Trong lòng tuy nghĩ vậy, nhưng Sở Mộ vẫn vội vàng lau tay rồi nhanh ch.óng chạy ra ngoài. Vừa bước ra cửa, hắn liền nhìn thấy Vân Niệm đang gánh trên vai hai con thủy văn lộc béo mập đứng phía trước, trên mặt vẫn là biểu cảm nhàn nhạt như cũ.
Sở Mộ không khỏi mở to mắt đi tới, nhìn Vân Niệm hỏi:
“Cái này từ đâu ra vậy?”
Vân Niệm đặt hai con thủy văn lộc xuống đất, thản nhiên đáp:
“Ta tới Thanh Quả Lâm săn được, mang cho ngươi luyện tay nghề.”
“Loại này chạy nhanh lắm, không dễ bắt đâu…” Sở Mộ không nhịn được nói: “Bình thường ta đều trực tiếp ra chợ mua, lần này thì tốt rồi, không cần lo nguyên liệu không tươi nữa, còn nhiều thế này.”
Sở Mộ cười nhận lấy thủy văn lộc, sau đó chớp chớp mắt với Vân Niệm:
“Vừa hay, tối nay dùng nó làm món ngon cho ngươi!”
Vân Niệm gật đầu, rồi nói: “Ta về phong đây, ngươi bận thì cứ làm đi.”
Tạm biệt Sở Mộ xong, Vân Niệm liền trực tiếp quay về Dịch Tuyền. Trải qua khoảng thời gian hồi phục này, thân thể nàng đã khôi phục được bảy tám phần, có thể bắt đầu chuyện rèn thể rồi.
Ngọc Trúc Hạng, lúc này đang vào chiều tối, một vài nữ đệ t.ử nhận nhiệm vụ treo thưởng trở về, thường thích ngồi ở đầu ngõ chuyện trò. Lúc này, một người nhìn cánh cửa đóng kín nhà Vân Niệm, không khỏi nói:
“Cũng không biết cái người mới tới là Vân Niệm kia ngày nào ngày nấy không về là đang làm gì nữa. Chuyển tới ngõ chúng ta cũng nhiều ngày rồi nhỉ, mà ta gặp nàng ta còn chưa quá ba lần!”
“Nghe nói mấy hôm trước nàng ta theo đám đệ t.ử nội môn đi lịch luyện trừ yêu rồi. Người từ nội môn ra quả thật khác chúng ta, đều đã bị giáng xuống ngoại môn rồi mà vẫn chơi thân với người nội môn.”
“Người ta là thiên kim Vân gia mà, tỷ tỷ lại là phượng hoàng mệnh cách ở nội môn, chúng ta sao so được? Chắc là chê Ngọc Trúc Hạng của chúng ta là nơi nghèo hèn nên mới không muốn về đấy!”
Thanh Nhiên vừa hay đi ngang qua, nghe được những lời này thì ánh mắt khẽ động, xoay gót đi tới.
“Ấy, Thanh Nhiên tỷ!”
“Thanh Nhiên tỷ mới từ chỗ phong chủ về sao?”
“Thanh Nhiên tỷ là người được phong chủ trọng dụng nhất ở đây, không từ chỗ phong chủ về thì còn có thể từ đâu nữa?” Người xung quanh bắt đầu nịnh nọt.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Thanh Nhiên thì vẻ mặt đầy đắc ý, ánh mắt khẽ chuyển rồi nói:
“Ta nghe các ngươi vừa nói chuyện của người mới tới kia?”
“Đúng vậy đó. Bọn ta đang nói chẳng thấy nàng ta đâu cả. Lúc mới tới còn gặp vài lần, sau đó nàng ta theo nội môn ra ngoài lịch luyện thì tất nhiên chẳng thấy nữa. Nhưng nghe nói những người đi lịch luyện đều đã trở về rồi, vậy mà vẫn không thấy bóng dáng vị kia đâu, các ngươi nói xem có kỳ lạ không?”
Người trong Ngọc Trúc Hạng đều biết Thanh Nhiên không ưa Vân Niệm, người kia liền lập tức nắm lấy điểm này mà nói thêm.
Thanh Nhiên vuốt vuốt tóc mình, ánh mắt nhìn xuống đất chậm rãi nói:
“Chuyện này đúng là kỳ lạ thật, nhưng so với việc không gặp được nàng ta, chẳng phải chuyện nàng ta có thể tùy ý ra vào Dịch Tuyền còn kỳ lạ hơn sao?”
“Đúng đó, hôm đó nàng ta còn tự mình thừa nhận đã từng tới Dịch Tuyền. Nếu đã vào Dịch Tuyền, sao có thể bình an vô sự mà đi ra được?”
“Rốt cuộc nàng ta ở trong Dịch Tuyền làm cái gì mà thần bí vậy?”
Người bên cạnh vội vàng phụ họa.
“Nàng ta làm gì trong đó, ngày mai chúng ta qua xem chẳng phải sẽ biết sao? Dù sao nàng ta ở trong Dịch Tuyền cũng chẳng có chuyện gì. Chúng ta gọi thêm vài người đi cùng, không phải Chu sư huynh và Tề sư huynh lần trước thám hiểm Dịch Tuyền thất bại vẫn luôn canh cánh trong lòng sao?” Thanh Nhiên nói như vậy, trong lòng đã sớm có tính toán.
