Tần Mộ Phong bước vào. Hắn mặc y phục hỷ đỏ sẫm, nhưng gương mặt lại lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm. Trên tay hắn không phải là cây gậy vén khăn hỷ, mà là một thanh trường kiếm vẫn còn vương chút khí lạnh của kim loại. Hắn đóng cửa, tiếng chốt cửa vang lên khô khốc, báo hiệu một cuộc đối thoại không có chỗ cho sự khoan nhượng.
Hắn đi thẳng đến trước mặt nàng, mũi kiếm sáng loáng chĩa thẳng vào yết hầu trắng ngần của Nhược Vũ. Ánh thép phản chiếu vào đôi mắt của hắn, lạnh lẽo và vô tình.
"Khách khứa đã về hết, không cần phải diễn màn kịch e lệ nữa." Giọng Tần Mộ Phong trầm thấp, uy nghiêm, mang theo sự tàn nhẫn đặc trưng của kẻ chinh chiến sa trường. "Nhược Vũ, nàng có biết tại sao thanh kiếm này của ta lại nằm ở đây không?"
Nhược Vũ ngẩng đầu, ánh mắt không hề có lấy một tia gợn sóng. Nàng không lùi lại, cũng không thốt ra lời van xin, chỉ nhẹ nhàng đặt tách trà vừa nguội xuống bàn. Động tác của nàng thong dong, ung dung như thể nàng đang ngồi thưởng trà trong một buổi chiều yên ả chứ không phải đang đối diện với cái c.h.ế.t.