Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 34: Bỏ trốn



May mắn thay, sư tôn của hắn vẫn bình an.

Lục Quy Tuyết đang được ôm gọn cả người trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn nên không thấy đôi mắt đỏ như m.á.u của Thẩm Lâu Hàn đột nhiên mất đi màu sắc, cũng không thấy luồng ma khí và tu vi đáng sợ trên người hắn đang rút đi như thủy triều. Ngay cả vết m.á.u trên tay áo, Thẩm Lâu Hàn cũng lén lau sạch.

Chỉ trong chớp mắt, Thẩm Lâu Hàn từ một ma vật thuần huyết vừa giao chiến với Phong Uyên Quân đã hóa thành một đệ t.ử Quỳnh Sơn bình thường với tu vi chỉ ở mức sơ cấp. Giống như một dã thú hung tợn đứng trước người mình yêu, hắn theo bản năng thu lại toàn bộ móng vuốt và nanh sắc.

“A Hàn, ngươi không sao chứ?” Lục Quy Tuyết thở phào một cái, nhìn Thẩm Lâu Hàn từ trên xuống dưới, thấy hắn vẫn sạch sẽ mới tạm thời yên tâm.

“Đệ t.ử không sao, sư tôn...”

Đôi mắt đen của Thẩm Lâu Hàn tối lại khi nhìn thấy vệt m.á.u khô trên đôi môi nhợt nhạt của Lục Quy Tuyết.

Vết m.á.u đỏ như một vệt son, không phải từ vết thương, cũng không phải vô tình dính vào, mà như được ai đó dùng ngón tay chậm rãi thoa lên, cố tình để Thẩm Lâu Hàn ngửi thấy mùi tanh thuộc về ma vật.

Hắn kìm nén cảm xúc, lấy khăn lụa nhẹ nhàng lau vết m.á.u trên môi Lục Quy Tuyết rồi khẽ nói: “Sư tôn, chỗ này có vết bẩn, để đệ t.ử lau sạch cho người.”

Lục Quy Tuyết cảm thấy môi mình ươn ướt. Y đột nhiên nắm lấy tay Thẩm Lâu Hàn, giục: “Không thể ở lại đây nữa, chúng ta mau đi thôi.”

Dù đã hạ độc tạm thời khiến Phong Uyên Quân suy yếu, nhưng ai biết gã sẽ cầm cự được bao lâu?

Hơn nữa, Lục Quy Tuyết không quên chuyện Ngụy Lâm Thần đã đi gọi Thái Thượng trưởng lão. Nếu bị bắt, e rằng y còn không có cơ hội để giải thích, nói gì đến chuyện mở miệng.

“Sư tôn, người muốn đi đâu?” Thẩm Lâu Hàn hỏi.

***

Thực ra, bây giờ Lục Quy Tuyết cũng không có nhiều nơi để đi.

Y dẫn Thẩm Lâu Hàn băng qua con đường mòn trong rừng, nhân lúc đám người Giới Luật Đường còn mải nhìn chằm chằm vào Phong Uyên Quân, y nhanh ch.óng đặt ngọc bài lên truyền tống trận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi trận pháp kích hoạt, Lục Quy Tuyết nghe thấy tiếng ồn ào vang lên: “Lục Quy Tuyết trốn rồi! Mau đuổi theo!”

Cảnh vật trước mắt thay đổi, y đã đến Kiếm Ca Phong.

Khác với Thiên Thu Phong ấm áp quanh năm, Kiếm Ca Phong nằm cao ch.ót vót với núi đá lởm chởm và vách dựng đứng, đa phần đều là sườn dốc cheo leo. Đường đi chủ yếu được lát ván men theo vách núi. Vào mùa đông, gió thổi lạnh thấu xương, núi non phủ đầy băng tuyết, rất hợp với phong cách tu luyện khắc nghiệt của Tạ Triết Phong.

Lộ trình truyền tống của Lục Quy Tuyết hoàn toàn khác so với các đệ t.ử thông thường. Hầu hết mọi người được truyền tống đến quảng trường ở sườn núi, nhưng Lục Quy Tuyết thường đến thẳng động phủ của Tạ Triết Phong. Nên dù người của Giới Luật Đường có đuổi theo cũng sẽ bị y bỏ xa.

Lục Quy Tuyết giẫm lên lớp tuyết dày, bước vài bước đã đến cửa động của Tạ Triết Phong.

Trước bậc đá có hai đệ t.ử hầu kiếm đứng canh, thấy Lục Quy Tuyết đến vào đêm khuya muộn thế này thì không khỏi kinh ngạc hỏi: “Sao Lục trưởng lão lại ở đây? Phong chủ đang bế quan vào thời khắc mấu chốt, ai cũng không gặp.”

Lục Quy Tuyết biết Tạ Triết Phong đang bế quan, nhưng lúc này y thực sự không còn lựa chọn nào khác. Theo lý mà nói, trước đây y từng để lại một tia thần thức trong biển ý thức của Tạ Triết Phong để làm bạn cùng luyện tập. Đã qua một khoảng thời gian dài như vậy, với tư chất và sự lĩnh ngộ của Tạ Triết Phong, chắc hẳn hắn đã đột phá. Y chỉ còn cách đ.á.n.h cược một phen.

Y hét về phía cửa động đang đóng c.h.ặ.t: “Sư huynh!”

Hai đệ t.ử hầu kiếm liếc nhìn nhau rồi khuyên: “Lục trưởng lão, Phong chủ đang bế quan... Ngài có hét lớn cũng vô ích thôi.”

Lục Quy Tuyết vẫn không nhúc nhích. Thân hình y gầy gò, đứng lặng giữa trời tuyết khiến các đệ t.ử hầu kiếm không dám dùng sức ép y rời đi như với những người khác.

Lúc này, từ phía sườn núi vang lên tiếng bước chân và ánh đèn.

Lục Quy Tuyết nhìn sang Thẩm Lâu Hàn bên cạnh. Thẩm Lâu Hàn đứng đó, thanh Kinh Hồng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trong đêm tối. Rõ ràng chỉ là một thiếu niên tu vi nông cạn, nhưng hắn lại khẽ nghiêng người, giống như muốn che chắn cho Lục Quy Tuyết.

Lục Quy Tuyết nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Lâu Hàn mà không thấy hắn có chút sợ hãi hay hoảng loạn nào.

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Y không khỏi nghĩ, Thẩm Lâu Hàn thật sự là một đứa trẻ tốt.

Nhưng Lục Quy Tuyết không hề biết, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy, Thẩm Lâu Hàn lại đang nghĩ nếu đám người kia thật sự muốn đối phó với sư tôn, hắn không ngại đem y rời khỏi đây.

Dù sao trên Quỳnh Sơn rộng lớn này, ngoài sư tôn ra, chẳng còn gì đáng để hắn lưu luyến nữa.