Ông Xã Tổng Tài Là Cái Đuôi Nhỏ

Chương 2



Theo thói quen, cô cầm theo khăn lông lớn đi ra ngoài, lau lau mái tóc dài ẩm ướt, vừa chà chà vừa đưa mắt ra không gian tối tăm bên kia tường kính lớn, Hạ Lam một lần nữa giật mình khi thấy tên áo đen đang ngồi đó, đối diện với tường kính nhìn chằm chằm vào không gian tím của cô.

Không lẽ từ đây về sau cô sẽ sống dưới sự giám sát ghê tởm, đáng sợ như vậy sao? Mọi sinh hoạt, ăn ngủ của cô đều bị tên kia theo dõi một cách triệt để, thật sự không thoải mái chút nào!

Không thể chịu đựng được có người cứ quan sát mình như một tù nhân, phải tìm cách chi phối sự chú ý của hắn. Cô bước đến, run run đưa tay gõ gõ vào tường kính dày cộm, người áo đen lập tức đứng dậy đi thẳng đến mở cửa.

Hạ Lam theo phản xạ lùi lại vài bước, dùng ánh mắt sợ hãi và đề phòng nhìn chằm chằm vào hai hố sâu đen sâu thẳm giữa nón và khẩu trang.

"Cô cần gì sao?"

"Tôi... tôi cần một máy sấy tóc và... và vài loại kem dưỡng da... anh..."

"Cô cứ đọc tên tôi sẽ order ngay bây giờ, lát nữa họ sẽ ship đến."

Sau khi nghe xong những tên sản phẩm cần dùng của cô, người áo đen chuẩn bị xoay lưng thì cô lại run run lên tiếng: "Khoan đã... anh... có thể cho tôi thêm vài cuốn truyện hay tiểu thuyết gì đó..."

"Cô thích đọc loại nào?"

"Loại nào cũng được!"

Người đàn ông quay đi, cửa kính chầm chậm đóng lại, hắn ngồi nhanh vào bàn làm việc thuần thục gõ phím, chắc là tìm kiếm những thứ mà cô yêu cầu.

Hạ Lam lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thật là sợ muốn c.h.ế.t! Tên đó từ đầu đến chân đều là một màu đen, nhìn sao cũng giống như tên quái nhân biếи ŧɦái chuyên đi cướp của gϊếŧ người, dễ nghe hơn một chút thì giống như một tên ăn xin đầu đường xó chợ, có c.h.ế.t cũng không thể ngờ được hắn lại là một đại gia giàu có như vậy, nhưng mà... là một đại gia biếи ŧɦái bệnh hoạn! Cũng rất may mắn là hắn điên khùng theo chiều hướng tích cực không làm hại gì đến cô, nếu không cô chắc chắn là thê t.h.ả.m không lối thoát!

...

Hạ Lam lê lết qua 7 ngày dài lê thê, phần lớn thời gian là để lén lút theo dõi hoạt động của tên áo đen. Một câu hỏi to đùng cứ quanh quẩn trong đầu cô, hắn... suốt ngày đêm đều ở trong nhà, vậy... hắn làm cách gì để kiếm tiền, để có một cơ ngơi đồ sộ như vầy?

Hắn không bao giờ để một tia sáng nào có cơ hội lọt vào không gian u tối của hắn, lúc nào cũng rùng rợn như là một căn phòng trong phim kinh dị. Hắn cũng ăn 3 bữa cùng giờ với cô, sau đó sẽ vùi đầu vào mấy cái màn hình vi tính to đùng, nhưng cô không thể thấy được hắn xem gì trên đó vì nó quay ngược lại với hướng nhìn của cô.

Ngoại trừ 3 lần đưa cơm thì hắn cũng không xâm phạm vào cuộc sống bên này tường kính của cô, chỉ là... thi thoảng có liếc đến cô vài lần và điều quan trọng nhất là cô chưa bao giờ thấy hắn mặc đồ màu khác hay kiểu khác, càng chưa bao giờ để lộ dung mạo thật... không lẽ hắn xấu xí đến mức phải làm người ta khϊếp sợ sao? Hay là... hắn bị thương hoặc bị bệnh gì đó rất nặng làm phá hủy dung nhan? Nói tóm lại tên áo đen đó từ dáng vẻ cho đến khí chất đều đúng tiêu chuẩn của một tên tâm thần biếи ŧɦái!

