Hạ Lam đi lang thang mãi cho đến khi trời giăng màu u ám, mưa giông kéo đến hung hăng va đập vào da thịt mềm mại như muốn tẩy rửa đi mọi đau thương và tuyệt vọng, bất chợt cảm nhận được chút ấm áp lăn dài từ nơi hốc mắt, cô nhếch miệng tự chế giễu bản thân, đã dặn lòng không khóc nhưng nước mắt vẫn rơi!
Màn mưa dày đặc đến nỗi mọi thứ vây quanh đều nhòe nhoẹt không còn phương hướng rõ ràng, bước chân cô cơ hồ đã không còn sức lực, cơ thể cũng mệt mỏi rã rời.
Một vệt sáng ch.ói đột ngột xông đến, kéo theo tiếng còi đinh tai nhức óc và tiếng rít thê lương, rùng rợn của phanh xe.
Theo phản xạ tự nhiên Hạ Lam quay đầu về hướng ánh sáng ch.ói chang ấy, hai ánh đèn pha phản chiếu vào đôi đồng t.ử mơ màng khiến chúng trở nên long lanh, huyền ảo như sao trời. Trong giây phút cận kề giữa sự sống và cái c.h.ế.t, cô bất giác thấy lòng nhẹ tênh, Hạ Lam nhắm mắt, mỉm cười với số phận. Thật không ngờ chỉ trong một ngày mà ông trời lại muốn lấy đi tất cả của cô, kể cả mạng sống này!
Đột nhiên có một sức lực to lớn kéo Hạ Lam lùi nhanh về sau, ngã ngửa vào trong một bức tường thịt rắn rỏi, ấm áp. Cô bị giật mạnh có chút đau, đồng thời cũng làm cho thần trí u mê tỉnh giấc, khi đôi mi dài mở ra cô phát hiện có hai cánh tay màu đen đang quấn lấy thân thể mình.
Chiếc xe lớn giận dữ vọt qua đi cùng tiếng còi inh ỏi và tiếng quát tháo hung hãn của người đàn ông: "Con điên kia, muốn c.h.ế.t thì đi chỗ khác mà c.h.ế.t!"
Ngờ nghệch nhìn theo hai đốm đèn đỏ đang mờ dần, chậm chạp tiếp thu những gì đã và đang diễn ra, mãi cho đến vài phút sau Hạ Lam mới chợt nhận ra điều gì đó, cô tò mò nghiêng đầu về phía sau tìm kiếm chủ nhân của đôi tay đang ôm c.h.ặ.t cơ thể mình, mắt đẹp vừa chạm đến một gương mặt màu đen thì hắn vội vàng buông tay, lùi về sau vài bước.
Hạ Lam không khỏi sợ hãi vì đối diện cô lúc này là một thân ảnh cao lớn đen kịt, tất cả những gì có thể nhìn thấy được là hai vành tai màu da người, những thứ còn lại như nón, khẩu trang, sơ mi dài tay, bao tay, quần và giày, từ trên xuống dưới, nói chung tất cả đều là màu đen.
Cô nhìn rồi lại nhìn, thần trí ngu muội còn chưa kịp tìm lại được nhận thức và tiếng nói thì bóng đen cao lớn ấy đã đột ngột xoay lưng, bước đi thật nhanh rồi hòa tan vào trong màn mưa u ám như chưa bao giờ xuất hiện.
Lúc này Hạ Lam mới giật mình, giáo giác nhìn quanh bốn phía mù mịt để tìm kiếm bóng đen ấy, nhưng tất cả những gì còn lại chỉ là một màu u tối của giông bão hòa quyện cùng vô vàn ngọn đèn leo lét của phố thị trong đêm mưa.
Khi tinh thần đã thật sự tỉnh táo, Hạ Lam bấy giờ mới phát hiện bản thân đang đứng chơi vơi giữa một ngã tư đường, sự cô đơn và hiu quạnh thấm dần vào thân thể mong manh, cô đưa hai tay ôm lấy hai bả vai đang run rẩy, thật sự rất lạnh, rất lạnh!
Ở một góc tối xa xăm nào đó, bóng đen cao lớn kia vẫn lén lút quan sát bóng dáng bi thương của Hạ Lam.
