Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 716: CÓ CÁCH NÀO VÀO CẤM ĐỊA KHÔNG?



 

Nếu Tô Ngữ biết được suy nghĩ trong lòng Tôn Yên lúc này chắc chắn sẽ cười lớn thành tiếng.

Đây có phải là đang tự tìm cớ cho nàng không? Có điều cái cớ này sao nghe thế nào cũng cảm thấy khiến người ta không thể chấp nhận được.

Nhưng nếu Tôn Yên đã không còn day dứt về vấn đề này, Tô Ngữ tự nhiên cũng không muốn tiếp tục day dứt nữa bèn nói:

“Vậy chúng ta không phải là người của Dược Vương Cốc có phải là có thể đi vào cấm địa không?”

Tôn Yên nghe vậy hiếm khi bật cười. Chỉ là bà ấy có lẽ vì đã lâu không cười nên nụ cười này có vẻ có chút cứng đờ làm người nhìn không khỏi lại có chút đau lòng.

“Cấm địa đó là cấm địa của Dược Vương Cốc, người của Dược Vương Cốc không thể vào. Tuy chỉ là trong truyền thuyết bên trong có rất nhiều linh thảo d.ư.ợ.c nhưng các ngươi cảm thấy Dược Vương Cốc sẽ hào phóng đến mức để cho người khác đi vào sao?”

“Nếu bên trong thật sự có bảo tàng gì, vậy người của Dược Vương Cốc chẳng phải sẽ thiệt thòi lớn sao?”

“Các ngươi cho rằng Vương Đại Tráng sở dĩ t.r.a t.ấ.n chúng ta như vậy rốt cuộc là vì cái gì?”

Nghe thấy Tôn Yên đột nhiên hỏi vậy trong lòng Tô Ngữ ẩn ẩn có một suy đoán:

“Lẽ nào có liên quan đến cấm địa này?”

Tôn Yên tán thưởng liếc nhìn Tô Ngữ một cái, gật đầu nói:

“Đích xác có liên quan đến cấm địa này. Vương Đại Tráng muốn từ bên ngoài tuyển một ít người có tu vi không tồi để vào cấm địa, sau đó thương lượng trước với những người đó rằng sau khi vào trong bất kể có được thứ gì cũng đều phải chia đều với Dược Vương Cốc.”

Thật là một ý kiến hay.

Vừa không phá vỡ cốc huấn lại có thể có được những thứ bên trong. Tâm tư của Vương Đại Tráng cũng thật linh hoạt.

Lúc này chỉ nghe Tôn Yên nói tiếp:

“Cốc chủ là người nặng quy củ nhất cho nên coi thường loại thủ đoạn nhỏ này của Vương Đại Tráng, vì thế đã không đồng ý.”

“Thực ra cốc chủ không nói rõ, ông ấy cho rằng Vương Đại Tráng đã hiểu nào ngờ Vương Đại Tráng căn bản không hiểu được khổ tâm của ông ấy.”

“Thử nghĩ xem, nếu cấm địa này thật sự có bảo tàng, là một động thiên phúc địa, vậy tin tức này một khi truyền ra ngoài thì Dược Vương Cốc sau này còn có thể yên tĩnh được sao?”

“Nếu chỉ là ầm ĩ một chút thì cũng thôi đi chỉ sợ có kẻ lòng tham vì bảo tàng này mà sẽ gây bất lợi cho Dược Vương Cốc!”

“Ai ngờ Vương Đại Tráng này không những không hiểu được một phen khổ tâm của cốc chủ mà còn hận ông ấy. Bắt được một cơ hội liền giống như một con sói con thấy thịt, không c.ắ.n xuống một miếng thì tuyệt đối không buông tay!”

“Kết quả hiện tại các ngươi cũng đã thấy rồi. Nếu sớm biết như vậy, ta chắc chắn đã trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t tên trộm Vương Đại Tráng đó rồi!”

Nói đến câu cuối cùng, trên mặt Tôn Yên lộ vẻ tàn nhẫn khí thế trên người cũng đột nhiên thay đổi.

Tô Ngữ thấy vậy âm thầm lè lưỡi nhưng nghĩ lại cũng không có gì đáng tò mò.

Nếu không phải vì Nguyễn Hằng hiện tại sinh t.ử chưa biết, Tôn Yên tuyệt đối không phải là người khóc lóc yếu đuối dễ bắt nạt.

Bất kể nói thế nào Tôn Yên cũng đã làm phu nhân của cốc chủ Dược Vương Cốc lâu như vậy nên khí thế trên người đâu phải là người bình thường có thể so sánh?

Nhìn một Tôn Yên như vậy, Tô Ngữ nghĩ, nếu thật sự có một lần cơ hội nữa e rằng Vương Đại Tráng đã sớm đi Tây Thiên gặp Phật Tổ chứ đâu còn có cơ hội ở đây nhảy nhót.

Có điều chuyện này cũng chỉ là nghĩ mà thôi, đâu phải ai cũng có cơ hội làm lại từ đầu?

Tôn Yên đem những buồn khổ trong lòng nói ra lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Cũng là lúc này bà mới nhớ ra để hỏi Nhược Tà:

“Con khi trở về nào?”

Nhược Tà cười đáp:

“Vừa trở về không bao lâu ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy Nhược Tà không muốn nói nhiều về chủ đề này, Tôn Yên cũng rất thức thời không hỏi nữa ngược lại hỏi một vấn đề khác:

“Tại sao con lại đến Dược Vương Cốc?”

