Thái độ của nhóm người Tô Ngữ, Nhược Tà vô cùng kiên quyết. Bất kể Tôn Yên nói gì thêm, họ đều không hề d.a.o động nhất quyết phải đi cấm địa.
Sau mấy phen khuyên giải không có hiệu quả thì Tôn Yên cũng đành từ bỏ.
“Bởi vì có cốc huấn cho nên người của Dược Vương Cốc căn bản sẽ không đi cấm địa. Vì vậy nơi đó không có bất kỳ phòng thủ nào. Các ngươi muốn đi vào cũng rất đơn giản, chỉ cần lén lút lẻn vào là được. Chỉ là nhiều hơn nữa ta cũng không có cách nào nói, suy cho cùng ta cũng chưa từng vào trong đó bao giờ.”
Nhóm người Tô Ngữ cũng biết những gì bà nói đều là thật liền không tiếp tục hỏi nữa.
Nhược Tà nghĩ nghĩ rồi nói:
“Nếu đã vậy, chúng ta đêm nay sẽ đến cấm địa. Cũng không biết bên trong tình hình thế nào, sớm một chút vào cũng có thể sớm một chút ra. Chờ chúng ta đem Tục Mệnh Thảo về đây thì ngoại tổ phụ sẽ được cứu.”
Ngữ khí của y rất nhẹ nhàng giống như chỉ là muốn đi lên một ngọn núi bình thường để hái t.h.u.ố.c, rất nhanh là có thể trở về.
Tôn Yên đã sống lâu như vậy sao có thể không hiểu Nhược Tà đây là đang an ủi bà. Chỉ là bà bây giờ có thể làm gì được đây? Bà bị nhốt trong một ngôi nhà này mà không có bất kỳ biện pháp nào. Nếu không phải Nhược Tà đến e rằng mấy ngày nữa bà cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyễn Hằng đi đến cái c.h.ế.t.
Chờ sau khi Nguyễn Hằng qua đời, những người còn lại của họ cũng sẽ từng người một mà ra đi. Đến lúc đó Dược Vương Cốc này sẽ thật sự là của một mình Vương Đại Tráng.
Nghĩ đến Vương Đại Tráng, sắc mặt Tôn Yên lại lộ ra vẻ ngượng nghịu.
“Vương Đại Tráng mà đến thì phải làm sao? Hắn mà tìm các ngươi thì sao?”
Tô Ngữ nghe vậy cười khẽ:
“Hắn mà đến, người cứ nói với hắn là ta ở đây cầu không được d.ư.ợ.c nên đã đi rồi.”
Nhược Tà cũng phụ họa gật đầu:
“Đúng vậy, bằng vào thân phận hiện tại của Tô Ngữ, dù cho có vô thanh vô tức mà rời đi cũng không phải là chuyện khó. Hắn dù có hoài nghi gì cũng sẽ không hoài nghi đến trên người ngoại tổ mẫu đâu.”
Suy cho cùng trong mắt Vương Đại Tráng, đám người Tôn Yên cũng giống như tù nhân.
Tuy lời của Nhược Tà không nói hết nhưng Tôn Yên sao có thể không hiểu? Có điều bà cũng hoàn toàn không để tâm, ai bảo đây là sự thật chứ? Chẳng qua bà cảm thấy mình dường như đã nắm bắt được một tin tức quan trọng trong giọng nói của Nhược Tà.
“Ngươi nói thân phận hiện tại của Tô Ngữ? Lẽ nào trước đây nàng không phải có thân phận này? Vậy nàng nói nàng là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện lẽ nào là giả mạo?”
Thốt ra những lời này, biểu cảm trên mặt Tôn Yên nhanh ch.óng thay đổi mấy lần. Cuối cùng bà hung hăng thầm nghĩ: Ta tuy rất muốn cứu ngoại tổ phụ của ngươi, cũng hy vọng các ngươi có thể ra sức. Thế nhưng nếu phải đ.á.n.h đổi bằng họ tên của các ngươi thì ta vẫn là không làm được.
“Nếu thật sự là giả mạo, nhân lúc bây giờ Trường Sinh Điện còn chưa nhận được tin tức, các ngươi mau chạy thật xa trốn đi.”
Nghe thấy sự buồn bã mất mát trong giọng nói của Tôn Yên trong lòng Tô Ngữ khẽ động. Trên đời này người tốt vẫn không ít. Rõ ràng bà rất muốn mình giúp đỡ nhưng vì không muốn liên lụy đến mình mà vẫn nói ra những lời như vậy.
Tô Ngữ khẽ mỉm cười, an ủi nói:
“Người không cần nghĩ nhiều. Người xem xem gương mặt này của ta đây chính là hàng thật giá thật, không phải dùng phương pháp khác làm ra. Ta và điện chủ của Trường Sinh Điện trông giống nhau như đúc. Ta cũng không biết phụ mẫu của mình là ai, nói không chừng ta thật đúng là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện, người nói có phải không?”