...
Suốt một tuần kế tiếp Hạ Lam không đi làm càng không bước ra khỏi nhà, điện thoại réo rắt liên tục, cô cũng không buồn trả lời.
hằng nguyễn
Lười biếng giơ cao chai rượu trong tay, cô chậm rãi trút từng ngụm lớn vào miệng, nhếch môi khinh thường bản thân sao lại mềm yếu thế này, kiên cường và lạc quan của cô đang ở đâu, sao tìm hoài không thấy? Tâm trí rất muốn bước ra khỏi bóng đêm u ám này, nhưng hai chân cô lại kiệt quệ không chút sức lực.
Hạ Lam chợt bật cười như điên như dại, chế giễu bản thân hèn nhát, ngu dốt tự giam cầm bản thân giữa cái đống đau thương không lối thoát, công việc yêu thích nhất không chừng cũng đã mất, còn người đàn ông phụ bạc đó thì sao? Có lẽ là đang lăn lộn trên giường cùng người phụ nữ nào đó.
Sự cô đơn lạc lõng tưởng chừng như đã nhạt nhòa một lần nữa quay về chiếm giữ tâm hồn và cả thể xác Hạ Lam, một cô bé mồ côi lớn lên từ viện nhân ái, một mình học cách kiên cường, một mình học cách đối đầu với phong ba bão táp của cuộc sống mưu sinh, cho đến khi gặp gỡ Phúc Hưng, cô học thêm cách yêu thương và chăm sóc cho một người, nào ngờ hạnh phúc đó lại quá ch.óng vánh, cho đến cuối cùng, cô vẫn một mình!
Chuông cửa đột ngột vang lên kêu réo Hạ Lam quay về với hiện thực, cô thoáng giật mình, quơ quào điện thoại trên bàn sofa, xem nhanh giờ giấc trên đó, chắc là người ta ship rượu đến.
Đảo mắt nhìn quanh gian phòng rối tung rối mù, tối tăm mờ ảo, tìm không được công tắc điện, càng tìm không được bóp tiền, quần áo thì xộc xệch, ngay cả bản thân cô còn không biết mình đang mặc cái gì, tóc tai thì rũ rượi không biết là cái dạng gì.
Thôi không mở đèn cũng tốt, mắc công người ta kêu gào là có ma nữa! Rất có khả năng sẽ hù c.h.ế.t người! Nhưng không mở đèn hình như còn giống ma hơn thì phải!? Thôi kệ cha nó đi! Quan trọng nhất là không tìm được bóp tiền! Nhà cô từ khi nào lại trở thành một đống rác vậy!? C.h.ế.t tiệt, đành phải ra xin lỗi shipper một tiếng!
Chuông cửa hối thúc lại vang lên, Hạ Lam cất giọng nhừa nhựa nồng đượm hơi men: "Nghe rồi! Tôi ra liền đây!"
Cô chao đảo lết từng bước, cửa vừa hé mở thì một bóng đen mạnh mẽ xông vào, chụp tấm vải mỏng lên miệng Hạ Lam, rất nhanh sau đó cô liền hôn mê bất tỉnh.
Đặt thân thể mỏng manh gầy yếu xuống sofa, bóng đen ấy đi một vòng quanh nhà, vài phút sau đó hắn trở lại sofa với một ba lô lớn màu đen trên lưng, vác cô gái lên vai đi nhanh ra cửa, thò đầu ra bên ngoài nhìn trái nhìn phải, sau khi xác định rõ không có người, hắn lập tức đi thật nhanh xuống một chiếc xe màu đen đã đậu sẵn bên dưới.
Nặng nhọc giơ cánh tay lên xoa xoa vùng đầu đau nhức, mi dài chầm chậm hé mở, hình ảnh đầu tiên hiện ra là trần nhà màu tím nhạt, Hạ Lam hốt hoảng bật dậy, nhìn quanh gian phòng lớn xa lạ... cô đang ở đâu đây?
