Thế nhưng lẽ thường cũng có lúc bị lật đổ.
Khi họ dần đi sâu vào, d.ư.ợ.c thảo xung quanh quả thật đã tăng lên nhiều cũng quý giá hơn rất nhiều. Chỉ là những loại đặc biệt quý hiếm vẫn chưa thấy đâu thì thôi, ngay cả hơi thở nguy hiểm cũng không hề cảm nhận được một tia nào.
Ngay cả Tô Ngữ, nhìn sơn cốc an an tĩnh tĩnh này cũng cảm thấy có chút không thể tưởng tượng được. Như thế này còn không tính là gì, không có nguy hiểm cũng không có gì không tốt.
Thế nhưng khi họ đi thêm một canh giờ nữa lại bất ngờ phát hiện ra thế mà đã đi đến cuối sơn cốc. Nhìn vách đá trơ trụi phía trước, ngẩng đầu nhìn lên lại không thấy được đỉnh.
Tuy không biết tại sao lại như vậy nhưng cảnh tượng trước mắt rõ ràng đang nói cho họ biết, họ đã đi đến cuối của sơn cốc này cũng chính là cái gọi là cấm địa.
Thế nhưng Nhược Tà không cam lòng cứ thế mà thôi bèn dẫn mọi người đi về phía bên trái. Lần này chỉ dùng thời gian ngắn hơn cũng đã lại gặp phải vách đá. Lại đi về hướng khác, kết quả cũng là như nhau.
Nhược Tà không tin tà lại xoay người đi về hướng con đường cũ. Quả nhiên không đi được bao lâu họ liền thấy tấm bia đá sừng sững ở đó. Hiển nhiên họ đã trở lại lối vào của cấm địa.
Lục Du Kỳ bực bội gãi gãi tóc mình, thấp giọng hỏi:
“Rốt cuộc là tình hình thế nào?”
Không chỉ hắn lúc này trong lòng mọi người đều cảm thấy kỳ quái.
Chỉ là một sơn cốc vô cùng đơn giản không mất bao lâu là có thể đi hết một vòng mà lại trở thành cấm địa của Dược Vương Cốc. Như vậy còn chưa tính lại còn được truyền tụng vô cùng kỳ diệu. Nói rằng bên trong có những loại d.ư.ợ.c thảo hiếm có trên đời còn có nguy hiểm đến tính mạng.
Mất công họ trước đó còn ở bên ngoài ngồi không cả đêm. Sau khi vào trong lại chẳng thấy được gì cả.
Tô Ngữ lại quay đầu nhìn sơn cốc một cái, nhíu mày nói:
“Bây giờ làm sao đây? Lẽ nào cứ thế trở về?”
Nhược Tà nghe vậy c.ắ.n răng. Cứ thế tay không trở về, mất mặt thì không sao nhưng ngoại tổ phụ phải làm sao bây giờ? Tưởng tượng đến lão nhân đã từng đặt mình trên đầu quả tim mà thương yêu, y làm sao cũng không chịu trở về ngay bây giờ. Nếu không chịu đi vậy chỉ có thể quay lại tìm kiếm lần nữa.
Đáng tiếc họ lại dùng rất nhiều thời gian, đi đi lại lại trong sơn cốc này ba vòng. Thậm chí đến từng tấc đất, từng ngọn cỏ dại hay d.ư.ợ.c thảo đều đã tỉ mỉ xem qua họ vẫn không phát hiện ra vấn đề gì.
Lẽ nào nơi đây thật sự chỉ lớn đến vậy thôi sao? Nghi hoặc trong lòng Tô Ngữ ngày càng nhiều, càng ngày càng làm nàng cảm thấy hoang mang.
Đột nhiên, trong lòng nàng một ý niệm lóe lên, nàng đi đến bên cạnh Khương Kỳ nhỏ giọng nói:
“Chàng có cảm thấy, có thể nào là phu nhân của cốc chủ không muốn chúng ta mạo hiểm cố ý nói cho chúng ta một nơi giả không? Để chúng ta đến đây chạy một vòng không công sau đó liền từ bỏ?”
Khương Kỳ nghe vậy hơi suy tư một lát cuối cùng khẳng định lắc đầu:
“Ta cảm thấy hẳn là không phải. Dù cho phu nhân của cốc chủ có không nỡ để chúng ta mạo hiểm cũng sẽ không dùng phương pháp như vậy để lừa gạt chúng ta. Suy cho cùng đều không phải là hài t.ử, dù cho lúc đó có thể bị che mắt nhưng sau đó vẫn sẽ nhớ ra điều không thích hợp. Đến lúc đó quả thật là hảo tâm làm chuyện xấu. Bà ấy sẽ không ngu ngốc như vậy.”
Nghe xong lời của Khương Kỳ, Tô Ngữ cũng tán đồng gật đầu. Nàng cũng cảm thấy không nên là phu nhân của cốc chủ đã lừa họ. Nếu đã vậy, đó có phải là vấn đề của sơn cốc này không?
Thần sắc trong mắt Khương Kỳ hơi biến, lập tức lớn tiếng nói với những người còn đang tìm kiếm xung quanh:
“Các ngươi qua đây trước đã.”