Tôn Yên nghe vậy cạn lời. Tuy cảm thấy Tô Ngữ nói có thể là đúng nhưng sao vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng? Bà nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu mới cuối cùng hiểu ra là không đúng chỗ nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi vì Tô Ngữ nói có lẽ chính là nữ nhi của điện chủ Trường Sinh Điện, điều này chứng tỏ chính nàng cũng không chắc chắn về chuyện này. Thế mà nàng lại trong tình huống chính mình cũng không chắc chắn đã dám bốn phía tuyên dương còn dám chạy đến nơi như Dược Vương Cốc này. Nếu là đi đến một nơi nhỏ bé thì cũng thôi đi, suy cho cùng người ở đó không tiếp xúc được với Trường Sinh Điện nói không chừng đã bị Tô Ngữ lừa gạt rồi.
Thế nhưng Dược Vương Cốc mỗi năm đều phải tiếp xúc với Trường Sinh Điện. Nếu bà nhớ không lầm thì người của Trường Sinh Điện hình như sắp đến đây. Nếu chờ người của Trường Sinh Điện đến, thân phận của Tô Ngữ chẳng phải sẽ bị phơi bày sao?
Tưởng tượng đến việc thân phận của Tô Ngữ có thể sẽ bị người của Trường Sinh Điện vạch trần, lòng Tôn Yên liền lo sợ bất an. Bà thật sự không phải là loại người vì mạng sống của mình mà có thể hy sinh người khác.
“Bất kể nói thế nào, ta cũng không thể vì chuyện nhà mình mà liên lụy ngươi. Mấy người các ngươi, đêm nay nhân lúc trời tối mau ch.óng rời đi.”
Lời này của Tôn Yên nói ra c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt. Nhóm người Tô Ngữ đều có thể nghe ra được thái độ kiên quyết của bà.
Tôn Yên dứt lời lại nhìn về phía Nhược Tà:
“Con có lòng đến thăm ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu là ta đã biết con là hài t.ử tốt. Có thể trước khi c.h.ế.t được gặp con một lần, ngoại tổ mẫu đã cảm thấy mỹ mãn rồi. Còn ngoại tổ phụ của con… ông ấy không có phúc khí đó cũng là chuyện không có cách nào khác. Chờ đến bên kia rồi ta sẽ tự mình nói với ông ấy, con cứ yên tâm đi.”
Nghe Tôn Yên nói vậy, Nhược Tà không tự chủ được mà lại đỏ khóe mắt. Tôn Yên có thể nói như vậy hoàn toàn là một lòng yêu thương y. Chỉ cần y không phải là một kẻ lòng lang dạ sói, đều sẽ không vào lúc này mà bỏ mặc ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu của mình, chỉ vì bảo mệnh mà cứ thế rời đi.
“Ngoại tổ mẫu, người không cần phải nói nữa. Người còn không biết sao, con là người giống người nhất. Con có thể giả vờ đáp ứng người sau đó vào buổi tối lén lút đến cấm địa. Nhưng con không muốn lừa gạt người cũng không muốn làm người quá lo lắng. Con chỉ có thể nói thật với người, con không thể cứ thế bỏ đi.”
Dứt lời, Nhược Tà liếc nhìn Tô Ngữ một cái. Y cũng biết không nên để nàng bị cuốn vào. Chỉ là bây giờ đã là cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, Tô Ngữ dù cho bây giờ có rời đi, Viêm Như Liệt của Thiên Viêm Tông cũng đang như hổ rình mồi.
Tô Ngữ tự nhiên biết y đang nghĩ gì trong lòng bèn cười nói với Khương Kỳ:
“Chàng thấy không, người này bây giờ còn đang lo lắng sẽ liên lụy đến ta. Y đâu có biết chúng ta đã sớm bị y kéo xuống nước rồi sao? Bây giờ lại hối hận thì có ích lợi gì?”
Lời này của Tô Ngữ nghe thì là đang oán giận nhưng ở đây có ai mà không hiểu, đây là nàng đang thể hiện quyết tâm của mình.
Khương Kỳ cúi mắt nhìn đôi mắt sáng long lanh của Tô Ngữ, trong lòng than nhẹ một tiếng.
Tô Ngữ của hắn bất kể lúc nào cũng là như vậy, toàn tâm toàn ý vì bằng hữu. Chỉ cần bằng hữu cần đến thì nàng vĩnh viễn đều là toàn lực ứng phó.
Một Tô Ngữ như vậy làm hắn vừa đau lòng lại vừa bất đắc dĩ, nhưng lại cảm thấy vô cùng tự hào. Bất luận nàng có đưa ra quyết định gì, hắn cũng sẽ đứng về phía nàng.
Khương Kỳ quay đầu nhìn về phía Nhược Tà:
“Lải nhải dong dài, ngươi sắp giống hệt cái mặt của ngươi rồi đấy. Hay là cứ như vậy đi, ta thấy cũng rất không tồi.”
Lúc Khương Kỳ nói, trên mặt thế mà lại lộ ra nụ cười bỡn cợt.
Nhược Tà sau khi hiểu được ý của Khương Kỳ chỉ cảm thấy vô cùng sụp đổ.
Y suýt nữa đã quên mất mình bây giờ đang có bộ dạng gì, còn định nói mình vốn dĩ đã rất xứng đôi với gương mặt này.
May mà lời này không nói ra, bằng không hắn có thể sẽ tự làm mình ghê tởm đến c.h.ế.t.
--
Hết chương 717.