Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 30: Chung giường



Gió đêm mang theo hơi ấm đặc trưng của Thiên Thu Phong. Lục Quy Tuyết chỉ mới lật vài trang sách mà cơn buồn ngủ kìm nén bấy lâu bỗng chốc ập đến.

Khi Thẩm Lâu Hàn men theo ánh sáng tìm tới thì hắn đã thấy Lục Quy Tuyết đang tựa tay chống cằm, nửa tỉnh nửa mê như đang chìm trong mộng.

Bóng dáng y dưới ánh đèn mờ ảo dịu dàng khôn tả. Mái tóc đen buộc hờ, vài giọt nước đọng ở đuôi tóc lấp lánh trên chiếc gáy trắng như tuyết. Giọt nước tích tụ rồi bắt đầu lăn xuống, trượt theo viền cổ áo mỏng manh rơi vào vạt áo, tựa như rơi vào tim Thẩm Lâu Hàn, mát lạnh thấu xương.

“Sư tôn.” Thẩm Lâu Hàn đứng ngoài cửa gọi khẽ.

Lục Quy Tuyết khẽ giật mình mở mắt nhìn ra. Thấy Thẩm Lâu Hàn đứng trên bậc thềm dưới ánh trăng, y phục màu đen hòa vào bóng đêm, đôi mắt thẳm sâu lấp lánh như ánh sao trời.

“A Hàn, ngươi về rồi à?” Lục Quy Tuyết cười nhẹ một cái, ánh mắt nhuốm lên chút vui vẻ.

Thẩm Lâu Hàn gật đầu đáp: “Vâng, đệ t.ử vừa từ Hàn Nhai Tiểu Cảnh về. Không thấy sư tôn ở chính viện nên mới men theo ánh sáng tìm tới đây.”

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

"Tìm ta có chuyện gì không?" Lục Quy Tuyết hỏi.

Ánh mắt Thẩm Lâu Hàn lướt qua căn phòng, khi vừa thấy bóng người trên giường, mắt hắn khẽ lóe lên, giọng nói bỗng trở nên đáng thương: “Chỉ là ta ngủ không được... nên muốn gặp sư tôn một chút.”

Lục Quy Tuyết quay lại liếc nhìn Tuyết Lộc một cái. Thấy nó đã ngủ say, quay lưng về phía mình thì tắt đèn bàn, lặng lẽ bước ra rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Y đến gần Thẩm Lâu Hàn, nghiêm túc dặn dò: “Đừng thức khuya nữa. Ngươi đang tuổi trưởng thành, cẩn thận kẻo không lớn nổi đấy."

Nghe vậy, Thẩm Lâu Hàn khẽ cười. Chỉ hai năm nữa thôi, khi đã đủ cao lớn, hắn có thể từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy Lục Quy Tuyết. Cằm hắn sẽ tựa vào hõm vai mềm mại của y, chỉ cần thì thầm đôi lời bên tai là đủ thấy vành tai y nhạy cảm ửng đỏ.

“Sư tôn, nếu người ở lại cùng ta, có lẽ ta sẽ ngủ ngon hơn." Thẩm Lâu Hàn nhìn y, giọng nói đầy thân mật tựa như một hung thú khéo léo giấu đi móng vuốt sắc nhọn để tỏ ra vẻ ngoan ngoãn.

Lục Quy Tuyết do dự chừng ba giây, cuối cùng cũng bị ánh mắt hắn đ.á.n.h bại hoàn toàn. Y tự hỏi không lẽ tối nay phong thủy xấu hay sao mà ai cũng muốn y ở lại thì mới ngủ được?

Lục Quy Tuyết đành theo Thẩm Lâu Hàn về tiểu viện của hắn, thầm nghĩ cùng lắm thì y sẽ lấy sách ra đọc để canh chừng suốt đêm, rồi ngày mai sẽ ngủ bù vậy.

Không ngờ Thẩm Lâu Hàn dọn giường xong thì khẽ đẩy vai y, giọng nói trầm ấm dỗ dành: "Sư tôn chắc là đã mệt lắm rồi phải không. Vừa nãy ở khách phòng, ta thấy người gần như gục xuống bàn luôn rồi."

Lục Quy Tuyết nghe thế, ký ức về khoảnh khắc ngủ gật mà bị hắn bắt gặp đột nhiên ùa về, khiến gương mặt y thoáng ửng lên một sắc hồng nhàn nhạt.

"Sư tôn, người nghỉ đi." Thẩm Lâu Hàn lại thúc giục, nửa đỡ nửa đẩy y về phía chiếc giường êm ái.

Lục Quy Tuyết định phản kháng, tính nói them nhưng khoảnh khắc da thịt vừa chạm vào lớp chăn đệm mềm mại thì cơn buồn ngủ bị kìm nén suốt cả đêm bỗng chốc vỡ òa. Y không thể chống cự nổi nữa.

Mềm quá…

Giường mềm, gối cũng mềm.

Bản năng cá mặn đã hoàn toàn chiếm lấy cơ thể rệu rã của y. Ngay lúc đầu vừa chạm gối, Lục Quy Tuyết đã lập tức chìm sâu vào giấc ngủ.