Tuy được nuông chiều như một công chúa trong l*иg son, nhưng đã gọi là l*иg thì làm gì có tự do! Hầu như mỗi ngày hắn đều ôm một thùng lớn nhỏ khác nhau đưa cho cô, bên trong là những vật dụng, quần áo giày dép mà hắn cho rằng cô sẽ thích, à.. còn có cả đồ lót đủ màu đủ kiểu nữa!

Hôm nay hắn lại ôm một thùng đồ khá lớn vào cho Hạ Lam, đặt cạnh giường ngủ lớn màu tím, chờ khá lâu cũng không thấy cô ra, hắn khẩn trương đi đến gõ cửa phòng tắm.

"Cô có sao không?"

Gõ thêm vài lần nhưng vẫn không nghe thấy hồi đáp, hắn đạp bung cánh cửa gỗ, hốt hoảng nhào đến đỡ lấy thân thể nhỏ nhắn đang ngồi ôm bụng, tựa một bên vai vào cửa kính, khuôn mặt nhợt nhạt, nhăn nhúm trông rất khó chịu.

"Cô sao vậy? Chuyện gì xảy ra? Cô bị gì?"

Một tràng câu hỏi đặt ra khá lâu sau Hạ Lam mới nặng nề mở mắt, yếu ớt thều thào: "Tôi... tôi đau bụng quá!"

"Để tôi gọi bác sĩ đến!"

Người áo đen nhấc bổng cô lên, nhìn thấy một vệt m.á.u nhỏ dưới sàn đá, hắn khẩn thiết dò hỏi: "Cô bị đau ở đâu? Chảy m.á.u ở đâu, cho tôi xem!"

"Không cần... tôi chỉ... chỉ là... đau bụng đến chu kỳ thôi!"

hằng nguyễn

"Chu kỳ gì? Cô nói rõ xem tôi phải làm gì?"

Hắn giả ngốc hay sao vậy? Trong giờ phút này không lẽ còn đùa giỡn trên nỗi đau của cô được sao?

Khuôn mặt nữ tính rất nhanh đã từ xanh chuyển sang hồng: "Chu... chu kỳ... kinh nguyệt của phụ nữ!"

Đặt cô xuống giường, hắn lo lắng hỏi tiếp: "Vậy... bây giờ tôi... nên làm gì?"

Xem ra tên này không có kinh nghiệm hay nói đúng hơn là chưa từng có kinh nghiệm rồi!

"Anh... mua giùm tôi t.h.u.ố.c giảm đau, và... và... b.ăn.g v.ệ si.nh nữa..."

"Được!"

Tầm 30 phút sau, hắn ôm một thùng giấy lớn đặt cạnh giường, nhẹ giọng gọi cô gái đang mê man.

"Dậy đi, có t.h.u.ố.c rồi!"

Hạ Lam chầm chậm mở mắt, yếu ớt nhận lấy t.h.u.ố.c, người áo đen dùng một tay đỡ thân thể nhỏ nhắn, tay kia đưa ly nước lọc đến cho cô, cho cô uống t.h.u.ố.c xong lại nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống, sau đó hắn di chuyển đến sofa, lặng lẽ ngồi đó trông chừng cô.

Khoảng 10 hay 15 phút gì đó t.h.u.ố.c bắt đầu có tác dụng, Hạ Lam đỡ đau hơn nhiều, bắt đầu có cảm giác bên dưới hơi ẩm ướt vô cùng khó chịu, cô chống tay nặng nề ngồi dậy.

Người áo đen nhanh ch.óng đi đến đỡ cô: "Cô cần gì?"

Hạ Lam thoáng giật mình, bất ngờ khi thấy hắn vẫn còn ở đây, nhưng thôi kệ đi, thấy hắn cũng đã thấy, biết cũng đã biết, cứ để hắn giúp cho khỏe vậy!

