Tâm ma và d.ụ.c vọng của hắn là thứ tuyệt đối không thể chia sẻ với bất kỳ ai.
Thẩm Lâu Hàn trầm giọng hỏi: “Ngươi đến đây làm gì?”
Phong Uyên Quân không trả lời mà chỉ khẽ vỗ tay một cái. Một không gian nhỏ bất chợt hiện ra, thoáng chốc đã nuốt trọn cả gã lẫn Thẩm Lâu Hàn vào trong.
Phong Uyên Quân sở hữu nhiều phân thân nên không hề nao núng trước sự xuất hiện đột ngột của đối phương. Không gian nhỏ này chính là một ma pháp khí có tên là Mê Cung Lục Dục.
Đúng như cái tên, nơi này ngập tràn ảo ảnh nhằm khơi dậy sáu loại d.ụ.c vọng sâu kín nhất trong lòng người, từ đó hủy hoại thần thức của họ.
Giọng nói của Phong Uyên Quân vang vọng, luẩn quẩn khắp mê cung: “Để ta xem, điều gì đã khiến một Ma tộc thuần huyết hiếm có như ngươi lại cam tâm ẩn mình ở Quỳnh Sơn, giả vờ làm người phàm thế này?”
Thẩm Lâu Hàn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng liếc qua bầu trời nhuốm màu ảo ảnh rồi đáp trả dứt khoát: “Ngươi nằm mơ đi.”
***
Thiên Thu Phong.
Ánh đèn trong khách phòng vừa tắt, Lục Quy Tuyết cũng đã rời đi được một lúc thì Tuyết Lộc đang cuộn tròn như cái kén mới cố gắng mở mắt ra. Nó run rẩy vén chăn, lấy từ lòng bàn tay ra một vật đang bị siết c.h.ặ.t, đó là một mảnh ngọc bội truyền âm.
Giọng nói từ ngọc bội vẫn còn văng vẳng bên tai. Lúc Lục Quy Tuyết bước vào, Tuyết Lộc đã theo bản năng giấu ngay ngọc bội vào lòng rồi vùi mình sâu dưới lớp chăn để y không thể phát hiện ra.
"Chậc."
Từ ngọc bội phát ra một tiếng cười lạnh lùng đầy mỉa mai, giọng của Ngụy Lâm Thần lúc này lạnh như băng: “Ngươi tưởng Lục Quy Tuyết thật lòng muốn cứu ngươi sao?”
Tuyết Lộc hé môi định phản bác lại lời nói đó, nhưng cổ họng nó nghẹn ứ, không thể thốt nên lời.
Giọng Ngụy Lâm Thần vẫn đầy châm chọc: “Vừa đến nơi đã để ngươi bê bết m.á.u, Lục Quy Tuyết chỉ giả vờ rộng lượng thôi chứ thực ra không hề để tâm đến ngươi đâu. Ngươi còn mong y ở lại trông chừng mình sao? Đúng là mơ mộng hão huyền. Ngươi chỉ là người ngoài, tất nhiên y phải đi theo đồ đệ của mình rồi.”
Tuyết Lộc run lên, vội vàng bịt tai lại nhưng lời của Ngụy Lâm Thần vẫn cứ văng vẳng bên tai.
“Lục Quy Tuyết không cứu được ngươi, mà thực chất cũng không muốn cứu. Y chỉ đang diễn kịch trước mặt người khác thôi. Nếu không nịnh bợ kẻ mạnh, bám lấy Vân Lan Tiên Tôn thì sao một phàm nhân như y sao có thể ngồi vững cái ghế trưởng lão kia chứ?”
Tuyết Lộc cúi đầu nhìn vết thương trên chân hồi lâu rồi c.ắ.n môi: “…Đừng nói nữa.”
Ngụy Lâm Thần cười lạnh, không trêu chọc thêm mà đi thẳng vào vấn đề: “Trên Thiên Thu Phong có trận pháp, ngươi hãy tự xuống gặp ta. Nếu không, khi Lục Quy Tuyết xong việc, ngươi lại rơi vào tay ta lần nữa thì hậu quả thế nào chắc ngươi cũng biết rõ rồi chứ?”
Ngọc bội ngắt truyền âm.
Tuyết Lộc co rúm người lại, xung quanh tối đen, ánh trăng mờ nhạt biến mất. Nó ngồi ngẩn ngơ trên giường một lát rồi đứng dậy, bước về hướng mà Ngụy Lâm Thần đã chỉ dẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngụy Lâm Thần bị trận pháp của Thiên Thu Phong chặn lại, rõ ràng là Lục Quy Tuyết không muốn gã vào trong. Gã đứng dưới chân núi chờ Tuyết Lộc ra rồi nhét một thứ gì đó vào tay nó. Đó là một viên đan d.ư.ợ.c trong suốt, bên trong nhốt một luồng sương đen đang tỏa ra khí lạnh thấu xương.
