Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 718: MỚI VÀO CẤM ĐỊA



 

Lời đã nói đến mức này, Tôn Yên dù có nhiều lời đến đâu cũng không thể nói ra được nữa.

Lúc này Mạc lão cũng từ trong phòng đi ra. Những gì nhóm người Tô Ngữ nói vừa rồi ông đều đã nghe thấy. Trong lòng cảm thán về tình cảm tốt đẹp và phẩm hạnh tốt của nhóm người Tô Ngữ và Nhược Tà. Ông cũng có chút ghen tị với Nguyễn Hằng và Tôn Yên.

Ông cả đời không thành gia, tự nhiên cũng không có nhi nữ, con cháu. Nguyễn Hằng lại có một ngoại tôn toàn tâm toàn ý vì mình như vậy, sao ông có thể không ghen tị được chứ? Nhưng nghĩ lại cũng liền bình thường trở lại. Đâu phải vãn bối nào cũng sẽ giống như Nhược Tà.

Ông đã sống lâu như vậy, loại người nào mà chưa từng gặp qua, loại chuyện gì mà chưa từng trải qua. Vì tư lợi cá nhân mà tỷ muội tính kế, huynh đệ phản bội, phụ t.ử thành thù, những cảnh tượng như vậy ông đã thấy quá nhiều rồi.

Lại nghĩ ông và Nguyễn Hằng có quan hệ gì chứ. Ngoại tôn của Nguyễn Hằng, chẳng phải cũng giống như ngoại tôn của ông sao? Nghĩ như vậy nụ cười trên mặt Mạc lão càng sâu hơn.

Ông chậm rãi đi đến bên cạnh Tôn Yên, tán thưởng nhìn nhóm người Nhược Tà lúc này mới mở miệng nói:

“Đây là tấm lòng hiếu thảo của bọn trẻ. Bà tự cho là vì tốt cho chúng lại không biết sự từ chối như vậy mới càng làm cho chúng khổ sở hơn. Nếu chúng đã muốn tẫn một phần tâm ý của mình, bà hà tất phải ngăn cản? Bà phải tin tưởng chúng. Bây giờ đã là thiên hạ của người trẻ tuổi nói không chừng chúng sẽ mang đến cho bà một kết cục khác thì sao?”

Nghe thấy lời khuyên giải của Mạc lão, thần sắc trên mặt Tôn Yên cũng thay đổi mấy lần cuối cùng thở dài một hơi, không nói gì cả. Bất kể thế nào bà đều rất vui mừng. Cả đời này của bà, những thứ khác chưa bao giờ để ý đến chỉ là những đứa cháu ngoan này mới là niềm kiêu hãnh lớn nhất của bà.

--

Thời gian nhoáng một cái đã đến tối. Vương Đại Tráng không biết vì nguyên nhân gì mà thế mà lại không đến nữa.

Chờ đến khi trời tối hẳn nhóm người Tô Ngữ liền chuẩn bị rời đi đến cấm địa.

Vốn dĩ Tôn Yên muốn để tôn t.ử và tôn nữ của mình đi theo cùng, nhưng Nhược Tà lại từ chối. Lý do rất đơn giản, vạn nhất Vương Đại Tráng ban đêm nổi điên lại qua đây thì phải làm sao? Họ mà thiếu một người e rằng Vương Đại Tráng sẽ lật tung cả Dược Vương Cốc lên. Để giảm bớt những phiền phức không cần thiết vẫn là nên để họ tự mình đi thì tốt hơn.

Hơn nữa có những người khác ở đó, một số thủ đoạn của Tô Ngữ sẽ không thể thi triển được. Đây mới là điều bất ổn lớn nhất.

Tôn Yên và Mạc lão nghe xong cũng không cưỡng cầu nữa. Nhìn theo nhóm người Tô Ngữ từng người một bay ra khỏi sân, hai người đồng thời thầm cầu nguyện trong lòng. Bất kể chuyến đi này của nhóm người Nhược Tà có tìm được Tục Mệnh Thảo hay không, ít nhất đều phải bình an trở về.

--

Nhóm người Tô Ngữ sau khi rời khỏi viện này, người nào người nấy đều giống như quỷ mị. Sau khi tránh được các đệ t.ử tuần tra ban đêm của Dược Vương Cốc họ đã thuận lợi đến được lối vào cấm địa.

Cũng là do Dược Vương Cốc nhiều năm như vậy vẫn luôn bình yên vô sự cho nên phòng thủ ban đêm của Dược Vương Cốc cũng không mấy nghiêm ngặt.

Thật sự là vì họ tự tin rằng đại bộ phận người căn bản không tìm thấy được nơi này. Dù có đến, Dược Vương Cốc này nơi nơi đều là d.ư.ợ.c, nói không chừng một chút không cẩn thận sẽ trúng độc cũng sẽ không tùy tiện xông loạn. Cho nên buổi tối tuy có đệ t.ử tuần tra nhưng cũng chỉ là làm ra vẻ mà thôi. Nhưng họ không ngờ tới, trên đời này nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

Còn có một con mèo có thể trăm phần trăm thành công né qua tất cả độc d.ư.ợ.c bên trong Dược Vương Cốc giúp cho nhóm người Tô Ngữ thuận lợi đến được lối vào cấm địa.

