Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 33: Bị giam cầm



Ngoài cửa, Ngụy Lâm Thần bị đ.á.n.h đến mức thổ huyết, vội vàng bò dậy nuốt một viên linh đan chữa thương rồi quát các đệ t.ử xung quanh: “Các ngươi canh chừng cho kỹ vào, đừng để Lục Quy Tuyết và tên ma vật kia chạy thoát… Ta đi gọi Thái Thượng Trưởng Lão!”

Các đệ t.ử trong Giới Luật Đường vừa hoàn hồn, nghe Ngụy Lâm Thần ra lệnh thì khóe miệng giật giật, thầm nghĩ bảo chúng ta canh chừng Ma Vương Phong Uyên Quân sao? Ngươi làm được thì tự mà làm đi!

Sau khi dặn dò xong, Ngụy Lâm Thần vội vã rời đi, hướng về phía Tầm Tiên Cốc.

Trong phòng, trước cảnh tượng hỗn loạn, Lục Quy Tuyết cảm thấy có chút tuyệt vọng. Nhưng dưới góc nhìn của Phong Uyên Quân, vẻ mặt ấy lại giống như người đã không còn kháng cự nữa.

Gã thích nhìn người khác hoảng loạn trước khi sụp đổ. Giờ phút này, trái tim gã như bị chú mèo tuyết trắng này cào xé. Gã nghĩ nếu y khóc thì chắc chắn sẽ còn đẹp hơn nhiều. Y khóc đến mức khàn giọng, đôi mày nhạt nhòa, đôi mắt đỏ hoe, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng biết đây chắc chắn là một bức tranh tuyệt mỹ mê hoặc lòng người.

Vùa nghĩ tới đó thì ma khí trong người Phong Uyên Quân lại bùng phát. Gã vung tay hất văng tên đệ t.ử Giới Luật Đường đang ngơ ngác ngoài cửa. Một tiếng rắc vang lên, tất cả cửa sổ và cửa ra vào trong phòng khép c.h.ặ.t lại, biến nơi đây thành một cái l.ồ.ng kín gió. Không gian kết giới hình thành khiến thời gian như chậm lại.

Lục Quy Tuyết nhanh ch.óng nhớ ra Phong Uyên Quân sở hữu rất nhiều pháp bảo không gian. Ngoài Lục Dục Mê Tân nổi tiếng ra thì còn có Thốn Quang Âm.

Thốn Quang Âm không có lực sát thương nhưng có thể bao phủ không gian, làm chậm dòng chảy thời gian bên trong, cực kỳ hữu ích cho việc tu luyện.

Nhưng Phong Uyên Quân dùng nó vào lúc này làm gì? Tình hình bây giờ đâu có thích hợp để tu luyện đâu? Hay gã nghĩ tu luyện ở Quỳnh Sơn sẽ thú vị hơn?

Lục Quy Tuyết nhìn Phong Uyên Quân với hàng loạt câu hỏi trong lòng, cảm thấy suy nghĩ của Ma Chủ thật sự rất khó lường. Nhưng giờ cũng không phải là lúc để tìm hiểu tâm tư của gx.

“Đừng vội, mèo nhỏ, thời gian còn dài.”

Không biết cái gã Phong Uyên Quân này nhìn vào đâu mà lại thấy được vẻ nịnh nọt trong mắt Lục Quy Tuyết, dù y chỉ đang giấu tay vào trong tay áo.

Thấy Phong Uyên Quân tiến lại gần, Lục Quy Tuyết chợt nhớ trước khi rời Quỳnh Sơn, sư tỷ đã từng nhét cho y rất nhiều chai lọ. Lúc ấy y vừa mới nhìn lướt qua đã thấy toàn là độc d.ư.ợ.c, chỉ xem tên thôi đã thấy đáng sợ.

Giờ không kịp phân biệt nữa, Lục Quy Tuyết lấy đại một lọ từ trong không gian, dùng ngón tay bóp nát rồi giấu bột t.h.u.ố.c vào kẽ tay.

Khi Phong Uyên Quân đến gần, y giơ tay lên, tư thế giống như muốn chạm tay lên môi gã.

Thân thể y yếu ớt, động tác lại chậm chạp và run rẩy. Trong mắt Phong Uyên Quân, ngón tay trắng ngần hơi ửng hồng áp sát môi mình giống như đang e thẹn lấy lòng.

Gã không một chút phòng bị, mỉm cười hỏi: “Mèo nhỏ, ngươi muốn làm gì...?”