Mọi người nghe vậy đầu tiên là sững người nhưng khi nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của Khương Kỳ và Nhược Tà, lập tức chạy đến bên cạnh họ.
Nhược Tà lại càng trực tiếp mở miệng hỏi:
“Sao vậy?”
Y hiểu Khương Kỳ. Nếu không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, hắn không thể nào có bộ dạng này.
Khương Kỳ cũng không nói nhảm, trực tiếp đem cuộc nói chuyện vừa rồi giữa mình và Tô Ngữ kể cho mọi người nghe.
Mọi người nghe xong đều gật đầu tán đồng nhưng trước mắt nên làm gì bây giờ vẫn cần phải hảo hảo suy nghĩ.
Nào ngờ Khương Kỳ lúc này lại nói:
“Hay là chúng ta cứ từ đây đi ra ngoài trước rồi hãy nói, xem một lần nữa tiến vào có thể sẽ có gì khác không.”
Bây giờ mọi người đều không có cách nào tốt, nghe thấy đề nghị này của Khương Kỳ cũng liền trực tiếp đáp ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Họ nhanh chân đi đến lối vào của cấm địa, hít sâu một hơi rồi nhấc chân định đi ra ngoài. Thế nhưng đúng lúc này họ mới phát hiện, họ không ra được.
Trước mắt rõ ràng không có gì cả nhưng dù họ có dùng sức thế nào cũng vẫn không ra được.
Lục Du Kỳ thần sắc hoảng sợ nhìn khoảng không trước mắt lẩm bẩm:
“Lẽ nào cấm địa này sở dĩ được gọi là cấm địa là vì vào được mà không ra được?”
Dứt lời chính hắn lại vội vàng lắc đầu.
“Hẳn là không phải như vậy. Nếu thật là như vậy thì uy danh của cấm địa này là làm sao mà truyền ra ngoài? Còn có đủ loại truyền thuyết kia nữa. Rõ ràng là từ miệng những người đi ra ngoài mà lưu truyền ra. Tuy có thể sẽ có phần thêm thắt nhưng quan trọng nhất là đó là những lời nói ra từ miệng của người đã từ cấm địa trở ra.”
Lúc Lục Du Kỳ nói chuyện, liền cảm thấy mọi người đều đang nhìn hắn bằng ánh mắt sáng như đuốc. Theo bản năng sờ sờ mặt mình, cảm nhận được cảm giác ôn nhuận dưới tay hắn lại yên tâm.
“Các ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Lẽ nào ta nói sai rồi?”
Hắn cảm thấy mình nói vẫn rất có lý mà, sao lại đều nhìn hắn như vậy?
Không đợi hắn nghĩ ra manh mối gì, Hoàng Oánh cũng đã vỗ vỗ vai hắn:
“Không nhìn ra nha, đầu óc của ngươi thế mà lại hoạt động trở lại rồi. Nói thật đi ngươi đã ăn gì vậy?”
Lục Du Kỳ: !!!!!!
Lời khen như vậy hắn thật sự không cần. Thế nhưng khi nhìn thấy sự tán thưởng trong mắt Hoàng Oánh, vẻ chua xót trên mặt hắn lập tức biến mất không còn tăm hơi.
“Ha ha ha, Oánh nhi muội thế mà lại khen ta. Xem ra ta nên ăn thứ gì tốt hơn để bồi bổ, như vậy e rằng rất nhanh đầu óc ta sẽ tốt lên.”
Nhìn Lục Du Kỳ cười như một tên ngốc, nhóm người Tô Ngữ đồng thời yên lặng che mặt.
Đây có phải là được voi đòi tiên không?
Có phải không? Có phải không!
Có điều bất kể thế nào, lời của Lục Du Kỳ vẫn có đạo lý.
Khương Kỳ ho khan một tiếng nói:
“Chúng ta vẫn là nên nghĩ cách trước, xem có thể đi ra ngoài được không.”
Tô Ngữ gật đầu phụ họa:
“Đúng vậy, cách đi ra ngoài này có lẽ vẫn ở đâu đó trong cốc này, hoặc là ở trên một vật nào đó.”
Tô Ngôn lúc này cũng yên lặng lên tiếng:
“Thế nhưng vừa rồi chúng ta đã xem xét hết mọi thứ rồi. Bây giờ trong cốc có bao nhiêu cỏ dại ta đều đã biết.”
Tô Ngôn vừa rồi là phụ trách xem xét cỏ dại.
Lời này của nó vừa ra, Lục Du Kỳ vội vàng phụ họa:
“Đúng vậy đúng vậy, ta vừa rồi đã đếm hết tất cả hoa cỏ trong cốc này, tổng cộng là…”
Không muốn nghe hắn tiếp tục dong dài, Tô Ngữ vội vàng thay đổi chủ đề.
“Vậy chúng ta còn có thứ gì chưa xem xét không.”
Mọi người nghe vậy không khỏi hơi sững người cuối cùng ánh mắt đồng thời nhìn về phía tấm bia đá cao lớn bên cạnh.
Chính là tấm bia đá có khắc hai chữ lớn “Cấm Địa”.
--
Hết chương 719.