Ngồi bó gối trên giường chờ đợi thật lâu trong lo âu và sợ hãi, đợi mãi cũng không nghe tiếng động gì, càng không thấy sự sống nào xuất hiện, Hạ Lam lấy hết can đảm, run run đặt chân xuống chiếc giường màu tím nhạt, nhìn ngang ngó dọc khắp bốn phía.
Căn phòng khá rộng được thiết kế theo phong cách hiện đại lạnh lẽo, tông chủ đạo là màu tím, là màu mà cô thích nhất. Hết thảy đều là nội thất cao cấp, kiểu dáng độc đáo, trong góc có một két sắt chống cháy khá lớn với thiết bị khóa mật mã tối ưu được gắn trên đó, đối diện với giường ngủ là một bức tường bằng kính, trông rất dày, bên kia hình như là một tấm màn đen bao phủ kín cả diện tích bức tường kính, còn có một cái hộp điều khiển nhỏ gắn trên đó.
Cạnh tủ quần áo ẩn vào tường có cánh cửa gỗ nhỏ, Hạ Lam dè dặt vươn tay vào bên trong khe cửa, mò mẫm bật công tắc điện, một nhà tắm màu tím xinh xắn hiện ra, còn có cả bồn tắm lớn cạnh tường kính dày, cái này... không sợ người ta nhìn sao? À... chắc là kính một chiều!
Khoan đã, tường kính vậy là... cô vội vàng chạy đến, leo vào bồn tắm lớn, áp trán vào tấm kính lạnh lẽo, một giây sau đó liền há miệng kinh ngạc! Cô... đang ở trên một tòa cao ốc, từ đây có thể nhìn thấy được toàn cảnh thành phố huyên náo, nhộn nhịp bên dưới.
Chợt nhớ ra gì đó, Hạ Lam khẩn trương chạy đến chiếc gương lớn trong phòng tắm kiểm tra một lượt khắp thân thể, không có dấu tích hành hung nào, liền thở phào nhẹ nhõm, cô vẫn nguyên vẹn trong bộ đồ chả giống con giáp nào và tóc tai vẫn rối tung rối mù như vậy.
Hạ Lam xoa cằm suy tư, nghĩ tới nghĩ lui cũng không gây thù chuốc oán với ai, chỉ duy nhất lần vừa rồi đã hào phóng tặng cho tên khốn bạn trai cũ một cái tát. Cô có chút khó hiểu, nếu là thù oán thì cô ắt hẳn đã bị ném vào một xó tối tăm, hôi thối bẩn thỉu nào đó giống như là chuồng heo chẳng hạn, đằng này họ lại giam lỏng cô trong một căn phòng hiện đại bậc nhất... không lẽ họ biết cô sắp thất nghiệp, vì thương hại mà đem về đây bao dưỡng!?
Nheo mắt tỏ vẻ đăm chiêu, Hạ Lam mơ hồ nhìn đến bộ dạng người ma lẫn lộn của mình trong gương. Chậc chậc... khẩu vị của tên bắt cóc này... lạ à nha!
Sau một trận cảm thán, cô dò dẫm từng bước đi ra ngoài, phóng tầm nhìn đến tấm màn tím đậm phía sau bộ sofa màu kem xinh xắn, đi nhanh đến đó, cô đưa tay vén ra một khe hở. Cái này cũng là tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố! Đẹp quá!
Cảm nhận được có gì đó đang chuyển động, Hạ Lam vội vàng ngó quanh tìm kiếm, phát hiện tấm màn đen sau tường kính đang được kéo sang hai bên, cô sợ hãi kéo tấm màn tím phía sau bao bọc khắp người như một cái xác ướp, chỉ chừa lại đôi mắt to tròn để nhìn ngắm cuộc đời.
Hạ Lam suýt nữa thì la làng khi thấy bóng đen cao lớn hiện ra phía sau tường kính. Đó... chẳng phải là người đã cứu cô vào đêm mưa sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn đột ngột tháo một bên bao tay, chầm chậm áp tay lên hộp điều khiển.
Trời ạ... nó cần dấu tay của tên đó để mở cửa sao? Như vậy là vô phương trốn chạy!
Người áo đen chậm rãi tiến về phía đôi mắt long lanh đang chớp chớp nhìn mình như quái vật.
"Anh... anh là ai? Tại sao... đem tôi đến đây?"
