Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 720: TẤT CẢ ĐỀU LÀ ẢO CẢNH



 

Nếu nói điều duy nhất chưa từng xem xét qua thì chính là tấm bia đá trước mắt này.

Chỉ là họ bây giờ không thể ra ngoài, cũng có nghĩa là căn bản không thể nhìn thấy mặt chính diện của tấm bia đá.

Ngay cả tinh thần lực của Tô Ngữ cũng chỉ có thể thấy được mặt sau của tấm bia đá.

Điều này… Trong phút chốc mọi người cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

Tô Ngữ đi tới đi lui hai bước, hai mắt không rời mà nhìn chằm chằm vào tấm bia đá kia. Dáng vẻ đó tựa như muốn trực tiếp nhìn xuyên qua tấm bia đá vậy.

Nhóm người Nhược Tà thấy vậy cũng đều nhìn về phía tấm bia đá. Chỉ là dù cho họ có ở đó nhìn một lúc lâu cũng chẳng nhìn ra được gì cả.

Phát hiện này cũng làm Tô Ngữ cảm thấy vô cùng thất bại. Tại sao lại như vậy chứ?

Đứng đã lâu, có lẽ là do trong lòng không thoải mái nên thế mà lại cảm thấy có chút choáng váng đầu. Vì thế người nào người nấy đều ngồi xuống đối mặt với tấm bia đá.

Tô Ngữ gục đầu xuống đầu gối, đôi mắt lơ đãng nhìn tấm bia đá trước mặt không biết đang suy nghĩ gì.

Thời gian dường như trôi qua rất nhanh, không bao lâu thế mà trời đã tối. Thế nhưng mấy người ngồi ở đây vẫn cảm thấy choáng váng đầu óc, toàn thân không có một chút sức lực, hơn nữa còn có cảm giác mơ màng buồn ngủ.

Tô Ngữ cảm thấy cảm giác này không đúng lắm chỉ là lại không biết là không đúng chỗ nào.

Trong lúc cả người mơ mơ màng màng, đột nhiên nghe thấy Lục Du Kỳ lẩm bẩm:

“Sao trăng đã lên giữa trời rồi mà ta còn không cảm thấy đói nhỉ? Dù có c.h.ế.t cũng phải làm một con ma no chứ.”

Chính là một câu nói như vậy mà Tô Ngữ lại cảm thấy trong đầu “hống” một tiếng nổ tung. Nàng cuối cùng cũng biết là không đúng chỗ nào rồi.

Họ từ sáng sớm đã vào đây, mãi cho đến bây giờ, đừng nói là đồ ăn ngay cả một ngụm nước cũng chưa từng uống. Không ngừng đi đường không ngừng xem xét, vừa tốn công lại vừa tốn sức thế nhưng đến bây giờ lại không hề cảm thấy đói.

Đây tuyệt đối không phải là do không ra được nên bực bội không muốn ăn cơm. Không muốn ăn là không muốn ăn nhưng cảm giác đói khát nên có vẫn sẽ có. Chỉ là bây giờ vẫn không đói, vậy chỉ có thể chứng tỏ đồ ăn mà họ ăn trước đó vẫn chưa tiêu hóa hết.

Mà lần cuối cùng họ ăn cơm là khi nào? Đầu óc Tô Ngữ có chút hồ đồ, miệng không tự giác liền nói ra câu này.

Giọng nàng rất nhỏ, nhóm người Nhược Tà không nghe thấy nhưng Khương Kỳ ngồi bên cạnh lại nghe được.

Hắn không khỏi cười khổ một tiếng:

“Sao trí nhớ lại kém như vậy, sáng sớm sau khi dậy chúng ta không phải đã ăn rồi mới vào sơn cốc sao?”

Nghe thấy giọng của Khương Kỳ, đầu óc Tô Ngữ dần dần sáng tỏ.

Đúng vậy! Chuyện đơn giản như vậy sao nàng lại có thể quên mất được? Rõ ràng chẳng qua chỉ là chuyện của sáng sớm mà thôi.

Chỉ là điều này không quan trọng, quan trọng là nàng đã biết rốt cuộc là vì sao rồi.

Quay đầu nhìn về phía Khương Kỳ lại thấy hắn cũng có hai mắt thanh minh, khóe miệng mỉm cười nhìn nàng. Tô Ngữ lập tức hiểu ra, xem ra người vừa mới tỉnh ngộ không chỉ có một mình nàng.

Cùng Khương Kỳ đỡ nhau đứng dậy, hai người trực tiếp đi đến bên cạnh tấm bia đá. Hai người liếc nhìn nhau, đồng thời điều động linh lực quanh thân cuối cùng hội tụ đến tay phải sau đó đồng thời đ.á.n.h về phía tấm bia đá.

Hành động liên tiếp của hai người tự nhiên đã thu hút sự chú ý của nhóm người Nhược Tà. Nhìn thấy hai người thế mà lại đ.á.n.h về phía tấm bia đá, Nhược Tà lập tức cũng giật mình một cái, trong nháy mắt tỉnh táo lại không ít.

“Các ngươi làm gì vậy? Nếu để người của Dược Vương Cốc đến đây thì phải làm sao?”

Chỉ tiếc lúc y nói lời này bàn tay của Tô Ngữ và Khương Kỳ đã dán vào bia đá.