Lục Quy Tuyết không ngờ ngón tay mình lại dễ dàng chạm vào miệng Phong Uyên Quân như vậy. Nhân lúc gã còn đang nói, y khéo léo đẩy bột t.h.u.ố.c đỏ xuống cổ họng gã, rồi y nắm lấy cằm Phong Uyên Quân mà nâng lên cao.

Động tác của Lục Quy Tuyết vô cùng thuần thục. Dù sao thì trước khi xuyên sách, y từng cho ch.ó nhà mình uống t.h.u.ố.c như thế này, lần nào cũng trúng chứ chưa từng thất bại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

*Chị cá Đực: =)))

Phong Uyên Quân chỉ cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng trôi xuống họng như có sinh vật sống chui vào cơ thể khiến đầu óc gã trống rỗng trong chốc lát.

Thấy gã bất động, Lục Quy Tuyết vội xoay người định chui xuống gầm giường. Nhưng chưa đi được hai bước, mắt cá chân y đã nóng rát vì bị Phong Uyên Quân kéo lại.

Phong Uyên Quân cảm nhận thứ trong cơ thể như tia lửa thiêu đốt mọi nơi nó đi qua khiến đôi mắt xám tím của gã đỏ rực. Nhưng sau thoáng ngỡ ngàng, gã lại không thấy đau đớn gì, dường như đây không phải độc d.ư.ợ.c mà giống cổ thuật k.í.c.h d.ụ.c thì đúng hơn.

Phong Uyên Quân tặc lưỡi, túm lấy Lục Quy Tuyết đang định chạy trốn rồi nói: “Ngươi hạ cổ lên người ta mà còn định trốn sao? Cái trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t này nếu chơi nhiều quá thì sẽ chán đấy.”

Đang nói thì đột nhiên gã run rẩy rồi phun ra một ngụm m.á.u ra ngoài. Sắc mặt gã lập tức thay đổi khi cảm nhận được một phân thân khác bị thương, buộc phải trở về bản thể.

Gã lại phun thêm ngụm m.á.u nữa.

Không ngờ tên ma vật thuần huyết xen vào giữa chừng chẳng những không lạc lối trong Lục Dục Mê Tân mà còn làm tổn thương cả phân thân của gã!

Khi Phong Uyên Quân bị thương, rào cản không gian bắt đầu lung lay.

Lục Quy Tuyết nghĩ rằng độc d.ư.ợ.c đã phát huy tác dụng nên thầm khen sư tỷ tinh thông độc thuật. Chỉ chút bột t.h.u.ố.c đã khiến Phong Uyên Quân thổ huyết liên tục, ngay cả Thốn Quang Âm cũng không duy trì được nữa.

Nếu sau này có ai dám chê độc thuật của sư tỷ, Lục Quy Tuyết nhất định sẽ phản bác ngay lập tức.

Trong lúc Phong Uyên Quân đang thổ huyết, Lục Quy Tuyết dồn hết sức lực loạng choạng chạy ra cửa sau. Y đã thuộc lòng địa hình trên Thiên Thu Phong. Sau cửa có con đường nhỏ xuyên qua rừng dẫn đến trận pháp dịch chuyển tức thời.

Vừa rẽ vào lối mòn, Lục Quy Tuyết ngẩng đầu lên thì lập tức nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

“A Hàn!”

Vừa thoát khỏi tình cảnh trước sói sau hổ, nhìn thấy Thẩm Lâu Hàn khiến y như trút được gánh nặng.

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Y dồn sức chạy tới nhưng mắt bỗng tối sầm, suýt nữa đã ngã sấp xuống đất. Sau đó y rơi vào vòng tay ấm áp của thiếu niên kia.

Thẩm Lâu Hàn ôm c.h.ặ.t Lục Quy Tuyết, đôi tay run rẩy ép y vào vai mình, khàn giọng gọi: “Sư tôn.”

Sau khi phá được Lục Dục Mê Tân và giao chiến với Phong Uyên Quân, hắn mới nhận ra đó chỉ là một linh thể phân thân. Thẩm Lâu Hàn nhớ lại ký ức kiếp trước, biết Phong Uyên Quân có thể phân thân thành ba, gồm một bản thể và hai phân thân. Đến khi nhận ra ma khí của Phong Uyên Quân đồng thời xuất hiện trên Thiên Thu Phong, Thẩm Lâu Hàn gần như đã phát điên.