"Tôi cần đi tắm một chút! Anh... anh có thể lấy quần áo giúp tôi được không?"

Tên ngốc ngơ ngác hỏi: "Cô còn đau mà tại sao không nghỉ thêm chút nữa rồi tắm?"

Da mặt mỏng của cô đỏ dần lên, không lẽ phải nói trắng trợn ra sao?

"Tôi... tôi cần đi mặc b.ăn.g v.ệ si.nh vào!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trời ơi 24 năm cuộc đời cô không ngờ lại có lúc phải giải thích với một người đàn ông xa lạ về cái vấn đề tế nhị này, cái vấn đề mà ngay cả tên bạn trai khốn kiếp kia còn chưa bao giờ biết đến! Cũng may là hắn đeo khẩu trang, nếu không cô thật sự muốn đào hố chôn đầu xuống!

Cứ tưởng vấn đề nhạy cảm đã kết thúc ở đó, không ngờ tên ngốc lại thốt lên một câu làm cô xém chút bất tỉnh.

"Cô đâu cần phải gấp như vậy, cứ nằm chờ đến khi hết đau đã."

Cái tên c.h.ế.t bầm này có phải muốn cô giải thích rõ ràng từng chi tiết là cô bị như thế nào cho hắn nghe hay sao vậy?

"Không được, tôi sẽ làm dơ giường!" - Hạ Lam bực bội gằn giọng.

"Tại sao?"

Máu nóng lập tức dồn lên não, Hạ Lam mất luôn chút kiên nhẫn còn sót lại, bức xúc xả một tràng vào tên ngốc: "Tôi đã nói là tôi đang bị cái đó mà anh còn hỏi nhiều như vậy! Anh muốn biết thì tự đi mà tìm hiểu, còn bây giờ tôi muốn thay đồ! Anh không giúp thì tránh đường đi!"

Người áo đen ngây ngốc nhìn cô nổi khí, im lặng vài giây hắn mới cất giọng điềm đạm: "Chờ đây đi, tôi sẽ lấy quần áo giùm cô."

Hắn đi nhanh đến tủ quần áo lớn, quơ đại một bộ pajama và cả đồ lót đem vào phòng tắm, sau đó quay lại giường, không nói tiếng nào liền nhấc bổng Hạ Lam đi ngược vào phòng tắm, đặt cô ngồi trên toilet: "Cô... đã hết đau chưa? Có cần tôi giúp gì nữa không?"

"Không cần, anh ra ngoài đi!"

Nghe thấy ngữ khí không mấy thân thiện của cô, người áo đen không chậm trễ liền đi ra ngoài, nhưng chưa bao lâu hắn lại đến gõ cửa.

"Anh muốn gì nữa đây?"

"Tôi đem b.ăn.g v.ệ si.nh vào cho cô!"

Hạ Lam chán nản thở dài: "Vậy anh đem vào giùm tôi đi."

Người đàn ông mở cửa khiêng cả một thùng giấy lớn vào, đặt xuống bên cạnh cô.

Hạ Lam tuy bực bội nhưng vẫn lịch sự nói lời cảm ơn.

Khi xác định tên ngốc nghếch kia không đến làm phiền nữa, cô mới chầm chậm mở thùng, kinh ngạc trợn to hai mắt nhìn chằm chằm vào một núi b.ăn.g v.ệ si.nh bên trong, đủ màu đủ kiểu, đủ kích cỡ và nhãn hiệu, có lẽ phải dùng đến 3 năm mới hết!

Sau khi vệ sinh cá nhân sạch sẽ, Hạ Lam vô cùng sảng khoái đi ra liền chạm mặt người áo đen đang ngồi ở sofa.

"Cô đã khỏe hẳn chưa?"

"Tôi hết đau rồi, cám ơn anh!"

"Trong thời gian... chu kỳ này cô có kiêng ăn uống thứ gì hay đặc biệt muốn ăn uống gì không?"