Người áo đen dừng lại ở một khoảng cách khá xa, im lặng nhìn cô.
"Nếu... nếu anh muốn bắt cóc tôi thì tôi nghĩ anh lầm người rồi, tôi còn không có đủ tiền mua được một góc căn nhà này!"
Thấy hắn chỉ im lặng nhìn mình, Hạ Lam càng thêm căng thẳng, mồ hôi lạnh sắp sửa hình thành, sống lưng có dấu hiệu tê dần, cảm giác cực kỳ không an toàn: "Tôi... tôi và anh không quen nhau, à... chỉ có đêm đó anh đã cứu tôi, tôi... rất biết ơn anh về việc đó, nhưng cũng không có lý do gì để đem tôi đến đây đúng không?"
Người áo đen từ tốn đeo bao tay vào, phát ra ngữ điệu trầm ấm, dứt khoát: "Từ nay cô sẽ sống ở đây, quần áo của cô tôi để trong tủ, lát nữa tôi sẽ đem bữa trưa vào."
"Cái gì? Tại sao anh lại bắt tôi ở đây? Chúng ta đâu có quen nhau, cho dù có đi nữa thì anh cũng không có quyền nhốt tôi ở đây! Anh muốn gì ở tôi!?"
"Tôi không muốn gì cả, chỉ cần cô ở yên đây, tôi sẽ không tổn hại cô!"
"Nhưng tại sao? Ít ra cũng phải có lý do gì chứ? Tôi cầu xin anh hãy thả tôi đi đi!"
"Tôi đã nói là không có lý do, cũng không có mục đích gì. Cô tốt nhất nên ở yên, đừng nghĩ đến việc bỏ trốn vì tất cả cửa ra vào đều phải dùng dấu tay của tôi để mở. Cho dù cô có bỏ trốn được, tôi chắc chắn sẽ có cách đem cô trở về, và nếu có ngày đó xảy ra tôi cũng sẽ không nhẹ nhàng như hôm nay, vì vậy tôi khuyên cô hãy ngoan ngoãn ở đây!
Ném lại câu hăm dọa, người áo đen xoay lưng đi ra ngoài, cửa kính chầm chậm đóng lại, Hạ Lam lúc này mới tháo bỏ màn bảo vệ màu tím, thơ thẩn ngồi xuống sofa, đầu óc cô là một mảng m.ô.n.g lung, mù mịt.
Hắn nói không có lý do và mục đích gì với cô, vậy thì giam giữ cô ở đây làm gì? Chẳng lẽ hắn quá rảnh rỗi muốn đem cô nuôi cho mập thây ra rồi thả về nhà!? Cha mẹ ơi tại sao mọi chuyện lại không có lý lẽ gì vậy?
Cửa kính một lần nữa mở ra, người áo đen mang một khay lớn với nhiều loại thức ăn, nước uống khác nhau đặt xuống bàn sofa.
"Nếu cô muốn ăn uống bất cứ gì thì cứ lên tiếng, tôi sẽ gọi người mang đến. Tốt nhất là cô nên ăn đi đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh."
Hạ Lam vẫn lặng thinh ngồi đó vì ngoài việc ngồi đây chờ cô còn có thể làm được gì khác sao?
Nhìn đến bóng đen lảng vảng bên ngoài, bây giờ cô mới để ý phía ngoài hình như cũng là một phòng ngủ nhưng rất tối, tất cả đều là màu tối, nhìn kỹ lắm mới thấy được một bộ ghế sofa đen, bàn làm việc dài có đến 3 màn hình vi tính, xung quanh đều là tường đen hay màn đen gì đó không thể nhìn rõ, trong góc còn có một cái bàn gỗ lớn, nhìn có vẻ rất bền chắc nhưng trên đó không có bất kỳ đồ vật gì.
Khoan đã... phòng của cô và hắn chỉ cách nhau bằng tấm kính trong suốt này sao? Con mẹ nó, tên này không những tâm thần mà còn biếи ŧɦái nữa, có khi nào hắn nuôi cô cho ục ịch rồi... ăn thịt cô không? Hay là... cưỡng bức rồi thủ tiêu luôn xác?
