Nhìn sang gương mặt tuấn lãng đang hung hăng nắm lấy vô lăng như địch thủ, Hạ Lam nhẹ nhàng thăm dò: "Anh còn giận sao?"
"Anh không giận, chỉ là không được vui vì tên khốn đó vẫn còn sống."
Do dự một chút, Hạ Lam lại tiếp tục dò hỏi: "Có phải anh đ.á.n.h hắn vì hắn gọi anh như vậy không?"
"Anh không quan tâm mấy chuyện đó nữa, chỉ chướng mắt vì nó là bạn trai cũ của em!"
Ý cười trên đôi môi anh đào đột nhiên tắt lịm.
"Anh... để ý chuyện đó sao?"
"Để ý chứ vì đáng lẽ lúc biết nó phản bội em, anh phải nên đ.á.n.h nó một trận! Không, tốt nhất là 2 năm trước anh nên cho người ném nó xuống biển, bắt em về sớm hơn."
Chiếc xe đen sang trọng chầm chậm dừng lại trước đèn đỏ, Vương Tuấn quay sang nở nụ cười thật thà đến ngô nghê.
"Nhưng anh cũng nên cám ơn nó đã phản bội em, thấy em tự giam bản thân trong nhà suốt cả tuần anh rất đau lòng, vì vậy anh mới có động lực bắt em về."
Hạ Lam cảm động nhìn chằm chằm người bên cạnh, hắn đã đơn phương cô suốt 4 năm ròng rã, nhìn cô nói cười với người đàn ông khác suốt 2 năm, có lẽ nỗi đau kéo dài đó còn tàn nhẫn hơn gấp trăm lần so với 1 lần chứng kiến bạn trai ở trên giường cùng người phụ nữ khác.
Tại sao, tại sao người đàn ông đáng thương này lại phải chịu đựng nhiều loại đau đớn như vậy? Và cô là một trong những nguyên nhân đã làm cho hắn đau buồn!
Không kìm nén được xúc cảm, Hạ Lam tháo dây an toàn, chồm cả người sang ngậm lấy đôi môi mỏng, dịu dàng yêu thương mãi cho đến khi tiếng còi của xe phía sau inh ỏi vang lên, cô mới chầm chậm ngồi trở lại ghế, thắt dây an toàn, nhẹ nhàng lên tiếng: "Em yêu anh, ông xã!"
Vương Tuấn chấn động vì hai từ ông xã, hắn lặng thinh không nói thêm gì, gương mặt đỏ ửng đến mang tai, lửa nóng chạy loạn khắp thân thể, bao nhiêu bực dọc và giận dữ lập tức tẩu tán hết.
Suốt quãng đường còn lại hắn cũng không lên tiếng, Hạ Lam cho rằng hắn vẫn còn tức giận nên không hỏi thêm gì, để hắn có thời gian yên tĩnh mà bình tâm lại.
...
Bước nhanh vào cửa nhà, Vương Tuấn đột ngột quay lại đẩy cô gái vào cửa, cúi đầu chèn ép đôi môi căng mọng đã khơi lên du͙© vọиɠ trong hắn, cũng may là sức chịu đựng của hắn khá cao, nếu không đã phải kéo cô vào hotel bên đường!
Chân dài của hắn trụ giữa hai đùi cô, lưỡi bá đạo cuồng nhiệt tấn công lưỡi nhỏ bên trong, tất cả hơi thở và sức lực của cô trong phút chốc đều bị hắn hút sạch.
Hắn cởi tất cả nút áo quần trên người cô, kể cả áσ lót, ngón tay hư hỏng không hề báo động đã trực tiếp tiến vào khu vực nhạy cảm bên dưới mà xoa nắn, chọc phá hạt châu nhỏ một trận rồi chui vào bên trong, hung hăng tàn sát bừa bãi.
"Ưm...ư...ư..m..."
