần nào gọi ta ra cũng là để ta giúp ngươi xem bệnh nhân vậy, chủ nhân, lẽ nào người bây giờ đã đổi nghề đi xem bệnh rồi sao?”
Nghe Phì Phì trêu chọc, Tô Ngữ dở khóc dở cười.
Phì Phì này cũng thật là, chẳng qua mới để nó xem hai người bệnh mà đã không muốn như vậy.
Có điều nàng cũng biết, trị bệnh cứu người, chế d.ư.ợ.c gì đó thật sự là những việc vừa rườm rà lại vừa mệt mỏi. Phì Phì oán giận cũng là điều nên làm.
Chỉ là đây là thân nhân của Nhược Tà. Nhìn y khóc như một tiểu hài t.ử, nàng cũng thật sự không đành lòng.
Tô Ngữ và Khương Kỳ lẳng lặng đứng một bên chờ đợi kết quả chẩn bệnh của Phì Phì.
Trong lúc chờ đợi, Tô Ngữ cũng vẫn luôn quan sát thần sắc của nó, muốn từ trên mặt nó nhìn ra được điều gì đó.
Kết quả có lẽ là do lông trên mặt Phì Phì quá dài, hay là quá đen thế mà lại không nhìn ra được gì cả.
Lại đợi một lúc lâu mới thấy nó quay đầu lại.
Tô Ngữ vội vàng hỏi:
“Thế nào rồi? Còn có thể cứu chữa được không?”
Khương Kỳ nghe thấy Tô Ngữ vừa mở miệng đã hỏi còn có thể cứu chữa được không liền biết nàng chắc chắn đã nhìn ra được chút gì đó, ít nhất cũng biết Nguyễn Hằng này trong tay nàng là tuyệt đối không có cách cứu.
Phì Phì nghe vậy ngạo kiều nâng cằm lên:
“Cũng không nhìn xem bổn miêu là ai. Chỉ cần bổn mèo ra tay, còn có người nào là không thể cứu?”
Tô Ngữ rất muốn nói cổ độc của Nguyễn Lan ngươi còn không có cách nào nhưng vẫn là sợ Phì Phì dưới cơn tức giận sẽ buông tay mặc kệ, bèn cố gắng nuốt lại những lời đã đến bên miệng.
Phì Phì lúc này cũng nghiêm mặt nói:
“Dáng vẻ này của ông ta không phải là trúng độc cũng không phải là bệnh tật gì khác.”
Tô Ngữ và Khương Kỳ ngạc nhiên thế mà lại không phải trúng độc?
Vừa rồi khi thấy dáng vẻ của Nguyễn Hằng, họ nhất trí đều cho rằng chắc chắn là Vương Đại Tráng muốn vị trí của Dược Vương Cốc nên đã muốn dùng một loại độc hiếm có để độc c.h.ế.t ông.
Thế nhưng bây giờ lại nghe Phì Phì nói Nguyễn Hằng không phải trúng độc.
Tô Ngữ không có một chút hoài nghi nào về ý của Phì Phì. Nếu nó đã nói không phải trúng độc thì chắc chắn không phải trúng độc.
“Không phải trúng độc thì là gì? Sao ông ta lại thành ra thế này?”
Khương Kỳ truy vấn.
Cái cảm giác nói chuyện nói một nửa treo người này thật sự rất khó chịu có được không?
Phì Phì lập tức không bán cái nút nữa, gọn gàng dứt khoát nói:
“Ông ta là bị hút đi sinh mệnh lực.”
Tô Ngữ kinh ngạc!
Thế mà lại là vì bị hút đi sinh mệnh lực.
Nhưng nghĩ lại điều này cũng không có gì đáng kinh ngạc. Nếu không phải là thiếu hụt sinh mệnh lực, một người vừa không bị thương lại không trúng độc sao lại có thể biến thành thế này được?
“Vậy có cách nào cứu không?”
Khương Kỳ trực tiếp hỏi vào vấn đề.
Đã biết được nguyên nhân thì phải biết còn có cách nào cứu trở lại không.
Phì Phì ngạo nghễ:
“Tự nhiên là có cách.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ nghe vậy hai mắt sáng rực lên:
“Thật sao? Cách gì ngươi mau nói.”
Có cách chính là chuyện tốt. Chỉ cần Nguyễn Hằng tỉnh lại, thân thể hồi phục nói không chừng việc đoạt lại Dược Vương Cốc cũng không phải là vấn đề gì.
Nàng không tin nhà họ Nguyễn đã chấp chưởng Dược Vương Cốc nhiều năm như vậy mà lại không có thân tín và thế lực của riêng mình. Hiện tại sở dĩ cả nhà Nguyễn Hằng thê t.h.ả.m như vậy chắc chắn là vì không có phòng bị, đột nhiên liền biến thành thế này.
Nếu bây giờ chữa khỏi cho ông ấy, cho ông một khoảng thời gian nhất định thì có phải là ông có thể lật ngược lại thế cờ không?
