Lẽ ra người tu luyện có bản lĩnh có thể giữ gìn dung nhan thanh xuân, giống như Nhược Tà vậy, tuy đã là lão yêu quái mấy trăm, gần ngàn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn non nớt như một thiếu niên mười sáu mười bảy.
Không chỉ y, ngay cả Nhược Văn Uyên cũng là một mỹ đại thúc trạc ba mươi tuổi.
Thế nhưng khi nhìn lại đám người Tôn Yên trước mắt, Tô Ngữ lại cảm thấy có chút chạnh lòng.
Nguyên nhân rất đơn giản. Tôn Yên bây giờ khuôn mặt tiều tụy, đầu bạc trắng phơ trông giống như một bà lão bảy tám mươi tuổi.
Những người nhà họ Nguyễn phía sau bà, bất kể tuổi tác lớn nhỏ người nào người nấy trông cũng đều bão kinh phong sương.
Dáng vẻ này đâu còn có chút gì giống như một người tu luyện. Ngay cả những bá tánh nghèo khổ mà nàng từng thấy ở Đại Tần e rằng còn khá hơn họ một chút.
Tô Ngữ thở dài, Vương Đại Tráng này cũng đủ tàn nhẫn.
Tuy vẫn luôn không muốn lấy mạng cả nhà Nguyễn Hằng nhưng lại có thể t.r.a t.ấ.n từng người họ thành ra thế này, thật sự cũng không dễ dàng.
Suy nghĩ một lát, nàng liền vứt ý nghĩ này ra sau đầu.
Mạng còn sắp giữ không nổi, nàng còn nghĩ đến chuyện mặt mũi gì nữa?
“Người trước đừng khóc nữa, cứ nói cho con biết về chuyện của Tục Mệnh Thảo đi. Vừa rồi ta cũng đã nói rất rõ ràng rồi, ta có thể cứu Nguyễn cốc chủ nhưng trước tiên phải tìm được Tục Mệnh Thảo. Người mà cứ mãi khóc như vậy, làm chậm trễ thời gian chuyện này không hay đâu.”
Nghe thấy Tô Ngữ nói vậy, Tôn Yên lập tức ngừng khóc đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, nức nở nói:
“Tục Mệnh Thảo này ta cũng chỉ là nghe nói qua chứ chưa từng nhìn thấy, cho nên…”
Nói rồi bà lại có chút muốn khóc.
Vẫn luôn cho rằng Nguyễn Hằng lần này c.h.ế.t chắc rồi thế nhưng bây giờ lại được cho biết có cách có thể cứu ông.
Chưa kịp mừng rỡ lại nghe được nói cần đến Tục Mệnh Thảo.
Thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết như Tục Mệnh Thảo, họ bây giờ biết đi đâu mà tìm?
Lẽ nào Nguyễn Hằng cũng chỉ có một con đường c.h.ế.t sao?
Tưởng tượng đến việc Nguyễn Hằng rất có khả năng sẽ c.h.ế.t như vậy, Nhược Tà liền cảm thấy vô cùng đau lòng.
“Tô Ngữ, lẽ nào không có cách nào khác sao?”
Tô Ngữ nhìn Nhược Tà trước mặt với ánh mắt tràn đầy khẩn cầu thở dài lắc đầu.
Nếu còn có cách khác nàng cũng sẽ không đứng ở đây nói nhảm nửa ngày.
Biết được không có cách nào khác, Nhược Tà lập tức suy sụp, gần như muốn ngã quỵ xuống đất.
Trong phòng tuy có không ít người nhưng lại im ắng không một ai lên tiếng.
Khương Kỳ nhìn nhìn mọi người nói:
“Còn có ba ngày thời gian, các người hãy hảo hảo suy nghĩ lại xem có từng nghe nói qua chuyện gì về Tục Mệnh Thảo không hoặc là có từng nghe nói qua nơi nào có Tục Mệnh Thảo mọc không.”
Đám người Tôn Yên vì lời của Nhược Tà mà người nào người nấy đều lộ vẻ trầm tư, hiển nhiên là đang dốc lòng suy nghĩ.
Tô Ngữ cũng không muốn quấy rầy họ, cùng đám người Khương Kỳ đi ra khỏi nhà.
Nhược Tà nhìn mấy người trong phòng cũng đi theo Tô Ngữ ra ngoài.
“Có biết ngoại tổ phụ của ta rốt cuộc tại sao lại biến thành thế này không?”
Nhược Tà đi đến bên cạnh Tô Ngữ chỉ cúi đầu hỏi một câu như vậy. Giọng nói bình thản, không nghe ra hỉ nộ.
Tô Ngữ nghe vậy lắc đầu. Phì Phì chỉ nói với nàng cần Tục Mệnh Thảo, những chuyện khác tuyệt nhiên không nói nàng cũng không biết.
Nghe được câu trả lời của Tô Ngữ, Nhược Tà cũng không có phản ứng gì đặc biệt. Chỉ là qua một hồi lâu mới ngẩng đầu kiên định nói:
“Bất kể là biến thành thế này như thế nào, ta cũng sẽ làm cho Vương Đại Tráng tự mình nếm thử mùi vị này.”
Nhóm người Tô Ngữ nghe vậy không nói gì, trong lòng lại ủng hộ cách làm của Nhược Tà.