Tiếng kêu của cô chỉ phát ra được phân nửa, phân nửa còn lại đều bị hắn nuốt trọn vào bụng. Đây là lần đầu tiên hắn điên cuồng như vậy, như là một con sói bị bỏ đói lâu năm! Thân thể Hạ Lam mềm nhũn, đầu óc cô xoay vòng, vô lực xụi lơ, mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Khi đã hút sạch dưỡng khí của cô, hắn tạm hài lòng rời đi đôi môi mềm, hai mắt hắn đυ.c ngầu nhìn vào khuôn mặt mê man gợϊ ȶìиᏂ, tất cả du͙© vọиɠ tràn lan khắp cơ thể chạy dồn xuống bên dưới, nén vào phân thân đang say ngủ, làm nó căng trướng vĩ đại.
Vương Tuấn cúi đầu liếʍ láp vành tai đỏ hồng, ngón tay bên dưới vẫn chăm chỉ luật động, tay còn lại không chịu thua thiệt, luồng vào trong áσ ɭóŧ nắm lấy một bên n.g.ự.c căng tròn mà xoa nắn.
Hắn bị nghẹn đến phát điên, mắt hắn nổi gân đỏ, trí óc và hành động đã bị du͙© vọиɠ hoàn toàn khống chế, khẩn trương trút bỏ mọi vướng bận trên người Hạ Lam, nhưng lại không đủ kiên nhẫn cởi luôn phần của mình.
Vương Tuấn khó nhọc mở khóa, kéo quần xuống một khoảng vừa đủ để giải phóng cự vật kinh người bên trong, tay phải nâng một chân cô lên cao giữ yên ở đấy, tay trái cầm lấy nam căng cực đại ma sát vài vòng bên ngoài vùng đất lầy lội rồi chầm chậm ấn vào bên trong, khi đã chạm đến nơi sâu nhất, hắn di chuyển tay trái lên tấm eo mỏng, giữ c.h.ặ.t ở đó và bắt đầu luật động.
Hai tay Hạ Lam bám c.h.ặ.t lên đôi vai săn chắc, hơi thở rối loạn xen lẫn với tiếng rêи ɾỉ ái muội.
Tiếng kêu của cô rất thành công kí©h thí©ɧ sự điên loạn của Vương Tuấn, ánh mắt hắn cuồng dại nhìn cô, thêm lực giữ c.h.ặ.t c.h.â.n và eo nhỏ, mạnh mẽ ra vào, nặng nề phà hơi thở nóng rực lên khuôn mặt kiều diễm.
Đung đưa được một lúc, xoay lưng Hạ Lam về phía hắn, để cô chống tay vào cửa, tiếp tục xâm nhập từ phía sau. Hắn giữ c.h.ặ.t hông cô, mạnh mẽ rút ra rồi đ.â.m vào, hung hãn như một dã thú.
Thân thể cô như muốn tách đôi ra theo từng đợt xâm chiếm dũng mãnh, hoa huyệt kịch liệt co rút, mật dịch không ngừng tiết ra như thể muốn tiếp tay cho hắn dày vò cô.
Luồng điện nóng từ nơi giao hợp chạy vòng khắp thân thể, tụ họp lên trên làm da đầu cô rung lên, tâm trí cô tê liệt, mắt đẹp nhắm nghiền trôi nổi trong hư không.
Tiếng kêu khe khẽ phút chốc trở nên tɧác ɭoạи, cô càng nức nở hắn càng điên cuồng rút ra cắm vào, những cú thúc vũ bão như muốn đá văng trái tim đang nhảy loạn của cô ra ngoài, luật động mỗi lúc một nhanh, tiếng va đập nhòm nhèm ướŧ áŧ, tiếng rêи ɾỉ ám muội và tiếng thở dốc của cả hai, tất cả hòa quyện vào nhau trở thành một chất kí©ɧ ŧìиɧ cực mạnh.
"Ch..chậm..aa..chậm..lại...ưn.."
Đầu óc cô xoay vòng hỗn loạn, cô sắp không chịu nổi nữa rồi...! Hắn..hắn muốn phá hỏng cô sao?
"Không được...em siết anh c.h.ặ.t quá..."