Tô Ngữ trong lòng miên man suy nghĩ lại nghe thấy Phì Phì tiếp tục nói:
“Tìm được một loại thảo d.ư.ợ.c, lấy về đây cho bổn mèo thì bổn mèo sẽ có cách làm cho ông ta trở nên giống như người bình thường.”
Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Tô Ngữ có chút không tin.
Nếu thật sự đơn giản như vậy Vương Đại Tráng sẽ không sợ hãi gì sao?
Ông ta rõ ràng là chắc chắn rằng Nguyễn Hằng tuyệt đối không có khả năng hồi phục lại, bằng không cũng sẽ không để Nguyễn Hằng và đám người Tôn Yên ở yên trong một sân viện. Nói không chừng đã sớm một đao g.i.ế.c c.h.ế.t Nguyễn Hằng để đề phòng vạn nhất rồi.
Phì Phì bĩu môi:
“Bổn mèo nói, chỉ cần đem thảo d.ư.ợ.c lấy về đây, những chuyện còn lại các ngươi hoàn toàn không cần phải xen vào. Bổn mèo nhất định có thể làm cho ông ta hồi phục như người bình thường. Nhưng tiền đề là các ngươi có thể đem thảo d.ư.ợ.c lấy về đây.”
Tô Ngữ lúc này mới nghe ra được vấn đề mấu chốt.
Mấu chốt nằm ở chỗ, họ có khả năng căn bản không thể đem d.ư.ợ.c liệu lấy về đây được.
Trong lòng lập tức căng thẳng, Tô Ngữ vội vàng hỏi:
“Là d.ư.ợ.c liệu gì, mọc ở đâu, trông như thế nào, gần Dược Vương Cốc này có không?”
Nghe một loạt câu hỏi của Tô Ngữ, Phì Phì cũng cảm thấy đau đầu. Sao trước đây nó không phát hiện ra miệng của chủ nhân lại có thể nói nhiều như vậy chứ?
Để không phải tiếp tục chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n lỗ tai, Phì Phì nhanh ch.óng nói:
“Chính là Tục Mệnh Thảo. Nơi này có hay không ta không biết, chuyện này cần ngươi tự mình từ từ tìm. Nhưng ta nhắc nhở ngươi, ngươi chỉ có thời gian ba ngày, bằng không ba ngày một qua, lão già này chỉ có một con đường c.h.ế.t.”
Tô Ngữ nghe vậy gật đầu tỏ vẻ mình đã biết.
Phì Phì cũng không nói nhiều nữa trực tiếp vào không gian. Những gì cần nói nó đều đã nói, chỉ cần đem Tục Mệnh Thảo mang đến cho nó là nó có thể cứu lão đầu trở lại. Nếu không có Tục Mệnh Thảo, lão già kia chỉ có thể tự trách mình vận khí không tốt.
Tô Ngữ và Khương Kỳ liếc nhìn nhau, đều thấy sự ngưng trọng trong mắt đối phương.
Một loại thảo d.ư.ợ.c nghe còn chưa từng nghe qua nên đi đâu để tìm? Hơn nữa lại chỉ có ba ngày thời gian, đây quả thực là…
Hai người cũng không trì hoãn thời gian nữa. Khương Kỳ đưa tay triệt kết giới, hai người vai kề vai đi ra ngoài.
Đám người Tôn Yên, Nhược Tà bây giờ đều đang ở trong phòng khách bên ngoài. Nghe thấy tiếng bước chân của Tô Ngữ và Khương Kỳ đi ra, người nào người nấy đều quay đầu lại nhìn.
Nhược Tà lại càng trực tiếp đứng dậy gấp không chờ nổi hỏi:
“Thế nào, thế nào?”
Nhược Tà biết bản lĩnh của Tô Ngữ, bây giờ y chỉ có thể ký thác hy vọng vào nàng.
Đám người Tôn Yên tuy còn đang kỳ quái tại sao Tô Ngữ lại đến xin t.h.u.ố.c nhưng sau khi biết nàng có thể cứu được Nguyễn Hằng, mọi tâm tư của họ cũng đều đặt ở trên chuyện này.
Lúc này thấy Nhược Tà dò hỏi Tô Ngữ, ánh mắt của từng người họ cũng đều dừng lại trên người nàng.
Tô Ngữ đem chuyện Đoạn Hồn Thảo nói một lượt rồi sau đó hỏi:
“Không biết gần đây có Tục Mệnh Thảo không? Nếu có chúng ta suốt đêm đi hái cũng được.”
Chờ nói xong, hồi lâu không thấy Nhược Tà trả lời, Tô Ngữ lúc này mới chú ý tới sắc mặt khó coi của y.
“Ngươi sao vậy?”
Nàng vội vàng hỏi.
Sao sắc mặt lại khó coi như vậy?
Nhược Tà lại ngây ngẩn một câu cũng không nói.
Cuối cùng vẫn là Tôn Yên hoàn hồn trước. Bà chua xót cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Tục Mệnh Thảo này chỉ nghe nói qua chứ chưa từng gặp bao giờ.”
Tôn Yên nói xong nước mắt lại chảy xuống.
--
Hết chương 714.