Tô Ngữ nhìn tấm bia đá cao lớn trước mắt nhìn hai chữ “Cấm Địa” cứng cáp hữu lực trên đó, chỉ cảm thấy một luồng hơi thở cổ xưa mà tang thương ập vào mặt.

Chỉ từ tấm bia đá này là có thể nhìn ra được, cấm địa của Dược Vương Cốc này thật sự đã tồn tại không ít thời gian. Cũng không biết sơn cốc trông có vẻ bình tĩnh này, sau khi đi vào rốt cuộc sẽ là một bộ dạng thế nào.

Nhược Tà đứng bên cạnh tấm bia đá nhìn một hồi lâu, cuối cùng quyết định nói:

“Chúng ta tạm thời không nên đi vào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Du Kỳ nghi hoặc:

“Đây là vì sao? Không phải thời gian cấp bách sao?”

Hoàng Oánh nghe vậy không khỏi ôm trán. Không biết có phải vì không có ham muốn gì không mà trí thông minh của Lục Du Kỳ rõ ràng đã giảm xuống.

Nguyên nhân bây giờ không đi vào lẽ nào còn chưa đủ đơn giản sao? Tuy thời gian cấp bách nhưng họ đâu có vội đi đầu thai.

Cấm địa này sở dĩ được gọi là cấm địa chắc chắn là vì bên trong có nguy hiểm rất lớn. Mà vào ban đêm nguy hiểm sẽ tăng lên gấp bội. Cho nên bây giờ họ đương nhiên không thể đi vào, chỉ có thể chờ sáng mai trời sáng rồi hẵng vào.

Đến lúc đó nguy hiểm tuy sẽ không giảm bớt nhưng ít nhất có thể làm cho họ thấy rõ tình hình xung quanh, cũng để tránh có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Nghe xong lời giải thích của Hoàng Oánh, Lục Du Kỳ che mặt, lập tức cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc thềm nghĩ: Sao vừa rồi mình lại ngu ngốc như vậy? Sao lại có thể hỏi ra một vấn đề như thế? Hoàng Oánh bây giờ có phải là đang khinh bỉ mình không?

Tim Lục Du Kỳ lập tức giống như một thiếu nữ mới biết yêu, có một con nai con đang đập loạn xạ.

Nhóm người Tô Ngữ nhìn bộ dạng của hắn, trên mặt đều lộ ra ý cười. Ngay cả không khí nặng nề áp lực vừa rồi cũng đã dịu đi không ít.

Sau khi cười xong, mấy người trực tiếp ngồi xuống sau tấm bia đá. Tấm bia đá này rất lớn, họ trốn sau đó từ phía chính diện một chút cũng không thể nhìn thấy. Như vậy dù cho có người của Dược Vương Cốc đến cũng không thể nhìn thấy họ.

Mà người của Dược Vương Cốc sẽ không đi qua tấm bia đá cho nên họ dù có ở đây nghỉ ngơi cả đêm cũng sẽ rất an toàn.

Mọi người đều là người tu luyện, dù không ngủ cũng sẽ không thấy buồn ngủ. Chỉ là để ứng phó với những nguy hiểm không biết trước vào ngày mai, họ vẫn thay phiên nhau nhắm mắt ngủ một lát.

Thời gian dường như trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt chân trời đã nổi lên ánh sáng trắng bạc. Chờ đến khi trời tờ mờ sáng, đã có thể thấy rõ những thứ xung quanh nhóm người Tô Ngữ cũng đã dùng xong bữa sáng, chuẩn bị tiến vào cấm địa.

Tối hôm qua lúc đến trời tối đen lại không có ánh trăng cho nên hoàn cảnh xung quanh họ cũng không thấy rõ. Bây giờ khi họ đi vào trong liền phát hiện ra sau khi đi qua cửa cốc, bên trong thế mà lại ngày càng rộng lớn hiển nhiên là một thế giới khác.

Giống như Dược Vương Cốc, nơi đây cũng xanh tươi mơn mởn, trong không khí tràn ngập hương thơm thanh khiết của d.ư.ợ.c thảo.

Tô Ngữ nhìn một mảnh hoa thắm liễu xanh trước mắt, gần như hoài nghi rằng từ lúc đến Dược Vương Cốc, họ đã lại đến một thế giới khác. Bởi vì lúc mới đến nơi đây rõ ràng vẫn còn là băng thiên tuyết địa.

Nghĩ đến đây, lại không khỏi nghĩ tới ba người Hồng Nhạn không biết ba người họ bây giờ đang chịu lạnh ở đâu.

Khóe miệng mang theo một tia ý cười như có như không, Tô Ngữ lúc này mới thu lại suy nghĩ đi theo mọi người tiếp tục tiến về phía trước.

Đi suốt một canh giờ, họ đều không gặp phải nguy hiểm gì, ngược lại mỗi nơi lọt vào tầm mắt đều có ít nhiều các loại thảo d.ư.ợ.c hoặc bình thường hoặc hiếm có.

Điều này làm cho nhóm người Tô Ngữ có chút hoài nghi, lẽ nào nơi đây thật sự không có nguy hiểm?

Chỉ là cẩn thận ngẫm lại, dọc đường đi thế mà lại không có thảo d.ư.ợ.c đặc biệt quý báu nào lại cảm thấy có lẽ nguy hiểm đang ở phía sau.

Không phải có câu nói, nguy hiểm thường đi kèm với kỳ ngộ sao?

--

Hết chương 718.