Có lẽ bởi không gian chật hẹp này chỉ có hai chúng tôi cho nên tôi cũng muốn nhân cơ hội trút hết những cảm xúc đã đè nén quá lâu. Ít nhất như vậy còn có thể làm giảm bớt sự sợ hãi. Tôi hoàn toàn ngơ ngác.
- Tôi… quyến rũ Vương Vũ lúc nào?
Nghĩ lại mới thấy rõ ràng kẻ không biết xấu hổ là anh ta. Chính anh ta cứ nhất quyết quấn lấy tôi! Tô Linh Lăng lập tức nổi giận, toàn bộ vẻ dịu dàng trước đó đều biến mất. Cô ấy giống hệt một cô gái nhỏ đang ghen dỗi.
- Anh ấy là bạn trai tôi! Cô ăn mặc xinh đẹp tới khách sạn của anh ấy, còn bị paparazzi chụp lại. Bằng chứng rõ ràng như thế, cô còn nói mình không quyến rũ anh ấy sao?
Thì ra…hai người họ đã ở bên nhau từ lâu rồi. Quả nhiên trực giác hóng chuyện của tôi chưa bao giờ sai. Lúc ấy tôi và Tô Linh Lăng hoàn toàn không hề biết. Phòng phát sóng trực tiếp bên ngoài đã hoàn toàn bùng nổ. Căn phòng bí mật này vốn không nằm trong kịch bản của chương trình. Đây là nơi mà trước đó chưa từng bị phát hiện cho nên tôi và Tô Linh Lăng đều ngây thơ cho rằng bên trong sẽ không có camera. Nhưng vị đạo diễn kia lại cẩn thận đến mức đáng sợ. Để phòng ngừa mọi tình huống ông ta gần như lắp camera khắp tòa lâu đài. Trên người mỗi khách mời còn được gắn ít nhất ba camera mini.
Toàn bộ hình ảnh đều kết nối trực tiếp với livestream và có thể ghi hình từ nhiều góc độ khác nhau. Ngay cả chiếc kẹp tóc mà tổ chương trình yêu cầu chúng tôi đeo bên trong cũng có camera. Nói cách khác lúc này, tôi và Tô Linh Lăng đều cho rằng đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn, xung quanh hoàn toàn không còn camera giám sát. Nhưng trên thực tế chúng tôi vẫn đang ở trong phạm vi ghi hình chỉ là cả hai đều không hề hay biết. Thế là khu bình luận điên cuồng bùng nổ:
“Tôi ngửi thấy mùi drama rồi!”
“Trời ơi! Hóa ra Vương Vũ và Tô Linh Lăng đang yêu nhau à? Giấu kỹ quá đấy, tôi cứ tưởng hai người chỉ là bạn bè!”
“Tôi đã cảm thấy bầu không khí giữa họ mập mờ từ lâu rồi, chỉ chờ ngày công khai thôi.”
“Tôi biết ngay mà! Bình thường Tô Linh Lăng rất dễ gần, hiếm khi mỉa mai người khác. Nhưng nhìn lại những bài đăng gần đây trên Weibo của cô ấy, gần như đều nhắm vào Kỷ Lộc.”
“Ban đầu tôi còn tưởng hai người đơn giản là không hợp nhau, ai ngờ nguyên nhân lại là vì một người đàn ông!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tôi thậm chí đã đoán được chủ đề hot search ngày mai rồi.”
“Hai cô gái này chắc còn không biết mình đang bị quay lén.”
“Kích thích thật đấy! Tôi cảm giác sắp được nghe cả đống chuyện hóng hớt rồi, hehehe…”
“Nhưng nghe Kỷ Lộc nói, sao tôi lại có cảm giác chuyện này còn có uẩn khúc khác?”
“Đây được xem là lời thanh minh sao?”
“Nhưng lúc Tô Linh Lăng ngã xuống, Kỷ Lộc sợ đến như vậy mà vẫn kéo cô ấy lại. Còn Vương Vũ thì quay đầu bỏ chạy không hề do dự…”
Để tăng lượng người xem trước đó, tổ chương trình đã tuyên bố sẽ không dừng phát sóng trực tiếp trừ khi xảy ra sự cố nghiêm trọng. Mà rõ ràng những chuyện hiện tại vẫn chưa được tính là “sự cố nghiêm trọng”. Nếu bây giờ cắt livestream điều đó chẳng khác nào tự thừa nhận tổ chương trình đã mất kiểm soát. Cho nên cho dù trong lòng sốt ruột đến đâu đội ngũ sản xuất cũng chỉ có thể nghiến răng tiếp tục phát sóng. Lượng người xem của chương trình tăng vọt với tốc độ chưa từng có. Tất cả mọi người đều háo hức. Ai cũng muốn biết chân tướng của mối quan hệ tay ba này. Sự thật rốt cuộc là gì? Mà tôi và Tô Linh Lăng hai người trong cuộc lại hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Thậm chí còn chẳng có ý định che giấu bất cứ điều gì.
Để tránh bị vu oan thêm lần nữa tôi đã kể lại toàn bộ mọi chuyện từ đầu đến cuối, không bỏ sót một chi tiết nào. Ba năm trước dù chỉ là một diễn viên hạng nhỏ trong giới giải trí, nhưng danh tiếng của tôi khi đó lại khá tốt. Với vẻ ngoài trong sáng, ngây thơ tôi sở hữu lượng người hâm mộ không ít, đồng thời cũng rất được công chúng yêu mến. Người đại diện của tôi đã giúp tôi giành được một vai diễn mà trong bộ phim đó, tôi lại có cơ hội hợp tác với ảnh đế Vương Vũ.
Khi ấy tôi chỉ coi anh ta như một tiền bối lớn tuổi hơn mình. Trong đầu hoàn toàn không hề tồn tại bất cứ suy nghĩ hay ý đồ không đứng đắn nào. Nhưng…Vương Vũ hoàn toàn không phải kiểu quân t.ử khiêm nhường như vẻ ngoài mà anh ta xây dựng trước công chúng. Sau vài ngày quay phim chung anh ta lén bỏ chìa khóa phòng khách sạn vào túi tôi, thậm chí còn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ám chỉ. Suy cho cùng, mọi người đều ở cùng một đoàn phim. Có những chuyện không cần nói quá rõ, ai cũng hiểu ngầm.
Lúc ấy, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm cho nên lập tức ném chiếc chìa khóa kia vào thùng rác. Ngày hôm sau Vương Vũ chủ động tìm tôi. Anh ta hỏi tại sao tôi không đến phòng anh ta. Mà tôi khi ấy còn trẻ tuổi nóng nảy, lập tức đáp trả lại. Ai ngờ anh ta lại là loại người thù dai đến vậy. Vương Vũ cố tình mượn danh nghĩa đạo diễn, nhờ tôi mang đồ đến phòng khách sạn của một nữ diễn viên khác trong đoàn.
Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, cầm hai chai rượu đắt tiền đi gõ cửa. Nhưng người mở cửa lại chính là Vương Vũ. Mà đúng lúc ấy một tay săn ảnh chuyên chụp tin lá cải lại vô tình ghi lại được cảnh tượng đó. Sau đó những bài báo đầy ác ý lập tức xuất hiện. Nào là tôi mặt dày theo đuổi Vương Vũ đến tận khách sạn. Nào là tôi chủ động quyến rũ, thậm chí còn muốn leo lên giường anh ta. Tóm lại khoảng thời gian đó, tôi đã phải chịu đựng đủ loại lời lẽ nh.ụ.c m.ạ khó nghe.