Giống như một chú mèo tuyết trắng được nuông chiều, bình thường luôn lạnh nhạt không đoái hoài gì đến chủ nhân, nhưng khi chủ nhân nổi giận, nó lại ngoan ngoãn chạy đến, tỏ vẻ đáng thương cầu xin sự tha thứ. Tính tình ấy rất hợp ý Phong Uyên Quân, huống chi chú mèo này còn đẹp đến mê hồn.
Phong Uyên Quân tự gán cho Lục Quy Tuyết một nét tính cách riêng. Khi nhìn y, gã bất giác đưa tay nhẹ vuốt lên chiếc cổ trắng ngần của Lục Quy Tuyết như đang vuốt ve một con mèo. Làn da dưới tay mát lạnh như ngọc khiến gã càng lưu luyến không nỡ buông. Ngón tay Phong Uyên Quân trượt xuống, đẩy cổ áo y ra rồi chạm vào tấm lưng gầy gò…
Nhưng ngay lập tức, một lưỡi d.a.o hình lông vũ vàng rực xuyên qua lòng bàn tay gã. Dòng m.á.u nóng của ma tộc lập tức nhỏ xuống lưng Lục Quy Tuyết, để lại dấu lông vũ nhạt ngay dưới gáy, cách cổ nửa tấc.
Cảm giác nóng rát khiến Lục Quy Tuyết giật mình bừng tỉnh. Y lắc lắc đầu, lúc này mới thấy bàn tay Phong Uyên Quân đang đặt trên gáy mình, lòng bàn tay lộ ra vết sẹo sâu hoắm. Vẻ mặt gã như muốn nuốt sống Lục Quy Tuyết.
Lục Quy Tuyết: “…”
Nói có thể không ai tin, nhưng chính phong ấn mới là thứ đã ra tay.
Lục Quy Tuyết biết lúc Vân Lan Tiên Tôn giúp y đối phó ma khí đã để lại một phong ấn sau gáy của mình. Nhưng vấn đề là vừa rồi Phong Uyên Quân định làm gì mà lại vô tình chạm đúng chỗ đó? Phong ấn này vốn để trị ma khí, không phải gã tự chuốc lấy sao?
“Ngươi… Giỏi, giỏi lắm!” Phong Uyên Quân tức đến mức bật cười.
Gã dùng bàn tay đầy m.á.u xoa lên cổ Lục Quy Tuyết rồi thì thầm bên tai y, giống như gã không hề cảm nhận được sự đau đớn: :”Đây đúng là dấu ấn mà Vân Lan để lại trên người ngươi, xem ra quan hệ sư đồ của các ngươi không đơn thuần lắm nhỉ? Đừng chối, ta đã thấy con Kính sủng kia rồi, hóa ra tiên đạo cũng thích chơi mấy thứ không khác gì ma tộc thế này.”
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Lục Quy Tuyết bối rối không hiểu nổi suy nghĩ của Phong Uyên Quân, nhưng khi nghe gã nhắc đến Tuyết Lộc, sắc mặt y khẽ thay đổi.
“Ngươi còn tâm trí lo cho một con Kính sủng à? Ta chỉ tiện tay đ.á.n.h nó về nguyên hình mà thôi, chưa c.h.ế.t đâu.”
Phong Uyên Quân vừa xoa cổ Lục Quy Tuyết để lại dấu tay màu đỏ tươi vừa cúi xuống thấp giọng nói: “Nói mới nhớ, cơ thể ngươi đúng thật là rát mê hoặc. Ngươi nói xem, nếu ta ăn thịt ngươi ngay tại đây, lúc Vân Lan về có giận không?”
Lục Quy Tuyết nhíu mày: “Không phải lũ ma vật thuần huyết như các ngươi rất khinh thường việc ăn thịt người à?”
Phong Uyên Quân ngẩn ra rồi cười khẽ, gã đưa tay lau môi Lục Quy Tuyết: “Mèo nhỏ, dù ngươi có thật sự không hiểu hay là giả vờ, ta phải công nhận một điều rằng ngươi khiến ta rất vui.”