Cô gắt gao bao bọc hắn, mềm mại và ấm nóng đến thiêu rụi tâm can, còn không ngừng cắи ʍút̼, kêu hắn phải làm sao đây? Vương Tuấn khàn giọng gầm gừ, phân thân bên trong dường như cương lớn thêm một vòng, hắn như một mãnh thú vừa thoát khỏi ngục tù, giận dữ xông ra tàn sát bừa bãi và cô lại may mắn trở thành con mồi của hắn.
Hạ Lam bị Vương Tuấn càn quét đến mất luôn kiểm soát, siết c.h.ặ.t bàn tay thành nắm đ.ấ.m, đập nhẹ vài cái lên ván gỗ, đôi mắt đẹp lấp đầy du͙© vọиɠ. Hắn bức cô điên lên rồi!
Cô cong lưng hét lên một tiếng rồi vô lực gục đầu vào cửa, thở hồng hộc, bên trong cô kịch liệt co bóp như muốn nghiền nát cái vật thô to vẫn đang khi dễ cô.
Vương Tuấn đột ngột nắm c.h.ặ.t hông Hạ Lam, gầm lên một tiếng, côn ŧᏂịŧ cực đại giật giật phun trào đầy rẫy bên trong cô.
Họ cứ như vậy giữ nguyên tư thế, thở hắt ra vài hơi rồi im lặng hưởng thụ những khoái lạc còn lưu đọng sau cơn mây mưa sóng gió.
Đến khi cậu bé bên trong mệt mỏi thu lại rồi theo dịch đυ.c trôi tuột ra ngoài, Vương Tuấn mới thỏa mãn kéo quần lên, xoay Hạ Lam lại, kéo cô vào lòng, sủng nịnh liếʍ láp đôi môi đỏ mọng.
Cảm giác có gì đó không đúng, cô đẩy tên to xác ra, quét mắt từ đầu đến chân hắn, ngoại trừ khóa quần mở tung ra thì không có gì thay đổi, cô bất bình cong môi.
"Anh lột sạch em mà anh vẫn còn nguyên vẹn vậy sao?"
Vương Tuấn nở nụ cười vô tội.
"Do anh không chờ được, nhưng nếu em muốn, bây giờ anh vẫn có thể cởi."
Câu nói chấm dứt, hắn thô lỗ giật tung hàng nút áo, đá đôi giày da sang một bên, rất điệu nghệ biểu diễn một màn t.h.o.á.t y.
Hạ Lam không những không tán thưởng, lại còn dửng dưng bước ngang qua thân thể lõα ɭồ 6 múi gợi cảm. Nhưng vừa đi được vài bước lại bị một lực lớn kéo ngược trở về, giữ c.h.ặ.t trong l*иg n.g.ự.c vạm vỡ.
"Anh đã chiều ý em, cởi sạch sẽ rồi, em phải thưởng cho anh chứ."
Cô chưa kịp phản ứng thì lại cảm nhận có gì đó đang trướng to ra, thô kệch và nóng rực, ngọ nguậy trước bụng mình.
Hạ Lam ngước lên liền bắt gặp nụ cười ngô nghê, nhưng trong đôi mắt lại ánh lên tia không đứng đắn.
"Nó cũng muốn em thưởng cho nó nữa! Lúc trên xe em đã quyến rũ anh, chỉ an ủi một lần thì không đủ đâu!"
"Anh hư hỏng thì đừng có đổ thừa cho em! Người ta ở ngoài đường hôn nhau đầy, có thấy ai nổi cơn như anh đâu!"
Hắn hôn nhẹ lên đôi môi bướng bỉnh.
"Lúc người ta nổi cơn em thấy được sao?"
"Anh... đồ cà chớn, em không chơi với anh nữa! Buông ra đi!"
Hắn bật cười thành tiếng, ôm cô vợ nhỏ lên đi nhanh vào phòng.
"Anh muốn gì?"
"Anh vẫn chưa nổi cơn xong! Nhưng lần này sẽ để em kêu rên trên giường cho thoải mái hơn, chịu không? Hay em thích ở sofa?"
hằng nguyễn
Hạ Lam thầm than vãn trong lòng, ai đã tráo đổi chàng ngốc của cô rồi vậy?
