Nhịn, có lẽ đây là lần đầu tiên hắn được người khác mừng sinh nhật nên cô sẽ cố gắng hết sức để tạo một kỷ niệm đẹp cho hắn.
Nén xuống tất cả bức xúc muốn đ.á.n.h c.h.ử.i người, Hạ Lam mỉm cười quyến rũ: "Ông chủ, trưa nay anh muốn ăn gì để em đi order"
Vương Tuấn vui vẻ ôm cô hầu xinh đẹp ra bàn làm việc, để cô ngồi lên người mình, bật màn hình vi tính.
"Em chọn đi."
Bữa trưa thịnh soạn được bày biện dưới mái hiên lớn cạnh hồ bơi, Vương Tuấn nhàn nhã nằm trên giường tròn ngoài trời, màn che màu kem treo xung quanh, được cột vào bốn góc, cô hầu xinh đẹp ngồi sát một bên cắt dũa móng tay và hầu hạ hắn ăn uống.
"Em cũng ăn đi, với lại anh muốn em đút bằng miệng."
Mặt cô không đổi sắc, vẫn luôn giữ nụ cười và giọng nói dịu dàng: "Dạ được, ông chủ!"
Cô sẽ cố gắng hoàn thành tốt vai diễn nữ hầu để tên kia được toại nguyện trước khi lãnh án t.ử hình vào ngày mai. Chờ đi cưng!
Hạ Lam ngậm một trái dâu đỏ rực, chồm đến đẩy vào cái miệng hư hỏng. Vương Tuấn c.ắ.n một nửa rồi đẩy phần còn lại vào miệng cô hầu. Khi hương vị thơm mát được nuốt xuống, hắn kéo cô hầu nằm đè lên khuôn n.g.ự.c rắn rỏi, say mê liếʍ láp đôi môi căng mọng, cô hầu dịu dàng đáp trả nụ hôn ngọt ngào đầy hương dâu, tay hắn mò mẫm kéo váy ngắn lên, đặt vào bờ m.ô.n.g căng tròn ra sức xoa bóp.
Quấn quít thật lâu, Vương Tuấn mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi mềm mại, thì thầm lời êm ái: "Anh yêu em, cô hầu nhỏ!"
"Em cũng yêu anh, ông chủ!"
Hắn cười giảo hoạt, đáy mắt bắt đầu lộ ra nét không đứng đắn.
"Nếu đã như vậy, thì chúng ta cũng nên yêu nhau một chút có phải không?"
Không để cô có cơ hội phản kháng, hắn xoay người một cái liền đè lên thân thể quyến rũ, cúi đầu vào rãnh n.g.ự.c sâu gợϊ ȶìиᏂ, hít hà mùi hương quen thuộc.
Hạ Lam cuống quít đẩy đẩy khối thịt 6 múi nặng trịch đang dính vào người mình.
"Không phải là ở đây chứ?"
"Ở đây không khí thoáng đãng và mát mẻ, rất thích hợp để yêu nhau."
"Không được, người ta thấy thì sao?"
Vương Tuấn ngẩng đầu, không chín chắn cong khóe môi, vươn tay kéo bốn góc màn, trong phút chốc chiếc giường tròn đã được bao kín bởi một lớp vải dày cộm màu kem.
"Như vầy đã tốt hơn chưa, cô hầu nhỏ?"
Hắn cố tình nhấn mạnh 3 từ cô hầu nhỏ, ý muốn nhắc nhở Hạ Lam quyền lợi làm ông chủ vẫn chưa hết giờ sử dụng.
Lại dồn nén xuống, nén xuống, nén xuống!
Sắc mặt cô rất nhanh lại trở nên dịu dàng, vòng tay ôm cổ hắn, cười mê hoặc.
hằng nguyễn
"Ông chủ muốn như thế nào thì cứ như thế đó đi."
Đôi mắt sâu xa lập tức lóe sáng: "Ngoan như vậy thì ông chủ nên thưởng cho em rồi!"