Một xúc cảm mới lạ rất khó diễn tả đột ngột ghé ngang qua tim khiến cô thoáng ngẩn người. Từ lúc bắt đầu nhận thức cuộc sống cho đến bây giờ cũng chưa có ai quan tâm cô nhiều như vậy, kể cả những việc nhỏ nhặt nhất hắn cũng tỉ mỉ chăm sóc. Cái người mà cô gọi là bạn trai của vài tuần về trước còn chưa bao giờ hỏi cô bình thường thích hay không thích ăn món nào, chứ đừng nói gì đến chu kỳ cô sẽ ăn uống như thế nào.

"Cô không sao chứ? Không khỏe ở đâu nữa à?"

Hạ Lam khẽ giật mình, nhìn nhanh đến con người to lớn phía trước: "Tôi không sao! Tôi không kiêng cữ gì hết, anh ăn gì thì tôi ăn như vậy, không cần phiền phức đâu."

"Ừm, tôi đã thay ga trải giường, cô nghỉ ngơi đi! Có cần gì thì cứ lên tiếng!"

Cần gì thì cứ lên tiếng! câu nói quen thuộc được lập đi lập lại hầu như mỗi ngày, nghe êm tai đến mức cô cứ ngỡ mình đang lạc vào một giấc mơ màu hồng, cô là một công chúa được hoàng t.ử hết mực cưng chiều, cho dù người kia giống như một quái nhân hơn là hoàng t.ử, tuy nhiên cũng không thể phủ nhận hắn là người quan tâm, đối xử với cô ân cần và chu đáo nhất từ ngày cha sinh mẹ đẻ cho đến giờ, nhưng... tình cảm quái dị này của hắn thật khiến cô phát rầu, hắn giam giữ cô ở đây chẳng lẽ... hắn không biết điều cô cần nhất là tự do sao?

Nước mắt chưa kịp lau khô lại nghẹn đắng rơi xuống, ào ạt rơi xuống, không thể kìm hãm được nữa Hạ Lam ôm mặt khóc thút thít, đóng vội tập hồ sơ hãi hùng, đầu óc cô âm u và khϊếp đảm như vừa xem xong một bộ phim kinh dị, phải là một bộ phim kinh dị!

Khóc lóc sụt sùi đến vài phút cô mới có thể lấy lại chút tinh thần, một lần nữa lau khô nước mắt, tinh thần phờ phạc, tay chân run rẩy vô lực đem cuốn hồ sơ đặt lại vị trí ban đầu.

Hạ Lam đờ đẫn đứng nhìn tập hồ sơ tiếp theo, cô không dám đọc tiếp nữa nhưng cô lại rất muốn biết, cô muốn biết tất cả về người đàn ông bi t.h.ả.m kia. Con tim của cô dường như không muốn tiếp tục đọc nữa vì nó đau quá nhưng tâm trí lại mạnh mẽ thúc đẩy tay cô chạm tay đến điều bí mật kế tiếp, cuối cùng Hạ Lam hồi hộp đem tập hồ sơ thứ hai quay trở lại sofa, dè dặt lật từng trang.

Sau nhiều tháng điều dưỡng ở bệnh viện, cậu bé được chuyển qua bệnh viện tâm thần để điều trị tâm lý, cậu bé chầm chậm phục hồi, có thể đi, có thể tự ăn, tự làm vệ sinh cá nhân nhưng vẫn không chịu nói chuyện.

Hơn 2 năm điều trị đứa bé mới hoàn toàn hồi phục sức khỏe, tinh thần cũng khá ổn định, tuy vẫn còn trầm cảm nhưng bác sĩ khuyên nên cho ra ngoài tiếp xúc thì khả năng hồi phục sẽ cao hơn, vì vậy năm 15 tuổi cậu bé được đưa vào viện mồ côi.

Hơn phân nửa tập hồ sơ này là giấy bệnh án của Vương Tuấn trong những năm ở bệnh viện, Hạ Lam cũng đọc kỹ từng tờ không bỏ qua chi tiết nào.