"Em chiều anh hư rồi!"
"Khi nào? Anh ngoan lắm mà, luôn nghiên cứu và học hỏi kiểu mới để phục vụ em."
Đặt cô vợ xinh đẹp lên giường, Vương Tuấn nằm đè lên trên, không biết vô tình hay cố ý mà hai nơi tư mật lại dính sát vào nhau, làm cô có chút nhột nhạt và bứt rứt.
"Anh nghĩ là mình nên thử tất cả mọi nơi trong nhà, kể cả phòng gym. Anh sẽ order vài bộ costume giống trên phim, em thích không?"
Hạ Lam chưa kịp phản ứng thì môi lưỡi lại bị chiếm đoạt đến hít thở không thông. Hắn vừa đặt câu hỏi hay là câu khẳng định vậy? Hình như cô không phải cưới một con sói bình thường, mà là một con sói biếи ŧɦái!
Hắn rong ruổi chơi đùa trên khắp cơ thể cô, nơi nào hắn lướt qua đều để lại vương vấn. Thân thể này dường như đã không còn nghe theo sự điều khiển của cô nữa, nó khao khát được Vương Tuấn yêu thương nhiều hơn. Cảm giác thật ngứa, thật nóng, thật trống rỗng! Tiểu huyệt bên dưới đã khóc lóc ướt đẫm, tại sao tiểu đệ của hắn không chịu vào an ủi vậy?
"Aa..em..em...muốn..."
Hắn dừng luật động của ngón tay đang ra vào u động mê người, đầu cúi thấp phà khí nóng lên gương mặt đỏ ửng màu du͙© vọиɠ.
"Em muốn gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khốn kiếp! Hắn chắc chắn là đang đùa giỡn cô mà! Cô thật đã chiều hư hắn rồi! Không cho thì cô tự lấy!
Hạ Lam bức xúc đẩy Vương Tuấn sang một bên, nhanh nhẹn leo lên chế ngự phía trên, kéo côn ŧᏂịŧ căng trướng đến trước cửa động, từ tốn nuốt chửng nó vào bụng, ngấu nghiến chà đạp nó. Cô di chuyển lúc nhanh lúc chậm, kɧoáı ©ảʍ từ nơi hoan hợp khuếch đại, lan nhanh ra khắp cơ thể cả hai, ăn mòn toàn bộ lý trí của họ. Thanh âm ái lạc vô cùng nhịp nhàng hòa lẫn với tiếng rêи ɾỉ ám muội.
Vương Tuấn mê mệt nhìn cô gái đang cưỡi trên người mình, từ khuôn mặt gợϊ ȶìиᏂ cho đến thân thể nóng bỏng, tất cả đều làm cho thần trí hắn điên dại.
Gian phòng tràn ngập mùi vị da^ʍ mỹ, không khí xung quanh cũng chịu không nổi màn kí©ɧ ŧìиɧ nóng bỏng mà cô quệt lại khiến cả hai phải há miệng thở dồn dập.
Hạ Lam chuyển động nhanh dần, ngửa cổ, mù mịt nhìn lên trần nhà tím. Cô đột ngột ưỡn n.g.ự.c, cong lưng kêu to một tiếng rồi mềm nhũn đổ nhào xuống nệm thịt săn chắc.
Vương Tuấn yêu thương vuốt ve tấm lưng âm ẩm mồ hôi, ngoan ngoãn chờ cô ổn định nhịp tim và hơi thở.
Cô bất ngờ ngồi dậy, leo ra khỏi người hắn, bỏ hai chân ra khỏi giường, ý định tẩu thoát vô cùng rõ ràng.
"Em đi tắm!"
Vừa chạy được 3 bước liền bị một đôi tay hữu lực nhấc lên đem ngược về giường, chèn ép bên dưới thân ảnh to khỏe.
"Em ăn no rồi muốn bỏ rơi anh sao?"
"Mặc kệ anh! Liên quan gì đến em!"
Vương Tuấn thích thú cười nhẹ, rất nhanh đã lật Hạ Lam nằm sấp lại, mạnh mẽ kéo hông cô lên cao.