Hắn tháo đôi giày cao gót đen ném xuống đất, qυầи ɭóŧ nhỏ của cô và hắn cũng rất nhanh đi theo làm bạn với đôi giày.
Một nam, một nữ nằm chung một giường, màn che kín tứ bề, nửa thân dưới trần trụi, bên trong không biết làm gì mà chỉ nghe được tiếng thở dốc và tiếng rêи ɾỉ ái muội. Ây da, thật là hại não!
Nửa ngày tiếp theo, cô hầu vẫn luôn kề cạnh bên ông chủ, hầu hạ từng chút, đến cả việc tắm gội hắn cũng không muốn động tay đến, tận hưởng triệt để quyền hạn của một ông chủ.
Vương Tuấn nằm sấp trên giường, không một mảnh vải che chắn để cô hầu nhỏ massage toàn thân.
Hạ Lam vừa xoa bóp vừa nhìn vào những vết sẹo chằng chịt trên tấm lưng rộng lan dài xuống tận gót chân, lòng cô lại đau nhói. Cô bất giác vuốt ve lên những đường sẹo lớn và dài nhất, không kìm được xúc động, cô cúi xuống hôn chúng, liếʍ láp đường sẹo lớn nhất, rồi nhẹ nhàng ôm chúng vào lòng như để che chở.
Hắn nằm im lìm, tâm tình khẽ lắng động nhưng rất nhanh liền thay thế bằng nụ cười hạnh phúc.
"Em mệt rồi hả cô hầu nhỏ? Để ông chủ massage lại cho em."
Chớp chớp mắt xua tan ý nghĩ không vui, Hạ Lam nhẹ giọng than trách: "Ông chủ, đã gần 9 giờ tối rồi, em có thể tắm rửa thay đồ được chưa vậy?"
Vương Tuấn lật người ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường, hào phóng phơi bày cơ thể cường tráng lõα ɭồ.
"Được nhưng trước khi thay đồ em phải làm thêm một việc cuối cùng của cô hầu nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Là việc gì?"
Đôi môi mỏng khẽ cong: "Lại đây, ngồi lên người anh."
Hạ Lam khoanh tay trước n.g.ự.c, nheo mắt liếc tên đáng ghét, sau đó vẫn chậm chạp làm theo yêu cầu của hắn.
"Ngoan quá, bây giờ em cứ làm y hệt như lần đầu tiên em lấy đi sự trong trắng của anh đó."
Cô cười nhạt, ánh mắt lóe ra tia nguy hiểm nhìn đến hắn: "Ông chủ, anh ráng mà hưởng thụ đi vì ngày mai anh chắc chắn sẽ nhận được hậu quả xứng đáng!"
Vương Tuấn cười ha ha, kéo cô hầu nhỏ vào lòng.
"Cám ơn Hạ Lam, hôm nay là lần đầu tiên anh biết được cái gì gọi là sinh nhật, anh rất vui vì có em bên cạnh, anh mong niềm vui này sẽ được lập lại đến hết cuộc đời."
Cô ngồi thẳng lưng, yêu thương xoa nắn chiếc cằm nam tính kiên nghị.
"Phát biểu tốt đấy! Ngày mai sẽ được giảm án một chút!"
Vương Tuấn một lần nữa kéo cô hầu vào lòng, ra sức dày vò đôi môi mềm và cảnh tượng ngọt ngào, ám muội của đêm đầu tiên một lần nữa được tái diễn.
Đôi mi dài chậm rãi mở ra lập tức chạm đến đôi mắt ôn nhu thân thương, cả hai cùng nở nụ cười hạnh phúc và sau đó là một nụ hôn chào buổi sáng vô cùng ngọt ngào.
Hạ Lam ngồi dậy, dịu dàng nói với người bên cạnh: "Anh rửa mặt đi, em làm đồ ăn sáng trước!"