Chỉ nghe “hống” một tiếng sau đó là những âm thanh “rắc rắc” tựa như có thứ gì đó đã vỡ vụn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhược Tà nhìn những vết nứt giống như mạng nhện trên bia đá lập tức hết chỗ nói rồi.

Cái động tác này có thể nhanh hơn nữa không? Thế này thì hay rồi. Nếu người của Dược Vương Cốc đến, họ không chỉ không cần nghĩ đến việc ra ngoài, mà dù cho thật sự có thể ra ngoài được e rằng cũng là một trận đ.á.n.h nhau. Vương Đại Tráng mà biết được chuyện này, không biết sẽ đối phó với ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu của y thế nào. Còn có mẫu thân đang ở xa tại Thiên Viêm Tông, y còn có cơ hội được gặp lại lần cuối không? Chỉ trong nháy mắt trong lòng Nhược Tà đã xoay chuyển mười mấy ý niệm.

Chỉ là ở đây lại không có một ý niệm nào là trách cứ Tô Ngữ và Khương Kỳ. Bởi vì trong lòng y trước sau đều cảm thấy, bất kể Tô Ngữ và Khương Kỳ làm gì đều là xuất phát từ hảo tâm, không phải vì hại họ.

Tuy y suy nghĩ miên man rất nhiều nhưng thời gian lại chẳng qua chỉ là một thoáng chốc.

Chờ đến khi tấm bia đá khổng lồ ầm ầm sụp đổ, nặng nề rơi xuống đất y lại hoàn toàn ngây người.

Không hề có bụi đất bay mù mịt như trong tưởng tượng của y, cũng không có âm thanh ầm vang lớn lại càng không có đệ t.ử của Dược Vương Cốc bị kinh động mà đến.

Trước mắt những gì thấy được là trời xanh mây trắng, cỏ xanh mơn mởn mùi hoa thoang thoảng. Đây rõ ràng chính là cảnh tượng mà họ đã thấy lúc mới vào Dược Vương Cốc.

Không chỉ Nhược Tà mà cả Hoàng Oánh, Lục Du Kỳ, Tô Ngôn, Khanh Yên cũng sau một hồi ngây người đều gắt gao nhìn chằm chằm Tô Ngữ và Khương Kỳ, chờ hai người giải thích xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Tô Ngữ và Khương Kỳ lại nhìn nhau cười, đồng thời thấy được niềm vui trong mắt đối phương.

Họ nghĩ quả nhiên là đúng.

Đại não và thân thể trong khoảnh khắc tấm bia đá ầm ầm sụp đổ cũng đã hoàn toàn khôi phục lại bình thường. Cho nên hai người thong dong xoay người, cười như không cười nhìn những người đồng bạn trước mặt đang lộ vẻ ngây ngốc nhẹ giọng hỏi:

“Các ngươi vẫn chưa nghĩ ra được là chuyện gì sao?”

Nhóm người Nhược Tà nghe vậy sững người, nhìn lại xung quanh cuối cùng không chắc chắn hỏi:

“Lẽ nào vừa rồi tất cả đều là ảo giác?”

Nghe vậy Tô Ngữ gật đầu.

“Đúng vậy, vừa rồi tất cả đều là ảo giác của chúng ta. Chúng ta rõ ràng đã ở trong sơn cốc một ngày, ban đêm lại trôi qua lâu như vậy thế nhưng chúng ta lại không cảm thấy đói chút nào. Điều này chỉ có thể chứng tỏ chúng ta không hề ở đó lâu như chúng ta đã nghĩ. Ảo giác này chỉ có thể mê hoặc tư tưởng của chúng ta chứ không thể mê hoặc thân thể của chúng ta.”

Lục Du Kỳ nghe vậy lộ ra một ánh mắt nghi hoặc:

“Thế nhưng vừa rồi chúng ta rõ ràng đã xoay vòng rất lâu, còn đi bộ lâu như vậy, xem xét tỉ mỉ mọi thứ. Ta còn nhớ rõ số lượng của đóa hoa đó.”

Tô Ngữ nghe vậy, một đôi mắt sáng ngời lại lập tức chăm chú vào người Lục Du Kỳ.

Ánh mắt đó cười như không cười, xem mà Lục Du Kỳ cả người dựng lông.

“Sao… sao vậy? Ta nói sai gì sao?”

Khương Kỳ thở dài một tiếng:

“Ngươi không nói sai gì cả nhưng ngươi còn nhớ rõ lúc ngươi vừa mới vào đây đã chạm vào thứ gì không?”

Nghe Khương Kỳ hỏi vậy, Lục Du Kỳ nhíu mày cẩn thận nhớ lại.

Lúc ban đầu hình như không có cảm giác gì nhưng khi hắn nghiêm túc hồi tưởng lại, dường như thật sự đã nghĩ tới một điểm không thích hợp.

“Ta nhớ rõ, sau khi ta vào trong hình như đã thấy một đóa hoa mọc lên vô cùng xinh đẹp liền định hái xuống cho Oánh nhi, thế nhưng…”

“Thế nhưng ngươi còn chưa kịp hái xuống, chúng ta đã đều tiến vào trong ảo cảnh.”

Tô Ngữ cảm thán nói.

--

Hết chương 720.