Thứ đó chính là ma khí được ngưng tụ bằng bí thuật, hung bạo hơn ma khí bình thường gấp nhiều lần. Lục Quy Tuyết giờ chỉ là phàm nhân, chỉ cần chạm vào một cái là ma khí sẽ thấm vào xương tủy, ăn mòn tâm trí ngay lập tức. Đến lúc đó, y khó lòng mà tự vệ được.
Ngụy Lâm Thần nhìn Tuyết Lộc với ánh mắt u ám rồi dặn dò: “Trước bình minh, bằng mọi cách ngươi phải đưa nó cho Lục Quy Tuyết.”
Nói rồi gã lấy thêm vài lá phá trận phù đưa cho nó và tiếp tục: “Sau đó hãy đến trung tâm Thanh Vân Liên Đài, đặt phá trận phù vào chính giữa. Khi trận pháp Thiên Thu Phong ngừng hoạt động, ta sẽ đưa người lên núi.”
Tuyết Lộc im lặng, ánh mắt trống rỗng cất viên đan d.ư.ợ.c đi rồi quay lưng rời bước. Trở về phòng khách, Tuyết Lộc đặt những thứ của Ngụy Lâm Thần lên bàn rồi bật đèn, bất chợt sống lưng lạnh toát.
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Tuyết Lộc không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khi nhìn ra cửa sổ, Thiên Thu Phong vốn sáng rực nhờ trận pháp giờ lại tối đen như đã mất đi sinh khí. Theo bản năng, nó lùi vào góc phòng nhưng lại bắt gặp một đôi mắt màu xám tím.
“Dùng cả phù phá trận sao? Thật là chịu chi, nhưng giờ không cần đến nữa đâu.”
Đó là lời cuối cùng mà Tuyết Lộc nghe được trước khi chìm vào bóng tối vô tận. Nó lại trở về trạng thái vô tri vô giác như lúc còn trú ngụ trong tấm gương cổ, không còn biết đến sợ hãi là gì nữa.
***
Lục Quy Tuyết bị cái lạnh đ.á.n.h thức. Vừa mở mắt ra y đã thấy hơi thở mình hóa thành sương, chứng tỏ căn phòng hiện tại lạnh đến mức nào.
Y lập tức nhận ra trận pháp của Thiên Thu Phong đã gặp vấn đề. Thẩm Lâu Hàn không có trong phòng, không biết hắn đã đi đâu rồi.
Đang suy nghĩ, Lục Quy Tuyết vô thức xoa xoa cánh tay để giữ ấm thì chợt phát hiện trong tay y lại có thêm một vật. Đó chính là lá Song Tâm Phù vốn đã vỡ đôi mà y từng cất vào ngăn bí mật. Lúc này vết nứt đã biến mất, lá bùa trở nên nguyên vẹn, ở giữa còn ẩn hiện một tia ma khí đen kịt.
Gặp phải tình huống bất thường, Lục Quy Tuyết định vứt lá bùa đi nhưng vừa giơ tay lên đã bị ai đó túm c.h.ặ.t cổ tay rồi bẻ ngược ra sau. Một giọng nói lạ lùng vang lên bên tai y.
“Ta đã tốn công ghép lại cho ngươi, sao lại muốn vứt đi chứ?”
Dù chưa từng gặp người này nhưng Lục Quy Tuyết nhận ra ngay qua đôi mắt xám tím đặc trưng. Theo hiểu biết của y, Phong Uyên Quân không thể nào chỉ vì một lá bùa mà đuổi theo đến tận Quỳnh Sơn. Bùa này dùng một lần là hỏng, không còn giá trị gì để một Ma Chủ phải bận tâm. Lục Quy Tuyết thật không ngờ Phong Uyên Quân lại rảnh rỗi đến thế.
Phong Uyên Quân rõ ràng không hài lòng với biểu cảm của y nên siết mạnh lực tay hơn: “Ngươi còn dám phân tâm trước mặt ta sao?”
Lục Quy Tuyết bị kéo mạnh khiến thân thể đập vào tường. Hai tay y bị trói c.h.ặ.t, ép sát hai bên sườn. Hơi lạnh từ bức tường thấm vào da thịt như rơi vào hầm băng làm y rùng mình. Thân thể yếu ớt phản kháng trong vô vọng, Lục Quy Tuyết cảm thấy khó chịu, đầu óc choáng váng vì cú va chạm ban nãy. Y vô thức nghiêng người để cố tránh bức tường lạnh buốt kia.
Nhưng Phong Uyên Quân đang ở ngay trước mặt. Động tác né tránh này cùng thân thể khẽ run vì lạnh trong mắt gã lại giống như y đang sợ hãi cầu xin.
Đôi mắt xám tím của Phong Uyên Quân trầm xuống, khóe miệng gã nở một nụ cười tinh quái.
Tiểu đệ t.ử của Vân Lan Tiên Tôn này thật thú vị. Rõ ràng không có tu vi vậy mà không hề sợ hãi, còn dám lơ là trước mặt hắn. Giờ bị đối xử thô bạo, y lại khẽ run rẩy, giống như đang nũng nịu tựa vào lòng gã vậy.
*Chị cá đực: Phiên dịch: “Em thật thú zị” :))