Thật lâu sau đó, cô đóng lại tập hồ sơ thứ hai đem đến tủ sắt, do dự một chút Hạ Lam quyết định đem luôn 3 tập hồ sơ còn lại quay về sofa, vẫn là bắt đầu từ số năm nhỏ hơn.

2 năm đầu ở côi nhi viện, Vương Tuấn vẫn tự giam mình trong phòng tối, bốn phía đều là màn đen, không nói chuyện và gặp gỡ bất kỳ ai ngoài bà Kim Hiền, một trong những bảo mẫu nuôi dưỡng trẻ lớn tuổi nhất ở viện mồ côi năm ấy. Nhờ sự thương yêu, quan tâm và chăm sóc tận tình của bà Kim Hiền, Vương Tuấn dần dần trở thành một cậu thiếu niên cởi mở hơn, chịu ra khỏi phòng để gặp gỡ bạn bè.

Nhưng đáng thương thay, những đứa trẻ và những cô cậu thiếu niên ngây ngô, chưa có kiến thức và đầu óc suy nghĩ tinh tế trong côi nhi viện lại hùa nhau ức hϊếp Vương Tuấn, gọi cậu là quỷ mặt sẹo, người cõi âm và một vài tên gọi ác độc khác. Tất cả sự hất hủi đó, tất cả sự mỉa mai và khinh bỉ đó đã vô tình đẩy cậu thiếu niên 17 tuổi quay ngược trở vào căn phòng u ám.

Tuy nhiên nhờ có sự động viên của bà Kim Hiền, cậu thiếu niên chuyển sang một hướng đi khác, đó là học vấn! Cậu miệt mài học tập ngày đêm, giờ nào mở mắt cũng đều học và học. Học để quên đi tất cả những điều nên quên!

3 năm sau, bà Kim Hiền đột ngột qua đời vì bệnh của tuổi già, và điều ngạc nhiên nhất đó là bà đã để lại tất cả tài sản cho Vương Tuấn mà không phải là người con trai duy nhất của bà, lý do vì sao thì chắc có lẽ chỉ một mình bà Kim Hiền mới có câu trả lời.

Đóng lại tập hồ sơ thứ ba, Hạ Lam tựa lưng vào sofa, ngửa đầu nhìn lên trần nhà màu tím, cô bất giác cảm thấy hổ thẹn! Cô luôn trách móc số phận, trách móc ông trời sinh cô ra đã chịu cảnh mồ côi, vài tuần trước đây thôi còn trách móc ông trời tuyệt tình cướp đi tất cả của cô!

Cô chỉ tham lam đòi hỏi những gì mình không có mà quên đi những gì cô đang có. Bây giờ đem ra so sánh với Vương Tuấn, cô cảm thấy bản thân vô cùng may mắn, vậy mà cô đã từng suy nghĩ đến cái c.h.ế.t nữa đấy! Trong khi Vương Tuấn đã trải qua bao nhiêu cơn ác mộng trần gian như vậy mà vẫn có thể vượt qua. Thật là đáng hổ thẹn!

Nhếch miệng mỉa mai bản thân một cái, Hạ Lam lại tiếp tục lật lập hồ sơ thứ tư, bên trong là những bằng cấp online của Vương Tuấn, hắn tất cả đều tự học mà sao có nhiều bằng cấp vậy? Lại thêm một chuyện đáng hổ thẹn!

Xem tới xem lui một lần nữa, cô lại kinh ngạc phát hiện ra tất cả bằng cấp này hắn đều lấy được vỏn vẹn trong 4 năm ngắn ngủi! Vậy... không lẽ... hắn là thiên tài sao!? Nếu không phải như vậy thì cô cũng không còn đáp án nào khác để giải thích cho điều phi thường này!

Sau vài phút cảm thán, Hạ Lam lại tiếp tục lật trang giấy tiếp theo, ở đây có viết sau khi bà Kim Hiền mất, Vương Tuấn xin ra ngoài, sống nhờ vào số tiền của bà Kim Hiền, hắn mướn một nhà trọ nhỏ, trốn ở trong đó, vừa học vừa làm. Hạ Lam liền nhíu mày thắc mắc, núp trong phòng thì làm được việc gì vậy?