Dứt lời, cũng không đợi Nhược Tà trả lời liền tàn khốc nói:

“Chuyện này con phải nói thật với ta, bằng không ta dù có nhìn ngoại tổ phụ của con qua đời, ta tùy ông ấy mà đi cũng sẽ không để con nghĩ cách cứu ông ấy.”

Nhược Tà nghe vậy sững người, hoàn toàn không ngờ tới Tôn Yên thế mà lại nói như vậy.

Chỉ là Tôn Yên đã nói thẳng ra như vậy, y cũng không có cách nào nói dối.

Chỉ là y trước tiên lo lắng liếc nhìn Tôn Yên một cái, hy vọng bà nghe xong không nên quá gấp gáp.

“Lần này đến Dược Vương Cốc thật ra cũng có chuyện. Con vừa trở về đã phát hiện mẫu thân thế mà lại trúng độc, đã trúng độc được một tháng rồi. Cũng là nhờ Tô Ngữ giúp giải độc, lúc này mới làm cho mẫu thân tỉnh lại.”

Tôn Yên mới vừa nghe đến Nguyễn Lan thế mà lại trúng độc còn hôn mê một tháng, lập tức sắc mặt tái nhợt.

Sau đó khi nghe thấy Tô Ngữ đã giải độc cho Nguyễn Lan, bà lại thở phào một hơi.

Nhưng ai ngờ bà còn chưa hoàn toàn yên tâm thì lại nghe thấy Nhược Tà lại một lần nữa mở miệng.

“Con cho rằng mẫu thân giải độc là tốt rồi nhưng sắc mặt bà ấy vẫn tái xám. Tô Ngữ nói cho con biết trên người mẫu thân bị gieo cổ độc. Hiện tại cũng không biết là loại cổ độc gì cũng không biết mẫu cổ ở đâu. Nhìn mẫu thân ngày đêm chịu khổ, quả thực sắp không chịu nổi nữa nên con liền quyết định đến Dược Vương Cốc, nghĩ rằng người và ngoại tổ phụ hoặc là cữu cữu có thể giúp mẫu thân xem một chút.”

Nghe xong lời của Nhược Tà, sắc mặt Tôn Yên lại càng thêm tái nhợt. Bà làm sao cũng không ngờ tới nữ nhi duy nhất của mình hiện tại lại ra nông nỗi này.

Tôn Yên ngây người một lúc rồi lập tức quay đầu nhìn về phía Tô Ngữ:

“Tô cô nương không phải biết y thuật sao, còn giải được độc sao đối với cổ độc này lại không có cách nào?”

Tô Ngữ nghe vậy bất đắc dĩ nhún vai, nàng đến cả y thuật còn không biết, có được không?

Có điều lời này cuối cùng không nói ra, chỉ ngượng ngùng nói:

“Ta đối với cổ độc thật sự là dốt đặc cán mai, bằng không cũng sẽ không đến đây tìm cốc chủ phu nhân.”

Nhược Tà thấy Tôn Yên nhíu mày sợ bà nói ra lời gì không hay bèn vội vàng giải thích:

“Ngoại tổ mẫu, đây là người cùng con trở về từ tiểu thế giới. Con có thể trở về hoàn toàn là dựa vào nàng. Nếu không phải nàng trị hết ám thương và giải độc trên người con thì con bây giờ còn đang ở tiểu thế giới chờ c.h.ế.t đấy.”

Nghe thấy Nhược Tà nói Tô Ngữ là người cùng y trở về từ tiểu thế giới, bà bỗng nhiên nhìn về phía đám người Khương Kỳ:

“Họ cũng là cùng nhau từ tiểu thế giới tới sao?”

Nhược Tà gật đầu:

“Đúng vậy, đây đều là những người mà con đã kết giao lúc ở tiểu thế giới. Nhân phẩm của họ đều có thể tin được. Nếu có thể giúp con, tuyệt đối sẽ không có nửa phần từ chối. Cho nên ngoại tổ mẫu không cần nghĩ nhiều.”

Tôn Yên lúc này mới yên tâm, xin lỗi cười với Tô Ngữ:

“Trước đây xin lỗi Tô cô nương, ta chỉ có một nữ nhi đó, cũng là lo lắng quá mức.”

Tô Ngữ tự nhiên sẽ không để trong lòng, vẫy vẫy tay nói:

“Bây giờ cũng không phải là lúc nói những chuyện này. Con chỉ muốn hỏi một chút, chúng ta có cách nào vào được cấm địa không? Nếu có thể chúng ta có lẽ có thể đem Tục Mệnh Thảo về đây. Như vậy cốc chủ có lẽ còn có một đường sinh cơ. Chờ cốc chủ tỉnh lại giải quyết xong chuyện của Dược Vương Cốc cũng có thể mau ch.óng trở về Thiên Viêm Tông cứu Nguyễn bá mẫu.”

Một tràng lời này làm Tôn Yên liên tục gật đầu. Bà cũng hy vọng sự việc có thể thuận buồm xuôi gió.

Bất kể là Nguyễn Hằng cũng tốt, hay là Nguyễn Lan cũng tốt hoặc là những người khác trong nhà họ Nguyễn, hay là nhóm người Nhược Tà, Tô Ngữ, bà đều không hy vọng họ có chuyện gì.

Chỉ là khi nghe thấy Tô Ngữ nói muốn đi cấm địa, bà vẫn khó xử.

--

Hết chương 716.