Vương Tuấn ân cần đề nghị: "Để anh giúp em."
Đã vài tháng êm ái trôi qua kể từ ngày sinh nhật của tên đáng ghét nào đó, Hạ Lam đã học nấu ăn và đã thành công chế biến được những món đơn giản.
Đi được vài bước, người đàn ông đột ngột cảm thấy khó chịu, sau đó là nhăn mặt và kế tiếp là chạy nhanh vào toilet nôn mửa một trận.
Hạ Lam vô cùng sợ hãi và lo lắng, tay chân luống cuống run rẩy vỗ vỗ tấm lưng to lớn: "Anh cảm thấy như thế nào? Đau hay khó chịu ở đâu?"
"Anh không sao, đừng lo chắc là trúng thực hay cảm cúm gì thôi." - Vương Tuấn chậm rãi đứng lên bước đến bồn rửa mặt làm vệ sinh cá nhân.
Không lo sợ làm sao được, nếu là người bình thường cô có thể an tâm hơn một chút, nhưng... Vương Tuấn là trường hợp đặc biệt, thể xác và tinh thần của hắn đã chịu đựng bao nhiêu đau đớn và thương tổn như vậy... cô thật là đang lo muốn c.h.ế.t đây!
Sau bữa sáng nhẹ nhàng, Hạ Lam không cho người bệnh làm bất cứ việc gì, chỉ được phép nằm im trên giường nhìn cô ôm tablet ngồi bên cạnh đang tập trung cao độ nghiên cứu về triệu chứng nôn mửa của hắn, nhưng càng nghiên cứu cô lại càng lo sợ.
Cuối cùng không chịu được nữa, cô khẩn trương thay quần áo cho cả hai, gọi xe đi thẳng đến bệnh viện.
Sau nửa ngày túc trực ở bệnh viện vì Hạ Lam yêu cầu họ phải khám tổng quát từ đầu đến chân, khám xét bên trong bên ngoài không chừa bộ phận nào và cơ quan nào, đến khi bác sĩ lên tiếng nói không còn gì để khám nữa cô mới miễn cưỡng chấp nhận.
Vương Tuấn vô cùng ngoan ngoãn, cả buổi chỉ im lặng nghe theo lời bác sĩ và yêu thương nhìn cô vợ nhỏ quan tâm lo lắng cho mình, sự ấm áp và hạnh phúc từ tim hắn lan nhanh ra khắp thân thể cao lớn khiến hắn cười suốt cả buổi! Có ai đi khám bệnh mà vui như hắn không?
Vài ngày sau đó, trước khi quay trở lại bệnh viện lấy kết quả thì Vương Tuấn lại bị nôn mửa.
Nắm c.h.ặ.t bàn tay to lớn của người bên cạnh, Hạ Lam lo lắng hỏi: "Bác sĩ, kết quả như thế nào?"
Nam bác sĩ trung niên đưa vài tờ xét nghiệm đến trước mặt hai đôi vợ chồng ngồi đối diện, cất giọng trầm khàn: "Về triệu chứng nôn mửa của cậu Vương Tuấn, chúng tôi cho rằng đó chỉ là hội chứng m.a.n.g t.h.a.i đồng cảm của người chồng, nếu triệu chứng này xuất hiện ở người vợ thì được gọi là hội chứng m.a.n.g t.h.a.i giả. Nguyên nhân gây ra hội chứng này là do vấn đề về tâm sinh lý hoặc do áp lực quá mong muốn có con hoặc quá sợ hãi khi nghĩ đến việc có con, nguyên nhân khác có thể do sự thay đổi của một số hóa chất trong hệ thần kinh gây ra hiện tượng m.a.n.g t.h.a.i giả hay m.a.n.g t.h.a.i đồng cảm."
Cả hai sửng sốt thật lâu, Hạ Lam mới nghiêm túc lên tiếng: "Chữa trị như thế nào vậy ạ?"