G.i.ế.c người chẳng qua chỉ là đầu rơi xuống đất. Thế nhưng Vương Đại Tráng vậy mà lại t.r.a t.ấ.n cả nhà Nguyễn gia thành ra thế này, người nào người nấy đều tiều tụy, lòng dạ phải tàn nhẫn đến mức nào?
Kẻ như vậy thế mà lại là một y giả nghĩ đến thôi cũng đã thấy đáng sợ. E rằng số người Vương Đại Tráng g.i.ế.c còn nhiều hơn cả số người ông ta cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Du Kỳ cảm thấy không khí giữa mọi người quá mức nặng nề, đảo mắt một vòng đột nhiên nghĩ tới một chuyện, bèn nói:
“Ba người Hồng Nhạn kia có thể sẽ tìm tới không?”
Lời vừa nói ra nhóm người Tô Ngữ cũng đều nhíu mày.
Tuy trước đó đã thành công bỏ lại ba người Hồng Nhạn nhưng bọn họ cũng không phải là kẻ ăn chay, rồi cũng sẽ có thể tìm tới.
Nếu sau khi tới đây phát hiện ra tình hình hiện tại của nhà họ Nguyễn, không biết sẽ gây ra chuyện gì.
Quan trọng nhất là họ còn không biết Viêm Như Liệt rốt cuộc đang có ý đồ gì.
Nhược Tà khẽ mỉm cười, nụ cười đầy ý vị sâu xa:
“Xem ra chúng ta cần phải đẩy nhanh tốc độ, tranh thủ trước khi họ tới đây giải quyết xong chuyện của Dược Vương Cốc.”
Tô Ngữ nghe vậy im lặng. Tưởng tượng luôn rất tốt đẹp, nếu thật sự mọi chuyện đều có thể như ý nguyện vậy thì nhà họ Nguyễn bây giờ cũng đã không ra nông nỗi này.
Mấy người đứng bên ngoài một hồi lâu mới thấy Tôn Yên nhanh chân đi ra.
Trên mặt bà tràn đầy vẻ nóng nảy. Nhìn thấy nhóm người Nhược Tà đang đứng trong sân, bà vừa thở phào nhẹ nhõm vừa nhanh chân đi đến bên cạnh họ.
“Vừa rồi chúng ta đều đã nghiêm túc suy nghĩ, quả thật đã nghĩ ra được một chuyện về Tục Mệnh Thảo.”
Nghe thấy Tôn Yên nói, trên mặt Nhược Tà lập tức lộ ra vẻ mừng như điên:
“Thật sao? Vậy ngoại tổ mẫu mau nói đi.”
Tôn Yên cũng không vòng vo vội đáp:
“Ở phía sau Dược Vương Cốc có một sơn cốc, là cấm địa của Dược Vương Cốc. Các đệ t.ử đều không được phép vào trong đó. Tương truyền bên trong có đủ loại d.ư.ợ.c liệu, trong đó có cả Tục Mệnh Thảo. Chỉ là vì cốc huấn của Dược Vương Cốc nên chưa từng có ai đi vào.”
Nghe thấy điều này Tô Ngữ hơi nhíu mày:
“Nếu chưa từng đi vào thì làm sao lại có truyền thuyết này?”
Tôn Yên nghe vậy cũng sững người, ngay sau đó lắc đầu:
“Chuyện này thì không rõ lắm, chỉ là lúc ta vào Dược Vương Cốc thì đã có truyền thuyết này rồi.”
Thế mà đã lâu như vậy sao?
Tô Ngữ trong lòng kinh ngạc, đối với Tục Mệnh Thảo cũng càng thêm tò mò:
“Vậy tác dụng của Tục Mệnh Thảo là gì?”
Nghe Tô Ngữ hỏi vậy Tôn Yên nghi hoặc nói:
“Ngươi cũng không biết tác dụng của Tục Mệnh Thảo sao? Vậy sao lại nói nó có thể cứu được cốc chủ?”
Đây không chỉ là nghi hoặc trong lòng Tôn Yên mà cũng là nghi hoặc trong lòng nhóm người Nhược Tà.
Lúc này nghe thấy Tôn Yên hỏi ra, người nào người nấy cũng đều nhìn chằm chằm Tô Ngữ chờ nàng trả lời.
Tô Ngữ sau khi thốt ra lời nói liền có chút hối hận. Đều do nàng nhất thời lanh mồm lanh miệng mà trực tiếp hỏi ra.
Nàng chỉ cần đi hỏi Phì Phì là còn có gì mà không biết chứ? Bây giờ thì hay rồi, còn chưa làm được gì đã khiến Tôn Yên hoài nghi mình.
Tô Ngữ cười gượng một tiếng:
“Ta biết chữa bệnh, biết những thảo d.ư.ợ.c cần dùng nhưng tác dụng của những thảo d.ư.ợ.c đó thì ta lại không rõ lắm. Tóm lại ta thấy ai có bệnh là ta liền biết nên chữa trị thế nào.”
Lời này nghe có chút bất đắc dĩ nhưng Tôn Yên lại cười.
Y giả, đặc biệt là những y giả lợi hại, mỗi người đều có tính tình riêng của mình.
Tô Ngữ vừa rồi có thể nói ra một đoạn lời như vậy, chứng tỏ nàng cũng là người có tính tình vô cùng cổ quái.
Nếu đã vậy chắc hẳn cũng là người có bản lĩnh nhất định.
--
Hết chương 715.