Thẩm Lâu Hàn đứng lặng nhìn. Một khắc trước y còn cố giữ tỉnh táo, khắc sau đã ngủ say, nửa người vẫn còn treo lơ lửng ngoài mép giường, rõ rang là đã quá kiệt sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn không hiểu rốt cuộc hôm nay sư tôn đã làm những gì mà có thể mệt mỏi đến mức mất sạch ý thức cảnh giác như vậy.

Thẩm Lâu Hàn tiến tới, nhẹ nhàng ôm Lục Quy Tuyết đặt lại vào giữa giường.

Vừa áp sát, Lục Quy Tuyết đang ngủ say bỗng theo bản năng vòng tay ôm lấy eo Thẩm Lâu Hàn. Một cái ôm tự nhiên và thân mật như thể họ vốn dĩ đã thuộc về nhau.

Thẩm Lâu Hàn khựng lại một cái.

Giờ phút này, đường cong yết hầu mềm mại, l.ồ.ng n.g.ự.c yếu ớt và vòng eo thon gầy của Lục Quy Tuyết đều phơi bày trong tay hắn, không một chút phòng bị nào. Chỉ cần một ý nghĩ phản nghịch lóe lên, Lục Quy Tuyết sẽ không khác gì một cá nằm trên thớt mặc cho hắn định đoạt.

Thế nhưng cuối cùng Thẩm Lâu Hàn chỉ nhẹ nhàng đặt y nằm ngay ngắn vào sát bên trong, rồi tự mình trèo lên nằm sát bên cạnh. Dường như mọi âm thâm xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối hòa cùng tiếng thở đều đặn của người kia.

Thẩm Lâu Hàn khẽ nghiêng người, bàn tay nhẹ nhàng lướt trên gương mặt Lục Quy Tuyết. Động tác ấy vô cùng dịu dàng như sợ chỉ cần mạnh một chút cũng khiến y tan biến như mảnh vỡ giấc mộng hư vô.

Hắn lại nhớ về kiếp trước, sau khi Quỳnh Sơn sụp đổ, hắn đã từng ngủ cùng Lục Quy Tuyết trong một hang động. Thế nhưng lúc đó Thẩm Lâu Hàn là Ma Thần tàn độc, còn Lục Quy Tuyết chỉ là tù nhân do chính tay hắn giam giữ. Dẫu ở chung một giường, giữa họ cũng không có chuyện gì để nói.

Tứ chi của y khi ấy bị Phược Tiên Toả trói c.h.ặ.t, tinh thần lực hoàn toàn bị phong ấn. Dù không còn đường thoát thân, Lục Quy Tuyết vẫn giữ một bóng lưng lạnh lùng, suốt đêm không chịu ngoái đầu nhìn hắn lấy một lần. Ngay cả một ánh mắt căm hận y cũng keo kiệt.

Ký ức lạnh lẽo đột ngột kéo Thẩm Lâu Hàm trở về thực tại. Hắn không thể chịu đựng thêm nữa nên phải đứng dậy. Lồng n.g.ự.c như có vực sâu đen tối cuộn trào nhưng hắn cố gắng nén xuống thật c.h.ặ.t.

Hắn khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên má Lục Quy Tuyết.

Thế là tốt rồi.

Hắn nghĩ, có lẽ suốt cuộc đời này, hắn sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy ánh mắt chán ghét, lạnh lùng đó của y thêm một lần nào nữa.

Thẩm Lâu Hàm nghiêng người, lưu luyến ngắm nhìn gương mặt say ngủ bình yên của y như muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí mãi mãi.

Bất chợt, một cảm giác lạ thường và sắc lạnh xẹt qua đầu hắn. Đồng t.ử hắn đỏ rực như m.á.u, bản năng ma tộc gào thét báo động rằng có một thứ gì đó nguy hiểm đang tiến vào Quỳnh Sơn, một ma vật cực kỳ khó đối phó.

Hắn lặng lẽ đứng dậy rồi bước ra ngoài dưới màn đêm dày đặc. Từng lớp ngụy trang trên người hắn tan rã, chỉ trong một cái chớp mắt, hắn phá vỡ giới hạn từ cảnh giới Trúc Cơ vọt thẳng đến Luyện Hư kỳ, hóa thành một cái bóng xám mờ đuổi theo hướng đó.

Cuối cùng, hắn đã tìm thấy kẻ kia tại biên giới Quỳnh Sơn.

“Phong Uyên Quân.”

Mắt Thẩm Lâu Hàn đỏ rực như m.á.u, đối diện trực tiếp với Ma Chủ hiện tại của Ma Giới đang lơ lửng giữa không trung.

Phong Uyên Quân, hay chính xác hơn là một trong những phân thân của gã, thản nhiên nhìn Thẩm Lâu Hàn rồi chậc một tiếng đầy mỉa mai: “Một tông phái lớn như Quỳnh Sơn sao lại giấu diếm một ma tộc thuần huyết như ngươi?”

*Tác giả có lời muốn nói

Trước khi tới Tu La Vực, Thẩm đồng học quyết tâm khẳng định chủ quyền, tìm cách giành thế chủ động.

Nhưng Phong Uyên Quân đâu phải chỉ có một phân thân đâu :)