"Hội chứng này không phải là bệnh nên chúng tôi sẽ không cho bất kỳ t.h.u.ố.c gì, nó chỉ là vấn đề về tâm lý vì vậy người nhà chỉ cần quan tâm, an ủi và động viên để bệnh nhân mau ch.óng được hồi phục tâm trạng bình thường."
Siết c.h.ặ.t t.a.y của người bên cạnh, Hạ Lam nhẹ nhàng lên tiếng: "Tôi hiểu rồi, cám ơn bác sĩ."
Vị bác sĩ trung niên lại đưa đến một tờ giấy, ngữ điệu có phần lắng đọng: "Chúng tôi còn cho rằng cậu Vương Tuấn có khả năng vô sinh khá cao dựa vào những gì xét nghiệm ở đây, có lẽ do tuổi tác bệnh nhân còn trẻ nên chưa phát bệnh và cũng chưa biểu hiện triệu chứng gì, vì vậy chúng tôi sẽ đưa cho hai vị một tập tài liệu về căn bệnh này, trong đó sẽ cung cấp cho hai người nguyên nhân, triệu chứng và cách điều trị, cô cậu hãy tham khảo và suy nghĩ cho kỹ để được điều trị đúng lúc. Kết quả này có thể sẽ ảnh hưởng đến hội chứng m.a.n.g t.h.a.i đồng cảm của bệnh nhân, người nhà nên quan tâm người bệnh nhiều nhất có thể để mau ch.óng hồi phục tâm lý cho người bệnh."
Đặt tập tài liệu và hồ sơ bệnh án lên bàn sách, Hạ Lam kéo Vương Tuấn ngồi vào sofa quen thuộc, thanh âm phát ra không thể ngọt ngào và dịu dàng hơn: "Anh à đừng suy nghĩ nhiều sẽ ảnh hưởng đến tâm lý, chuyện... không sinh con được không quan trọng đâu anh, em chỉ cần anh khỏe mạnh và vui vẻ thôi, hứa với em là không suy nghĩ lung tung được không?"
Yêu thương kéo cô gái vào lòng, Vương Tuấn trầm giọng thì thầm: "Bây giờ mình còn trẻ có thể em chưa nghĩ đến việc sinh con, nhưng sau này em sẽ buồn và thất vọng, sẽ bỏ anh phải không?"
Hạ Lam nhẹ nhàng vuốt ve khuôn n.g.ự.c săn chắc như một cách trấn an, cô đã suy nghĩ rất nhiều, rất kỹ về cách đối diện và giải quyết vấn đề quan trọng này, cô quyết định sẽ không bao giờ tranh cãi, không được giận dỗi và lớn tiếng khi bàn luận về việc sinh con, tất cả đều xuôi theo tâm trạng của Vương Tuấn, cô là vợ của hắn, là người thân duy nhất của hắn, nên cô có trách nhiệm khuyên nhủ, an ủi và động viên, chuyện này có lẽ cần thời gian dài mới có thể lắng đọng lại.
"Đừng có nói bậy bạ nữa, bỏ anh rồi em đi đâu tìm được một tên ngốc dễ thương như thế này, với lại mình còn chưa thử điều trị làm sao chắc chắn là không có con được đúng không?"
Người đàn ông trầm tư thật lâu rồi lại cất giọng u buồn: "Nhưng... nếu điều trị không được thì..."
Hạ Lam đưa tay đặt lên đôi môi mỏng: "Vương Tuấn nghe em nè, bây giờ cho dù chúng ta có buồn hay thất vọng thì cũng không thể thay đổi được gì, vậy thì tại sao lại không chọn cách vui vẻ chấp nhận nó? Trước đây anh một mình mà vẫn có thể vượt qua bao nhiêu khó khăn, bây giờ anh còn có em, anh phải tin em ,tin vào tình cảm và hôn nhân của chúng ta, em sẽ cùng anh đối diện, sẽ cùng anh vượt qua... anh có tin em không?”