Chạy vài vòng trong suy diễn vẩn vơ, cuối cùng cô cũng chán nản cầm muỗng chầm chậm ăn uống, nếu trước sau gì cũng c.h.ế.t thì tại sao phải hành hạ bản thân? Biết đâu sẽ có cơ hội đ.á.n.h lén được tên điên kia thì sao! Đúng, phải bảo toàn sức khỏe trước đã!
Waoo... những món này thật là ngon! Có thể nói đây là những món ăn ngon nhất mà cô đã được ăn trong suốt 24 năm cuộc đời!
Xoa xoa cái bụng căng tròn, Hạ Lam thỏa mãn đi đến tủ quần áo kiểm tra một lượt. Những thứ trong đây đều là quần áo và vật dụng của cô, hắn... tên biếи ŧɦái đó hình như đã mang gần hết đến đây rồi, còn... có cả đồ lót! Thật sự là quá chu đáo! Không chê vào đâu được! Đang hăng hái c.h.ử.i thầm tên điên ngoài kia thì sau lưng đột ngột vang lên âm điệu trầm thấp khiến Hạ Lam giật b.ắ.n cả người.
"Tôi chưa biết size của cô nên mới đem những thứ đó đến đây, tôi sẽ mua đồ mới sau, nếu cô thích bất cứ gì thì cứ lên tiếng, dưới bàn sofa có rất nhiều tạp chí thời trang để cô tham khảo. Nếu cô muốn xem phim, nghe nhạc, hay chơi game gì đó để giải trí đều được và chắc chắn là không có internet."
Hạ Lam ngây ngốc đứng nhìn cái tên đen thui từ đầu đến chân, trong lòng ngổn ngang nghi vấn. Suy đi nghĩ lại, cuối cùng cô chỉ có thể rút ra một kết luận là hắn bị tâm thần, có lẽ là hắn lầm tưởng cô với một nhân vật nào đó trong tưởng tượng của hắn, hoặc là một người hắn đã gặp qua hay quen biết qua trong quá khứ.
Thôi mặc kệ, có suy nghĩ hay buồn bực bao nhiêu cũng không thay đổi được gì, chỉ cần hắn không chạm đến cô thì cô sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời hắn, bảo dưỡng sức khỏe thật tốt, chờ thời cơ may mắn để tẩu thoát khỏi cái l*иg kính này.
Người áo đen bê khay thức ăn lớn ra ngoài không quên để lại một lời dặn dò: "Cô cần gì thì cứ lên tiếng."
Hạ Lam vẫn không có phản ứng gì, nhàn nhạt nhìn theo bóng lưng cao lớn một chút rồi lười nhác chọn nhanh một bộ quần áo đi vào phòng tắm.
Ngâm mình trong bồn nước lớn thật lâu, thật sự là quá thoải mái! Với tiền lương tàm tạm lúc trước thì thuê được căn chung cư kia đã đủ làm cho cô toại nguyện rồi, chưa bao giờ mơ ước đến sẽ có ngày được sử dụng một phòng tắm hiện đại cao cấp, lớn bằng phòng ngủ của mình khi trước, lại còn có cả bồn nước massage cực kỳ thư giãn nữa chứ!
Đang nhắm mắt tận hưởng thì cửa gỗ đột nhiên bị một lực lớn đập vào khiến Hạ Lam giật mình mở to hai mắt, tắt nhanh chế độ massage.
"Cô có sao không? Nếu cô không trả lời tôi sẽ vào đó!"
Hạ Lam hoảng hốt la lên: "Tôi không sao, tôi đang tắm! Anh... anh không được vào!"
"Tôi chỉ đến kiểm tra vì thấy cô đã ở trong đó hơn 45 phút."
"Tôi không sao hết! Tôi thường tắm rất lâu, anh không cần quan tâm đâu!"
Vểnh tai nghe ngóng tiếng bước chân đạp trên sàn gỗ nhỏ dần cho đến lúc tắt ngấm cô mới khẩn trương bước ra, đi nhanh vào phòng tắm đứng bằng kính dày với hoa văn mờ đục, gội rửa thật nhanh rồi mau ch.óng mặc quần áo đi ra ngoài.