Máu trên tay gã vẫn còn ấm nóng thấm lên đôi môi nhợt nhạt của y giống như đóa hồng đỏ quyến rũ vừa nở. Mùi m.á.u tanh mặn xộc vào mũi khiến Lục Quy Tuyết nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hình như có rất nhiều bóng người đang tiến đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Y vẫn còn đang nghĩ cách cầu cứu thì một giọng nói khó chịu vang lên: “Lục Quy Tuyết bị ma khí xâm nhập từ hai năm trước rồi, nhưng tông chủ lại cố tình che giấu. Giờ đã lộ rõ chân tướng, hôm nay ta mời mọi người trong Giới Luật Đường đến làm chứng.”
Nguỵ Lâm Thần thấy trận pháp trên Thiên Thu Phong dừng lại, vội kiểm tra lần nữa thì phát hiện quả nhiên có ma khí, gã lập tức cho rằng Tuyết Lộc đã hoàn thành nhiệm vụ. Nên gã lập tức triệu tập mọi người trong Giới Luật Đường đến chuẩn bị trừng trị Lục Quy Tuyết theo kế hoạch.
“…”
Lục Quy Tuyết không biết lần này có nên cầu cứu nữa hay không. Nguỵ Lâm Thần không thể biết trước chuyện Phong Uyên Quân sẽ đến đây, vậy nên chắc chắn gã đã có mưu đồ khác từ trước để gài bẫy y. Nhờ bọn chúng giúp chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Y quay lại thì thấy Phong Uyên Quân khép hờ đôi mắt xám tím mỉm cười nhìn mình. Gã vừa cười vừa đè vai y rồi đặt y nằm xuống giường.
“Sắp có người đến rồi, sao ngươi không đi đi?” Lục Quy Tuyết hạ giọng định hù gã, nhưng Phong Uyên Quân rõ ràng đang nghĩ theo hướng khác nên không hề sốt ruột, ngược lại còn tiến sát hơn.
Gã nhướng mày hỏi: “Có người tới thì sao?... Ngươi làm gì mà căng thẳng thế? Như vậy không phải càng thú vị hơn à?”
Đang nói thì cửa phòng đột nhiên bị đá tung, một luồng gió lạnh ùa vào. Vừa mở cửa, Nguỵ Lâm Thần đã suýt bị ma khí nồng đậm làm cho hoa cả mắt. Gã thầm mừng vì thấy hiệu quả còn hơn cả dự tính.
Không kịp đợi ma khí tan, Nguỵ Lâm Thần cười lạnh một tiếng “Thì ra Lục trưởng lão đã sa vào ma đạo, âm thầm cấu kết với ma tộc mấy năm nay… A!”
Gã còn chưa kịp nói hết thì đã bị chính tiếng hét của mình cắt ngang.
Phong Uyên Quân mất kiên nhẫn vung tay áo, một bóng đen đập vào n.g.ự.c Nguỵ Lâm Thần khiến gã bị hất văng ra ngoài rồi lăn xuống mấy bậc thang, phun ra một ngụm m.á.u đen.
“Nghe thấy chưa? Hắn ta nói ngươi cấu kết với ma tộc kìa.” Phong Uyên Quân cúi xuống, mũi suýt chạm vào mặt Lục Quy Tuyết, cười cười đầy ẩn ý: “Ngươi thấy sao?”
Lục Quy Tuyết không để ý đến gã mà chỉ liếc ra ngoài cửa. Các đệ t.ử Giới Luật Đường theo Nguỵ Lâm Thần xông vào đều sững sờ rồi đồng loạt nhìn về phía Phong Uyên Quân. Sau đó họ hoảng loạn lùi lại, lắc đầu lẩm bẩm: “Chắc là ảo giác, sao Ma Chủ Phong Uyên Quân lại ở đây? chắc hẳn mở cửa lại lần nữa thì mọi thứ sẽ trở lại bình thường thôi…”
Lần đầu tiên Lục Quy Tuyết cảm thấy mình thực sự khó mà giải thích được.