"Anh nghĩ bất cứ nơi nào trên người anh đều có liên quan đến em."
Hắn cầm lấy phân thân cực đại, từ phía sau mạnh mẽ ấn vào phái nữ mềm mại vẫn đang ướŧ áŧ. Lạc thú xâm nhập làm cho cô và hắn vô thức bật ra tiếng rên nhẹ. Hai thân thể một lần nữa bị d.ụ.c hỏa thiêu cháy tràn lan cả tâm hồn và thể xác. Hắn thúc đẩy không biết bao nhiêu lâu, bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn là trút hết tất cả yêu thương vào sâu bên trong cô.
Ngồi trên sofa quen thuộc, Hạ Lam nhìn quanh những khung ảnh cưới được treo đầy bốn phía, nghĩ đến cô lại vui vẻ mỉm cười, cô kêu hắn chọn vài tấm hình mà hắn thích nhất và kết quả là tất cả đều được l*иg khung, lớn nhỏ khác nhau, bày biện khắp nhà. Vậy mà vẫn chưa thỏa mãn, hắn còn đặt khung hình điện t.ử, tự động chiếu tất cả ảnh cưới, một cái trên bàn làm việc, một cái treo ở đầu giường. Nếu cô không kiên quyết ngăn cản, có lẽ trong nhà tắm cũng sẽ có hình cưới của họ.
Nụ cười hạnh phúc kéo dài vô tận, Hạ Lam yêu thương nhìn đến người đàn ông đang chăm chỉ làm việc phía xa, tuần sau là sinh nhật của hắn, mà cô và hắn cứ dính c.h.ặ.t không rời phút giây nào thì làm sao tạo bất ngờ đây?
Cô nói muốn ra ngoài, hắn lập tức nắm tay dắt đi. Cô lên tiếng xin đi làm, hắn liền chằm dằm và buồn bực suốt mấy ngày, còn không ngừng lập đi lập lại câu nói quen thuộc không được bỏ anh. Có đôi lúc cô cũng tức giận vì tính chiếm hữu và ích kỷ của Vương Tuấn nhưng khi nghĩ đến quá khứ hãi hùng và những năm tháng đau buồn mà hắn đã trải qua thì bao nhiêu giận dỗi trong cô lập tức tan biến.
Ông trời đã kéo cô đến bên hắn có lẽ muốn cô bù đắp lại tất cả tình thương mà hắn chưa bao giờ nhận được, vì vậy ngoài thương yêu và chiều chuộng thì cô cũng chỉ có thể chiều chuộng và thương yêu hắn.
Không nghĩ ra được cách tạo bất ngờ cho Vương Tuấn, cuối cùng Hạ Lam đành nói thẳng ý định trong lòng: "Mai là sinh nhật anh, em không tạo bất ngờ được cho anh, vậy nên... ngày mai em sẽ làm tất cả mọi việc theo ý anh, có chịu không?"
Đôi mắt sâu hun hút của hắn lập tức bật chế độ đèn pha.
"Em sẽ nghe lời anh cả ngày sao?"
"Phải!"
"Anh muốn gì em cũng sẽ làm đúng không?"
"Đúng!"
Vương Tuấn thú vị nâng lên khóe môi mỏng, nheo mắt nhìn cô vợ đáng yêu từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên.
"Nè, mặt anh bây giờ nhìn gian lắm, có phải đang nghĩ chuyện xấu xa gì để chọc phá em không?"
"Anh đã khi nào chọc phá em đâu!?"
...
Sáng hôm sau, chuông cửa vừa vang lên một lần, Hạ Lam vội vàng chạy ra ôm vào nhà nào là bánh kem, giỏ hoa lớn làm từ nhiều loại trái cây tươi cao cấp khác nhau, một bó hoa hồng, rượu vang và một hộp quà được gói xinh xắn.
Vương Tuấn cũng nhanh chân đi ra giúp đỡ nhưng lại bị cô xua đuổi.
-"Anh không được ra đây, vào trong chơi đi! Em làm một mình được!"