Đám nữ tu bên cạnh tuy vẫn rất sợ nơi như Dịch Tuyền, nhưng thấy Thanh Nhiên đã nói vậy thì cũng biết lần này không tránh được. Dù sao chắc cũng không đến mức xảy ra án mạng. Nghe ý Thanh Nhiên còn muốn kéo cả Chu sư huynh và Tề sư huynh vào, mấy người liền lớn gan hơn một chút, cứng đầu phụ họa theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm xuống, Sở Mộ đã sớm tới nhà gỗ nhỏ trên Linh Thú Phong, xử lý xong thủy văn lộc. Khi Vân Niệm tới nơi, từng trận hương thơm đã bay ra từ trong phòng.
Sở Mộ đang bận rộn trước bếp lò, quay đầu nhìn Vân Niệm vừa bước vào cửa, không khỏi hơi ngẩn ra.
Vân Niệm ngẩng đầu đối diện ánh mắt hắn:
“Sao vậy?”
Nghe vậy, khóe mắt đuôi mày Sở Mộ cong cong, cười nói:
“Không có gì, chỉ là qua nhiều ngày như vậy, cuối cùng ngươi cũng béo lên chút rồi, nhìn đáng yêu hơn trước nhiều.”
“Ta cũng thấy vậy.” Vân Niệm sờ sờ gương mặt mình, cuối cùng cũng có chút thịt rồi. Cũng nhờ mấy ngày nay nàng ngày đêm hồi phục, tố chất thân thể đã tốt lên rất nhiều.
“Lại ăn cơm thôi.” Sở Mộ bưng món thịt hấp nóng hổi đi tới.
Đợi Vân Niệm ăn một miếng, hắn liền đầy mong đợi nhìn nàng hỏi:
“Vị thế nào? So với trước kia thì sao?”
Nghe vậy, Vân Niệm ngẩng đầu nhìn hắn một cái rồi nói:
“Có tiến bộ.”
Chỉ ba chữ ngắn ngủi ấy thôi cũng đủ khiến đôi mắt Sở Mộ cười cong thành vầng trăng non.
Vốn dĩ Sở Mộ có tướng mạo thanh tú sạch sẽ, nhưng lúc cười lại có thần thái đặc biệt, khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy dễ chịu. Mà Vân Niệm thì chỉ chăm chú cúi đầu ăn cơm.
Sở Mộ không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn cô bé trước mặt. Bây giờ nghĩ lại, nàng so với lần đầu gặp mặt dường như đã thay đổi rất nhiều.
Ban đầu chỉ là một cô bé gầy gò vàng vọt, cốt linh đã mười hai tuổi nhưng nhìn chỉ như bảy tám tuổi, còn bây giờ thì sao, vóc người dường như đã cao lên không ít, hai má cũng có thịt hơn, sắc mặt càng thêm hồng hào.
Dưới ánh sáng dịu nhẹ, Vân Niệm ôm bát uống canh, gương mặt đầy đặn mềm mại như bánh nếp. Da nàng trắng nõn, mái tóc đen tựa lụa, dưới đôi mày cong là hàng mi dài. Mỗi khi ngước mắt lên, đôi mắt ấy như chứa đầy những vì sao vụn, linh động mà tinh nghịch, giống hệt một tiểu tiên t.ử lạc xuống phàm trần…
Sở Mộ bỗng chốc thất thần, cảm thấy nơi n.g.ự.c mình như bị thứ gì đó khẽ va vào.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, Vân Niệm quét sạch toàn bộ thức ăn trên bàn, sau đó xoa xoa cái bụng tròn vo của mình, hài lòng gật đầu rồi nhảy xuống ghế nói:
“Sở sư huynh, ta về đây.”
Sở Mộ lúc này mới hoàn hồn, mỉm cười dịu dàng với nàng:
“Ăn no chưa?”
Nghe vậy, Vân Niệm gật đầu rồi đi về phía cửa. Ánh mắt Sở Mộ chợt động, vội vàng nói:
“Ngày mai ngươi qua đây nhé, ta có thứ muốn đưa cho ngươi.”
Vân Niệm lúc này đã đi tới cửa, nghe thấy lời Sở Mộ thì suy nghĩ một chút rồi gật đầu với hắn:
“Được.”
Sau khi rời khỏi đó, Vân Niệm lại trực tiếp đi tới Dịch Tuyền. Mấy ngày nay, nàng đã coi Dịch Tuyền như nhà mình rồi.
Nàng lại tu luyện một mạch tới sáng. Ban đầu nàng còn định chờ bụng đói rồi mới ra ngoài tìm đồ ăn, ai ngờ còn chưa kịp thấy đói, thần thức tản ra ngoài đã cảm nhận được rất nhiều luồng linh lực đang hùng hổ kéo về phía Dịch Tuyền.
Nhận ra điều đó, Vân Niệm chợt mở mắt, lật tay lấy ra bộ ngoại môn đệ t.ử phục màu tím nhạt khoác lên người.