Hắn cười rạng rỡ, hôn nhẹ lên trán cô: "Có cần gì thì kêu anh."
Sau khi chuẩn bị tươm tất mọi thứ, Hạ Lam nắm tay Vương Tuấn ra phòng khách, nơi đã được bày biện đầy đủ màu sắc, cô cười tươi như ánh mặt trời, đưa bó hoa hồng đến trước mặt hắn.
"Sinh nhật vui vẻ! Không phải phụ nữ mới được tặng hoa đâu! Anh tập cho quen đi vì em sẽ còn tặng rất nhiều hoa cho anh!"
Vương Tuấn vui vẻ nhận lấy bó hoa đỏ rực.
"Cám ơn vợ! Xem ra anh là người chồng không tốt rồi vì chưa bao giờ tặng cho vợ được một cành hoa."
"Anh đã bao giờ là chồng tốt đâu, lúc nào cũng ăn hϊếp em, chọc ghẹo em, nhõng nhẽo với em."
Hắn bật cười lớn, hôn nhẹ lên đôi môi hồng nhuận.
Hạ Lam tiếp tục đưa đến một hộp quà xinh xắn: "Cái này cũng của anh, mở ra đi!"
Hắn nhanh nhẹn tháo mở, lấy ra một chai nước hoa màu xanh lục.
"Để em giúp anh, em mua đầy đủ cho anh nhưng thiếu cái này."
Cô mở nắp, xịt một chút lên tay hắn.
"Anh thích mùi này không?"
Vương Tuấn rất vô tư và thật thà đáp lại: "Anh thích mùi cơ thể em."
Hạ Lam ngượng ngùng đỏ mặt, hôm nay sinh nhật hắn nên cô sẽ không tranh chấp bất cứ chuyện gì!
"À, em đặt nhà hàng rồi, trưa mình đi ăn xong đi dạo phố xem phim nha?"
"Hôm nay anh chỉ muốn ở nhà!"
"Sao vậy, sinh nhật thì nên ra ngoài chơi một chút chứ!"
Hắn cười gian tà, kéo cô vào phòng ngủ, chỉ tay lên bộ đồ trên giường.
"Anh muốn em mặc cái này, makeup và làm tóc."
Cô hoang mang nhìn hắn: "Tại sao kêu em mặc cái này?"
"Em đã nói sẽ làm theo ý anh đúng không?"
"Phải, nhưng... nhưng mà..."
"Chỉ mặc một lần thôi, không được sao?"
Hạ Lam tuy muốn nói không nhưng nhìn thấy đôi mắt cún con buồn buồn cụp xuống, cô lại mềm lòng.
"Được rồi em sẽ mặc."
"Tốt lắm, anh muốn em mặc đồ đó đến hết ngày, phải nghe lời anh và gọi anh là ông chủ."
Cô bực tức trợn to hai mắt: "Anh... anh đúng là tên biếи ŧɦái!"
"Sao lại gọi là biếи ŧɦái? Phải gọi là ông chủ!"
Hôm nay sinh nhật hắn, phải nhịn, không nên tranh luận, chỉ cần dưỡng sức để mai đập hắn một trận thôi!
Cô hung hăng giật bộ costume trên giường đi nhanh vào phòng tắm.
Hơn 30 phút sau, Hạ Lam hặm hực đi ra, trên người là maid costume đen trắng, cổ áo khoét sâu lộ ra rãnh n.g.ự.c đầy đặn mê người, vớ da đen cao đến nửa đùi giày cao gót đen, tóc dài uốn lọn cột phân nửa, cài thêm một headband trắng, khuôn mặt tuyệt mỹ được trang điểm cực kỳ quyến rũ.
Dậm mạnh giày cao gót lên sàn gỗ đi đến trước mặt tên đáng ghét: "Vừa lòng anh chưa?"
Vương Tuấn thích thú tươi cười: "Phải gọi là ông chủ! Với lại thái độ, cử chỉ và cả giọng nói đều phải dịu dàng hơn."
Hạ Lam sững người nhìn tên xấu xa, cậu bé to xác đáng yêu ngày xưa của cô đâu rồi?